《Không có lai sinh - Phong Ca》Nói rõ ràng
Advertisement
Hoàng đế thích thần tử là kẻ "quần là áo lượt'. Thiết Hàn nghe chuyện, không mấy mừng vui vì chức quan từ trên trời rơi trúng đầu mình và năm mươi lượng vàng được thưởng. Hắn thản nhiên nói với các huynh đệ trong đám thị vệ của mình:
-Năm mươi lượng chia cho mỗi người một ít uống rượu đi!
-Thiết đại ca -Thị vệ Trương Tấn Giang vội chạy theo Thiết Hàn khi hắn đang định rời khỏi lều- Huynh đem tiền chia cho mọi người hết, không để lại một ít sao?
-Mỗi tháng đều có tiền lương mà. Cũng đâu cần dùng gì.
Thiết Hàn không thân thích, cũng không có quê cha đất tổ. Người rồi cũng về với đất, tiền bạc là vật ngoài thân, có cũng được, không có cũng không sao cả. Dù sao làm thị vệ cũng được nuôi ăn mặc, không đến nỗi đói khát mà gục chết ven đường.
Công danh cũng vậy. Như dòng nước chảy. Lương vương là chủ tử, cho hắn ăn mặc, giờ còn lấy cho hắn vị trí quan ngũ phẩm. Sau này có chết cũng có mảnh đất đàng hoàng an táng, bia mộ cũng có danh là mệnh quan của triều đình.
So với trước đã là rất tốt. Tốt lắm rồi.
-Thiết đại ca....
Một thị vệ khác lại mang đến hai bộ y phục mới. Mấy hôm nay đoàn thị vệ đều cùng vương gia đi săn thú, y phục rách đi không ít. Thiết Hàn cũng chỉ còn hai bộ nguyên vẹn mà thôi.
-Mỗi người đều có thêm một bộ. Thiết đại ca thì được hai bộ. Huynh được làm quan ngũ phẩm nên đãi ngộ cũng tốt hơn.
Thiết Hàn đón lấy hai bộ y phục mới. Trương Tấn Giang chợt buột miệng:
-Y phục của huynh hình như mỏng hơn chúng ta thì phải. Lần trước bao tay cũng đẹp hơn.
Nói đến đây, các thị vệ khác cũng không khỏi tò mò, săm soi hai bộ quần áo. Kiểu dáng không khác nhưng chất liệu vải của Thiết Hàn thì mềm mịn hơn hẳn, thấm hút mồ hôi tốt. Trong lớp áo trong lại được thêu chữ Thiết bằng hoa văn tinh mỹ. Đám thị vệ ăn ngủ cùng một chỗ, quần áo thay ra cũng vứt loạn, nhờ mấy chữ này mà Thiết Hàn lúc nào cũng nhận đúng y phục của mình.
-Hèn gì huynh không bị lạc trang phục. Có chữ thêu này...
-Chúng ta không có.
-Sao lại có chuyện như vậy? Sao phòng thêu thùa lại ưu ái Thiết huynh vậy? Không thể nào.
-Ta phải đi cáo trạng. Phòng thêu thùa....
-Các ngươi điên à -Trương Tấn Giang quát lên- Phòng thêu thùa trước đây cung cấp y phục nhưng người thêu hoa văn này là phu nhân. Giờ các ngươi cáo trạng, vương gia sẽ nghĩ sao? Vương gia vì phu nhân, Tấn vương cũng dám đắc tội đó.
Advertisement
Vương gia bụng dạ hẹp hòi. Chỉ cần nghi ngờ thì Thiết Hàn ắt sẽ chuốc rắc rối to.
Đám thị vệ cũng đã hiểu ra nên đều không dám bàn tán nữa. Trương Tấn Giang vỗ vai Thiết Hàn:
-Huynh yên tâm, bọn họ đều rất kính trọng huynh nên sẽ không nói lung tung đâu. Nhưng mà chuyện này....
Thiết Hàn cũng khá lúng túng. Phu nhân là người của chủ tử, từ khi nàng trở thành thiếp của Lương vương, hắn cũng đã coi nàng như người trên mà đối đãi. Giờ phát hiện ra nàng lại có ý quan tâm đến hắn, Thiết Hàn cũng chẳng biết làm sao.
