《Kookrose_ Không ai khác ngoài anh ( Full )》23
Advertisement
tối đó sau khi ăn cơm xong, ba mẹ anh cũng trở về phòng vì nhà có 2 phòng ngủ thôi nên hai ông bà đành ngủ chung:)))
trong phòng cô với anh thì cô đang gấp quần áo, sắp xếp đồ đạc cho anh để mai đi sang mĩ:
bảo bối sao mang nhiều thế anh đi có vài ngày thôi mà-
bên đó lạnh lắm á, với cả tuyết rơi rất nhiều em sợ bị ướt-
không có thì mua,mang nhiều như vậy, mất công mang đi mang lại thôi-
em bỏ bớt ra đi-
sau một hồi xếp ra xếp vào thì cũng đã xếp xong. mệt anh chị này ghê.
...........
sáng hôm sau anh và ba mẹ đi ra sân bay sang mỹ, còn bà Dahye thì về nhà dưới quê rồi, chắc vài bữa lại nên thôi. trước khi đi còn dặn cô đủ thứ. chán thì gọi lisa nhé không được đi lung tung...các thứ các thứ.
mọi người bây giờ đã đi hết rồi, cô ở nhà một mình đành gọi lisa sang tiện thể ôn bài:
lisa à, sang nhà tớ đi-
nhà cậu??-
à nhà jungkook í, tớ ở nhà một mình-
ok ok qua liền-
yêu thế-
1 lúc sau lisa đã có mặt tại nhà. vừa vào cô đã chạy ra ôm chầm lấy lisa:
nhanh thế, tao chán quá rồi...-
sao, tướng phu quân nhà cậu đâu-
thế là cô kể hết mọi chuyện cho lisa nghe, cô ấy rất bất ngờ:
chìn chá, vậy bây giờ chae yêu dấu của tớ thành jeon phu nhân rồi-
đâu có,còn chưa gì hết mà-
được rồi, mà người ta dỗi đó, không có chồng ở nhà mới đoái hoài đến người ta-
thôi mà, xin nhỗi lía bé bỏng,bây giờ mình đi ăn được chứ-
tạm tha, đi thôi-
vừa ra ngoài đã gặp người không nên gặp, tzuyu cô ta làm gì ở đây chứ:
chào hai người-cô ta đi tới trước mặt nói.
cô làm gì ở đây thế-
tôi tới ở đây 1 thời gian...và cũng đã xin phép mẹ jungkook rồi nên cô phải chào đón tôi chứ-
được, cô vào đi. tôi đi trước-
cô ta không nói gì đi thẳng vào trong , lisa kéo cô đi hỏi:
thế mày phải sống với cô ta trong mấy ngày này à. có được không đó, tao lo cô ta sẽ giở trò với mày í-
kệ cô ta đi, đằng nào ở nhà buồn chán có cô ta cãi nhau cũng đỡ-
Advertisement
hazzz vậy có chuyện gì nhớ gọi điện cho tao, nhớ chưa-
vâng, giờ đi ăn được chứ-
đi-
........
sau khi 2 cô ăn xong liền về nhà. bước vào thấy cô ta ngồi ở sofa ăn uống các thứ, vãi đầy ra:
lát ăn xong phiền cô dọn dẹp-cô lạnh giọng chứ cũng chẳng muốn gây sự với con người này làm gì.
kệ tôi, tôi là khách cô vẫn nên là người dọn dẹp-cô ta ương bướng nói.
chính vì cô là khách nên hãy giữ chút liêm sỉ, tự trọng đi-lisa nhảy vào nói.
cô...-
lên thôi lisa-
ả ta ở dưới nhìn lên khinh bỉ, nhếch môi cười. tất cả giờ mới bắt đầu
òa, phòng của hai người đây sao, đẹp thật đó-
đẹp gì đâu-
được rồi chúng ta học thôi...tớ lo không thi được á-
không sao. cậu thì lo gì chứ, nhà thiết kế tương lai-
tớ sẽ trở thành 1 nhà thiết kế tài giỏi, và sẽ may chiếc áo cưới đẹp nhất hệ mặt trời cho cậu-
vinh hạnh vinh hạnh-
...........
giờ là 5 giờ chiều rồi. lisa cũng đã vừa về. cô đi xuống nhà....mẹ ơi cái phòng khách như bãi rác, chắc cố tình bày ra đây mà.cô cũng muốn yên bình nên mặc kệ, dọn một chút là xong.
dọn xong đúng lúc cô ta xuống:
này cô nấu cơm cho tôi ăn đi-
được, cô muốn ăn gì-
gì cũng được-
cô vào bếp chuẩn bị đồ ăn, thì có tiếng chuông điện thoại. là jungkook cô vội vàng bắt máy.
