《Không có lai sinh - Phong Ca》Ký ức và hiện tại
Advertisement
Ngày đầu năm, Thừa tướng và các quan đầu triều phải vào cung chúc Tết. Tiểu thư sang viện Thái phu nhân, Đại phu nhân sau đó về viện tập trung bà tử, nha hoàn, gã sai vặt, toàn bộ đều được mừng tuổi.
Thanh Liên nhận được thêm một bao đỏ 50 lượng của Ngũ phu nhân bên kia. Mọi người đều hiểu nguyên nhân nàng được ưu ái nên không nói gì. Tuy nhiên Thanh Liên chủ động chia đều cho các nha hoàn trong viện. Nhiều người khen ngợi, nhưng cũng có không ít người cho rằng nàng tâm tư quá sâu.
Tâm tư sâu thì có nghĩa gì, cũng chỉ là nha hoàn trong tướng phủ, tâm tư càng sâu sẽ càng khổ sở hơn.
Nhìn cô bé Đông Nhi mới được mua làm nha hoàn thô sử trong viện hớn hở cầm một lượng bạc được chia bỏ vào hộp, dự tính sẽ gửi được về nhà cho cha mẹ thêm một ít, lòng Thanh Liên cũng vui lây.
Cô bé không ký khế ước bán đứt, sau này để dành đủ tiền có thể chuộc thân. Tiểu thư sẽ trở thành vương phi, rồi sẽ thành toàn cho cô bé.
Còn nàng....
Thanh Liên không khỏi thở dài.
-Thanh Liên tỷ...
Túc Nhi vừa nhận ra Thanh Liên mới thất thần. Nàng cười nhẹ, quay lại phía Túc Nhi:
-Sao vậy?
-Tiểu thư nói hôm Nguyên tiêu sẽ ra ngoài chơi. Phu nhân nói dẫn Điềm Nhi và Thanh Liên tỷ theo.
Kiếp trước, người ra ngoài cùng tiểu thư là người khác. Sau đó trong Thính vũ lâu đều kể về cuộc gặp gỡ của Vương gia và Vương phi. Chuyện về chàng Thị vệ lý tưởng cũng lọt vào tai những nha hoàn.
Thanh Liên không để ý, nhưng kiếp này lại mong chờ.
Advertisement
Gặp nhau rồi sẽ nói gì? Làm thế nào để đền đáp lại người đó? Người ta có cười nàng là một nha hoàn mà lại trèo cao.
Không cần tròn duyên phận, chỉ cần có thể hầu hạ người ấy, vậy là cũng đủ rồi.
-Thanh Liên tỷ...
-Hửm?
-Tỷ ra ngoài với tiểu thư có thể mua cho muội một ngọn hoa đăng không? Muội rất thích, mua về để dành khi có dịp sẽ thả hoa đăng.
Túc Nhi mới mười ba tuổi, như một tiểu muội muội khả ái. Thanh Liên mỉm cười:
-Nếu tiểu thư cho phép, tỷ sẽ mua cho muội.
-Cảm ơn tỷ.
Thời gian qua như nước chảy, đêm Nguyên tiêu rất nhộn nhịp. Nhâm Uyển ăn mặc nam trang, dẫn theo Điềm Nhi và Thanh Liên ra ngoài.
Có không ít tiểu thư công tử cũng nhân dịp này ra ngoài ngắm đèn. Để thuận tiện, các nàng cũng ăn mặc nam trang, bên cạnh là nha hoàn và thị vệ. Đi dạo trên phố, dân chúng bình thường đều biết là quý nhân nên đều không đến làm phiền.
Tới nơi đông đảo nhất trong kinh thành, Nhâm Uyển dừng lại. Nơi đây đang có cuộc thi đố đèn. Các câu đố rất đa dạng, đố về con vật, sự kiện lớn của mấy năm của quốc gia. Thú vị nhất là mấy câu đối thơ khiến không ít công tử, tiểu thư hưng chí bừng bừng. Nhâm Uyển cũng không ngoại lệ.