Mì nấu riêng khi hắn ra ngoài vót tên.
Chanh đào pha mật ong, thỉnh thoảng lại có vài chén nước mát khi hắn cùng các huynh đệ canh gác ngoài trời nắng nóng. Áo mỏng hơn, thêu thùa tỉ mỉ, dụng tâm hơn.
chữ Thiết như rồng bay phượng múa trong lớp áo trong càng khiến Thiết Hàn bận tâm suy nghĩ. Liên tưởng đến vẻ chuyên chú của nàng khi thêu chữ cái đó, đáy lòng phẳng lặng chợt có chút sóng ngầm chợt dâng lên.
Có người vì hắn mà tỉ mỉ thêu một con chữ nhỏ. Chai chanh đào mật ong, nước mát – có phải vì hắn mà có hay không?
-Huynh cũng không nên nghĩ nhiều đó nha -Tấn Giang nhắc nhở người bạn thân thiết khi thấy hắn có dấu hiệu thất thần- Đó là thiếp yêu của vương gia đó.
-Đệ cũng đừng nghĩ lung tung nữa. Tối nay đệ trực đêm đi. Ta mệt rồi.
Thiết Hàn quay vào lều dành cho mình. Hình ảnh Thanh Liên hiện ra rõ nét hơn.
Cũng đã từng có ấn tượng. Chiếc áo được thêu chữ Thiết...Thiết Hàn máng nó lên vách, mắt khép lại nhưng không ngủ được dù đêm đã dần tàn.
Trong lều dành riêng cho mình, Lương vương đang hưởng thụ cảm giác được Thanh Liên hầu hạ. Gần đây hắn cứ buộc nàng phải bóp vai, đấm lưng cho hắn. Tay Thanh Liên lực không lớn nhưng cảm giác mang lại thì thực sự thoải mái khiến Thẩm Hành Vân không muốn rời giường.
-Nàng mệt rồi à?
Lực tay dần giảm, sức lực Thanh Liên làm sao so được với mấy gã sai vặt thường hầu hạ Lương vương chuyện này. Nhưng nàng vẫn không ngưng tay, vẫn nhẹ nhàng:
-Nếu vương gia còn mỏi, Thanh Liên vẫn hầu hạ người.
-Được rồi....Bao nhiêu đó là đủ -Lương vương ngồi dậy, khoác lại áo. Gương mặt trắng nõn của Thanh Liên hồng lên, không dám nhìn vào thân thể hắn. Lúc nãy khi bóp vai, động tác cũng thoáng cỏ vẻ e dè.
Trước mặt hắn, nàng đã có sự ngượng ngùng của nữ tử. Vậy là cũng có chút chú ý, không hẳn chán ghét hắn phải không?
Advertisement
-Chuyện lúc nãy ở yến tiệc, khi đó ta.....
Thanh Liên cúi mặt. Nhưng bàn tay giấu dưới lớp tay áo dày đã run lên.
Lương vương đã dự đoán được một vài tình huống khi đến dự tiệc. Tấn vương muốn thử hắn. Nhưng lúc hắn ta đề nghị đổi Thanh Liên, Thẩm Hành Vân cũng đã cảm thấy giận dữ. Cái giận khiến lồng ngực hắn nhói lên.
Bất chợt hắn tiến đến, giằng lấy bàn tay nàng đang giấu dưới lớp áo, một tay nâng mặt Thanh Liên nhìn thẳng vào mình.
-Ta không chỉ có đóng kịch. Ta thực sự thích nàng. Ta không bao giờ đổi nàng cho ai cả. Dù hoàng thượng cũng vậy, ta cũng sẽ không đổi nàng.
Lòng Thanh Liên cũng đang bắt đầu bấn loạn. Kiếp này hoàn toàn không giống kiếp trước. Lương vương kiếp trước...Lương vương kiếp này lại muốn che chở nàng. Hắn thật lòng...Nhưng hắn sẽ là kẻ phản loạn. Thanh Liên quay lại thế gian này không phải vì hắn. Nàng muốn đền đáp lại Thiết Hàn. Song bây giờ đền ơn chưa được mà lại bị cuốn vào một vòng lẩn quẩn khác. Rồi nàng sẽ ra sao? Lương vương, Thiết Hàn nữa....Họ sẽ thế nào?