alo-
vợ ơi, anh đến nơi rồi nè-
ừm, có mệt không-
không có.vợ ở nhà có ngoan không-
không, em vừa đi chơi với trai về anh ấy đẹp hơn anh nhiều-cô nổi hứng trêu anh.
anh nghe xong liền đen mặt:
thằng nào, em giỏi lắm bảo bối. anh về thì biết tay nhé-
được, em chờ anh về-
ăn cơm chưa-
bây giờ em mới nấu, sớm mà-
à ừ.vậy vợ ăn đi, anh đi tắm lát gọi lại cho vợ-
vâng-
tzuyu đứng ngoài cửa nghe cô nói chuyện mà lộn ruột nghĩ thầm ' cứ vui vẻ đi, jungkook cũng sẽ là của tôi thôi'
lúc sau cô nấu xong liền gọi cô ta:
xong rồi đó. ra ăn đi-
cô ta đi vào nhân lúc cô quay ra bưng đồ ăn liền cho thuốc sổ vào bát canh của cô.cười gian
cô mau ăn đi,tôi nấu không nhiều. ăn tạm đi-
Advertisement
được, cảm ơn-
nói rồi cô đi ra ngoài, không ngồi xuống ăn, thấy vậy cô ta liền nói:
này, sao không ăn đi-
tôi không đói, lên phòng trước. lát nữa tôi ăn sau cứ để đó-tzuyu tức vì suýt nữa thì hại cô được một vố rồi....thôi để đó lát đằng nào cô ta cũng ăn.
cô nên phòng đi tắm. rồi nằm ườn ra giường, bấm điện thoại.bỗng nhiên có tin nhắn. là của jimin.
' em làm gì đó, có rảnh không, ăn chưa....anh qua đón em nhé'
cô đọc xong hơi lưỡng lự, không biết nên trả lời thế nào đây.
' em rảnh, cũng chưa ăn...mà sao thế anh' nhanh tay bấm rồi gửi. chưa đến một phút sau liền có chuông báo.
' vậy chờ anh, anh qua đón em đi'
cô cũng đành đồng ý thôi.nên dậy chuẩn bị quần áo, tóc tai một chút.
15 phút sau, cô đi xuống nhà, với một bộ váy xanh đuôi cá nhưng không quá dài, tóc buộc nửa đầu, đi giày trắng, và trang điểm nhẹ.
vừa bước xuống, thấy cô tzuyu liền hỏi:
cô đi đâu đó-
không liên quan đến cô-
nhưng cô đi tôi phải ở đây một mình đó-
chịu khó đi-
đúng lúc ra cổng jimin cũng tới, anh bước xuống cười. anh mặc cũng rất trẻ trung, áo phông, quần bò đen thôi. chẳng giống tổng tài hàng ngày.
đi thôi - anh mở cửa xe cho cô vào rồi mình cũng lên xe.
tzuyu đứng ở cửa nhìn thấy và dã lấy điện thoại ra chụp cảnh 2 người lên xe...rồi gửi cho jungkook:
' anh thấy chưa, con nhỏ đó nó phản bội anh đó, nó không yêu anh đâu'
và sau đó đóng cửa đi vào nhà.
.........
em muốn ăn gì-jimin dịu dàng hỏi.
em ăn gì cũng được.-
vậy chúng ta ăn trước rồi đi chơi nhé-
vâng-
bầu không khí, bây giờ rất ngột ngạt,cả 2 không nói gì đến tận lúc xuống xe.
vào trong thôi bé con-
ai là bé con chứ-cô bĩu môi nói anh.
và trong đầu anh chỉ nghĩ đến 2 từ ' đáng yêu'
rồi rồi vào thôi-
vừa vào, ngồi vào ghế thì thấy lisa và anh chanyeol đang ăn ở bàn đối diện:
ơ, lisa anh chanyeol-cô gọi
chaeyoung-chanyeol nghe thấy tiếng liền quay ra đi tới ôm cô.và điều đó khiến jimin hơi khó chịu.
mày đi ăn hả, anh jimin nữa-
ừ, tao đi với anh ấy-
chào lisa, chào anh-bây giờ anh mới mở lời chào-
đây là ??-chanyeol chỉ tay về phía jimin hỏi.
anh ấy là đàn anh tụi em-lisa nói.
vậy sao-
thế bây giờ ngồi chung đ-cô nói .
ừm 2 người qua đây đi rồi gọi đồ.
ừ-
và trong suốt bữa ăn chanyeol liên tục gắp đồ ăn cho cô rồi ôm vai, lau miệng cho cô làm jimin đen mặt, rất khó chịu.