Thanh Liên nhìn quanh. Người đứng quan sát rất đông. Nhưng không thấy dáng hình quen thuộc. Tiểu thư đưa ra một câu đối rất chỉnh, nhận được một chiếc đèn lưu ly.
Thanh Liên nhận chiếc đèn từ tay chủ quầy cho tiểu thư. Đám đông hoan hô nhiệt liệt. Một vài người rướn cổ hướng về "thiếu niên" tuấn tú nhìn đã biết là nữ nhân này.
Advertisement
Bỗng đằng sau Nhâm Uyển có người chạm mạnh. Nàng mất thăng bằng. Điềm Nhi và Thanh Liên vội giữ lấy người chủ tử. Bên hông Điềm Nhi chợt trống không:
-Túi tiền....Hắn lấy túi tiền.
Điềm Nhi phản ứng rất nhanh, kêu lên. Các thị vệ cũng nhanh nhẹn vọt theo người đang chạy rất nhanh trong đám đông người đi coi đèn.
Bọn trộm không chỉ đi có một mình. Tên móc túi nhanh như chớp tung túi tiền ra phía trước. Một tên khác đón lấy ngay.
Tình huống làm các thị vệ khựng lại. Bỗng nhiên.....
-Tiểu thư....
Trong đám người đang chờ coi náo nhiệt vây quanh bỗng nhiên có hai người phóng nhanh đến gần Nhâm Uyển. Trên tay họ đều có vũ khí. Ba người thị vệ bị bất ngờ nên động tác phản kháng có hơi chậm. Máu bắn ra, một người đã gục ngã. Tiếng la hét, người hỗn loạn chen lấn nhau.
Thanh Liên sững người. Đêm nguyên tiêu kiếp trước, biến cố chỉ đơn giản là trộm cắp. Tiểu thư không gặp nguy hiểm đến thế này.
-Giết hết bọn chúng.
Là một mệnh lệnh. Một bóng người vút nhanh qua.
Kiếm quang loang loáng. Hai tên thích khách vừa chạm vào người Thanh Liên đang chắn phía ngoài chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi ngã quỵ. Chỉ một đường gươm đã hạ hai tên thích khách. Đó là....
-Tiểu thư....
Vương thị vệ chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho tiểu thư truy đuổi tên trộm cắp cũng đã quay lại cùng với mấy người nữa. Bóng áo đen thấp thoáng. Gương mặt quen thuộc của Vương gia hiện ra. Cạnh người cũng có một dáng vóc cao lớn, cầm theo túi tiền.
Nhưng...không phải là người đó. Không phải là....
-Thuộc hạ vô dụng, trúng kế điệu hổ ly sơn của bọn chúng, làm tiểu thư kinh sợ. Thuộc hạ đáng chết.
-Ta không sao. -Nhâm Uyển cũng không phải là người dễ bị kinh sợ, đã lấy lại bình tĩnh, hướng về người đã giúp mình- May là có công tử cứu giúp. Tiểu nữ hết sức tạ ơn!
Thanh Liên cũng nhìn sang hướng đó. Một lần nữa, nàng giật nẩy mình.
Dáng cao lớn, vạm vỡ, y phục đen tuyền, mày kiếm...Bóng hình ngần ấy năm cô độc đã ám ảnh nàng.
Thiết Hàn....
Người không ở bên Vương gia. Vậy chàng....
Thiết Hàn đứng chắn trước mặt một người cao gầy, trên người là bộ y phục thiên thanh, trên tay áo viền hoa văn tường vân. Dáng điệu thanh nhã, nụ cười phảng phất, hoàn toàn khác hẳn người trong ký ức còn sót lại của Thanh Liên.
-Dừng lại!
Tiếng hắn hét lên trong đêm vắng, nhưng cũng không kịp ngăn lưỡi trủy thủ cứa vào cổ Thanh Liên.
Ánh mắt đỏ ngầu, đầy oán giận. Hắn là....
-Thật là trùng hợp. Không ngờ lại gặp Lương vương ở nơi này.....
Vương gia vẫn như trong ký ức của Thanh Liên. Còn bóng Lương Vương chập chờn, chập chờn trước mắt nàng, như hư như thực:
-Điện hạ khách sáo. May là có dịp.... Không ngờ lại được dịp giúp đỡ Đại tiểu thư của Thừa tướng phủ. Chút công phu mèo quào của thuộc hạ mong không làm các vị chê cười.....
———————
*Từ chương 1 đến giờ có một điều rất đặc biệt trong truyện, bạn nào thấy được, ngày mai sẽ cố gắng 3 chương.
Cảm ơn nhiều.
Advertisement
- In Serial211 Chapters
Master of the Loop
Life in a fantastical world didn’t add up to everything Sylas thought it would be. There were no pretty ladies goading him, there were no overpowered items and abilities tossed his way, and there was no calm and peace. Instead, he was tossed directly into a hellhole some few hours before it was to be invaded. That was it, he figured. His fantasy adventure in another world would be a short-lived one. He’d die and that would be it. Except... You have died. A ‘Save Point’ discovered. Loading… You will be returned to the ‘Initial Save’ point.
8 192 - In Serial32 Chapters
The Supreme Cultivator
This story is a parody for xianxias, and some litRPG, where our protagonist, Bòhé chá, faces no problems at all in his life controlled by the evil author... Is the author actually evil? (This is not a rhetorical question, I'm actually curious.) PS : this is only written as a method of wasting time, so don't expect me to upload regularly. Edit : removed the LitRPG and replaced it with Satire since that is more accurate.
8 163 - In Serial7 Chapters
Amethyst Phoenix
A sweet nectar drips before me. All other sources of sustenance have dried up. I’m afraid to drink it because I’ve seen the consequences of even a drop too much. It can be a poison, but we are nothing without it. I have been nothing without it. A husk. But once I drink this sap from the forbidden fruit, it cannot be undone, regardless of whether I take too much. I choose to take this leap through the void. And so I raise this ancient cup. I will not die a husk. A man without ambition is reborn in the body of Aegis Hyades Rastine to a world of fairy tales, only to find that it's as screwed up as any other. War, rape, pillaging, torture, starvation, slavery, genocide... You know, the good old stuff plaguing (Did I mention there were plagues too?) earth. How will he survive? Can he even? Note: This is the first story I've ever written, so I'd appreciate some cut throat critiques on my writing.
8 207 - In Serial13 Chapters
Blood of the Past
He awoke in a startled rush feeling as though it had been centuries since last he had opened his eyes, but alas, it had. His thoughts returned and he heard the screaming of his people and the great pain from the burning fires set against them. He was shunned and outcast along with the rest of his people, and the wars, the terrible wars fought because they could not understand. The Humans could not understand and would not understand him and his peoples true nature. He stood, his strength returning to him, as he did so the dust that had gathered on him fell to the floor. He looked around the cave which he hid in all those centuries ago and he found the way out. He made his way towards it, wanting to see the same as which he had when he entered, wilderness. He made it to the mouth of the cave and found it to be near midday, and he saw naught but wilderness. Save a lone tower far in the distance clearly overgrown and abandoned. His blood boiled as he stepped into the light and the harsh reality of him and his people rushed back into his mind. He would wait for night, and then he would move.
8 155 - In Serial50 Chapters
His Lifeline
Percy is the loser in the back of the class, the jock punching bag. He only finds relief when playing the instruments at school. When he's forced to be tutored for math, Percy realizes how different his life could be. But, he still has issues at home that make him fear for his and his new friend's safety. Also, the characters are more oc, and this is a percabeth story.Plus, I used Google Translate for any words translated into a language that isn't English, so sorry if the words are wrong and don't mean what I meant.DISCLAIMER: I don't own any Percy Jackson characters Rick Riordian does. Art is not mine on the cover.
8 228 - In Serial22 Chapters
Even fuller house
This is all of the kids from fuller house as adults with kids of their own.
8 173