ăn xong lisa với chanyeol về trước, anh và cô ra xe đi tới công viên, rồi phố đi bộ gần đó.đi cả hai nói chuyện rất vui vẻ. anh mua kem rồi chơi trò chơi ở đó......và hiện tại là 10h đêm. anh thấy cũng muộn rồi nên trở cô về.
xuống xe cô đứng đó nói chyện một lúc mới vào:
cảm ơn anh nhé. đã chở em đi-
không có gì hết, em cần thì anh luôn có mặt-
vâng.anh về đi.đi đường cẩn thận nhé-
ừm. em vào đi.ngủ ngon-
vẫy tay tạm biệt rồi nhìn xe đi khuất cô mới vào nhà.
trong nhà tối om, chắc cô ta đi ngủ rồi...cô cũng đi thẳng lên phòng. vừa đóng cửa cô ngả lưng xuống giường, móc điện thoại trong túi ra....mẹ ơi 17 cuộc gọi nhỡ. 35 tin nhắn. tất cả là của jungkook....gì đây có chuyện gì sao. cô liền gọi thẳng cho anh mà không xem tin nhắn.
sau hồi bíp dài đã có người nhấc máy:
jungkook à, sao thế, có chuyện gì mà gọi em nhiều vậy-
' em còn hỏi chuyện gì sao'-
sao??-
em tự xem đi-
nói rồi anh cúp máy, để lại cho cô một đống chấm hỏi. cô vội vàng mở tin nhắn ra đọc....wtf cái đéo gì đây. là hình cô với jimin lúc nãy. và anh đã hỏi cô rất nhiều:
gì đây chaeyoung, em dám đi chơi với thằng khác, chờ đó anh về em biết tay......
chết thật rồi, lần này jungkook giận rồi, nhưng chỉ là đi chơi thôi mà.cô liền soạn tin nhắn gửi:
"em đi với anh jimin, chỉ là đi ăn thôi mà. không có gì đâu, đừng hiểu lầm-
vậy đó là gì chứ, em còn nói-
đúng là em đi nhưng chỉ là ăn bình thường thôi, có cả lisa nữa mà-
ai biết-
thật mà, em không có gì hết với anh ấy-
???
em nói rồi đó anh tin thì tin không tin thì thôi-
ừ-"
cô ngồi đó cầm điện thoại mà sốt ruột, lần này jungkook giận rồi, làm sao đây. hazzzz
và thế là cô để điện thoại xuống do mệt quá thiếp đi lúc nào không hay.còn anh cũng thế, lúc nhận được tin nhắn của tzuyu anh chả thèm nhắn lại vì biết cô ta chỉ kiếm cớ để anh và cô hiểu lầm nhưng vẫn tức điên lên.....ngày kia về, rồi xử cô sau.
Advertisement
- In Serial30 Chapters
The Madec Legacy
The dawn of Emotion Based A.I.s is here, John is the fifth test subject to have an AI implemented in his brain, and so far the first one to survive. Blinded by the dream of immortality, the researchers push the tests to inhumane standards. John is obligated to take part in sessions of torture designed to test the limits of the AI influence over the physical and mental health. What was supposed to be a new beginning in life turns into living hell. An (un)lucky twist ends his life. John then reincarnates with his AI in a new world where a System influences the interaction between Magic and Matter. With seemingly limitless potential and a game-like system influencing the world, the hero sets on his journey. --AUTHOR NOTE, PLEASE READ-- I will state here my promises to you, potential reader: 1. No harem! I don't trust myself to make a harem feel natural or healthy, I never met any person who has a personality that can adapt and live in a harem for reasons that are not monetary, so I can't draw inspiration from real life. Sorry!; 2. The enemies will not be bland and illogically mean. Some may feel like that at first, but I will take great care in fleshing them out, trust me. You may end up hating some, but you won't be able to deny that they had their reasons for what they did; 3. I am using a paid (and expensive) automated editor tool, and I take longer to write because I take my time in editing the stuff. I am aiming to improve and I will not shy away from constructive criticism, nor take offense for no reason; 4. Characters will die and will suffer, some will get over the tragedies and improve, others will not be as resilient. 5. This novel has a lot of ground to cover, it is neither a short story, a manual on crafting, or the script of some action scene. There will be both time skips and oversimplifications of some actions for the sake of moving the story forward. Time skips will be more prominent in the first 30 chapters. I will describe crafting processes and fights with more detail if they are essential for the chapter; 6. If I took my time describing something, it's because it is important. I hate novels that waste time describing useless stuff. If you skim over something, the chances are that something in the future will not make sense. I am an adept of "Chekhov's gun" principle; 7. I already have 31k words on my auxiliary documents, I have a plan for the story, and I will not be making changes even if someone ends up noticing some foreshadowing and figures out what will happen. The story comes first. 8. I have a wife, a job that demands 9h every day and courses related to my job (lawyer) three days of the week, it's unlikely that I will be able to do mass releases at all. I will have a healthy amount of chapters to be able to post at least 1 chapter every day continually. Don't worry. 9. I will read all the comments. I will listen to all you have to say and will try my best to accommodate demands as long as they do not hamper the path I prepared. 10. There is an arc that spans the entire novel. Each volume will be an arc in itself while progressing a little bit of the main arc. Every arc will have one or more main antagonists. I think that's it! Thank you for reading it all. Have an awesome time reading my first novel!!
8 119 - In Serial22 Chapters
The Echelon Tower
Our MC is one the people that were able to quickly get their hands on the newest VR technology, the Phantasm. However, the headset turned out to be a trap which teleported all of humanity to a different world! Jonathan now has to survive in a place were death is the only thing that will keep you company for long. He will have to battle through the ruthlessness of men and the viciousness of nature as he discovers the secrets within his body... AUTHOR'S NOTE: I am intending to rewritte the entire story since I am not satisfied with what I have outpouted. Sorry for the low quality. Volume 1: Blood Settlment Volume 2: Azin Seighart (Unreleased) Volume 3: Joining the Echelon (Unreleased)
8 91 - In Serial7 Chapters
Warhost of the Returned
Casimir Voreband is a father of three children, husband of a loving wife, former mentor to a minor rising star, and a beloved friend to many. Casimir Voreband is the unremarkable man with unremarkable life of little major significance. Death has come. That is the life he wanted to live. Death has passed. For even death may die, and with strange eons, returns that which with death, should eternally lie. For by the Warmaster’s will, death is only the start. [participant in the Royal Road Writathon challenge]
8 85 - In Serial40 Chapters
lover • sapnap x oc
a wrong number situation mixed with a girl who believes in the smallest of cliches, with no exception to her own situation. sapnap! wrong number book! slow burn! what else could you want! ! any tw are formatted like this at the start of the correlating chapter (w the exclamation marks) !if sapnap says he is uncomfortable w this i will take it down !im gonna attempt to do regular updates once i pass my pre-written chapters but i am a student who works 5 days a week on top of school so bare w me LMAO
8 222 - In Serial711 Chapters
After the End: Serenity
We all want to believe we are heroes of our own story - unless we want to be the villain, of course. At the end of everything, the Final Reaper decided he hadn’t been a hero. Driven by a desire to right the wrongs he was subjected to, he killed everyone who wronged him or his people - which turned out to be everyone that wasn’t killed by someone else first. He'd won - but it was a hollow victory. Eventually, Order’s Voice found a way out. If the only existing being would agree to give up most of his power, the Voice could reset the multiverse to an earlier time with a few minor changes. Of course, the Voice couldn't ask it that way. It could only ask if the Final Reaper was willing to start over from when Earth was first brought into Order. It was an easy decision, and yet it wasn’t. Was he willing to go through eons of pain again to not be alone? Yes. In a heartbeat. Not that his heart beat anymore. Now it would. Perhaps he could even be a hero, this time. When he landed in his old body - more or less - on Earth, the Final Reaper once again became Thomas. He was both and neither. He needed a new name for a new life. Serenity. ------------------------------------------ While this is technically a System Apocalypse story, it's a System Apocalypse that is designed to have a large percentage of the population survive and prosper. There are a lot of problems that come with the appearance of the Voice, and it's entirely possible to lose. Earth has some special opportunities, but also special challenges. The first time around, Earth won the first round and lost the second. Serenity has ten years from when the Voice arrives to prevent that from happening. It will be a group effort; Serenity can't win alone - which is difficult for someone who's been alone for as long as he has. Of course, that's only his second priority. ------------------------------------------- Updates Daily A note on the nonhuman lead tag: He isn't human, and hasn't been human for a very, very long time (or maybe not long at all, depending on how you count it). He still thinks of himself as human, either way. The content warnings are mostly to give me room to write; this fiction is not intended to be edgy, but once in a while a character will swear or someone will get seriously injured. The cover image is a Chandra/Hubble composite image of VV 340 / Arp 302 / UGC 9618. While we're not going to space itself any time soon in the story, people from elsewhere are coming to Earth and Serenity will visit other planets. Plus, I like space imagery. [participant in the Royal Road Writathon challenge]
8 534 - In Serial14 Chapters
Before Beasts, There Was Metal--Book 5
Just before Tala moves in with Kai, he sends a warning to flee. The leftovers of Cain's plan is about to plunge Japan into nuclear warfare. That's easier said than done when you and the girl you love have huge, useless wings and are essentially hunted, bit-beast creating aliens. Life was so much easier when all he had to worry about was his past as a Beyblade assassin. (Summary of previous books inside)
8 210