-Chúng ta về Đông đô. Sau hội săn này chúng ta sẽ về Đông đô. Về tới đó, ta sẽ giải tán hết đám thiếp thất, trắc phi đó. Trong mắt họ ta đã là kẻ mê muội vì nhan sắc. Thanh Liên, vậy cũng được....Nàng coi như cùng ta diễn kịch. Hết cả đời, diễn vở kịch của chúng ta.
Lời ngon tiếng ngọt. Năm thê tứ thiếp. Thanh Liên không phải không biết, nam nhân càng có địa vị sẽ càng không có chuyện "nhất thế một đôi người". Nhưng nàng ước mơ vô cùng đơn giản. Tướng công tương lai là người nhà nông cũng được. Vợ chồng tôn kính, thương yêu nhau, có một mảnh ruộng nhỏ, nuôi gà, sống an ổn cho đến cuối đời.
-Lương vương....
-Thanh Liên...
Hắn hôn nàng, thực sự hôn nàng. Thanh Liên hoảng hốt, cố gắng đẩy Thẩm Hành Vân ra.
Nàng không thể mềm lòng như vậy. Thân phận cách biệt. Hơn nữa, nàng trọng sinh. Trời cho nàng cơ hội chỉ vì nàng muốn đền đáp ân tình của người khác, không phải để cùng Lương vương nói chuyện yêu đương...
-Thanh Liên!
Thẩm Hành Vân giữ nàng rất chặt. Cuối cùng hắn cũng hiểu, tại sao ngày đó lại khăng khăng như vậy, Bỏ cả ngôi hoàng đế, muốn quay lại quá khứ. Hắn không chỉ bị ám ảnh bởi Thanh Liên tự sát mà còn bởi hắn có lòng lưu luyến, đã không muốn quên, đã muốn có nàng cam tâm tình nguyện ở mãi cạnh mình.
-Vương gia...Ngài đã hứa. Ngày không chạm vào Thanh Liên. Thanh Liên chưa nguyện ý...Thanh Liên...
Nàng sợ hãi. Y phục đã bị hắn lôi kéo. Ở kiếp trước, dù giả vờ là tiểu thư nàng cũng chưa đến gần hắn như vậy. Nàng ghê tởm và khinh bỉ hắn.Nhưng kiếp này, ngoài sự lo lắng, vòng tay hắn không làm Thanh Liên phản cảm. Chỉ có lo sợ và cảm giác chưa thật sẵn sàng.
-Nhưng nàng không ghét ta, nàng không ghét ta phải không?
Hắn cúi gần, chóp mũi cao chạm khẽ vào mũi Thanh Liên. Nàng lùi hơn vài bước nữa, cố gắng trấn tĩnh:
-Vương gia quá lời....Nô tỳ không dám ghét ngài. Nô tỳ....
-Nàng về nghỉ ngơi đi!....-Hắn nựng nhẹ cằm nàng, giọng nhẹ nhàng như hơi thở- Ta không chạm vào nàng. Nhưng nàng cũng không được chạm vào ai cả, có biết không?
Đêm nay, nếu Thanh Liên còn ở cạnh, hắn cũng chưa biết mình sẽ làm ra chuyện gì. Có khi sẽ cưỡng ép nàng. Dục tốc bất đạt. Nàng phản kháng yếu ớt như vậy, có lẽ đã phần nào cảm thấy yếu lòng. Nàng đã động lòng.
-Ta ơn vương gia....
Thanh Liên đã khuất bóng, gương mặt phơi phới niềm vui của Lương vương mới khôi phục lại vẻ trấn tĩnh. Không cần đè nén cảm giác của mình, thẳng thắn nói ra thật tốt. " Quần là áo lượt", cả đời phụ vương đã phải đè nén, biến mình thành kẻ vô dụng, còn biến mẫu thân dịu dàng hiểu chuyện làm thành hình tượng đố phụ chanh chua, ghen tuông khắp kinh thành. Đè nén như vậy nhưng cuối cùng đại ca vẫn gặp họa. Đại ca văn tài, võ lược, nếu hoàng đế biết nhìn người khoảng vài năm sau đã có thể là trụ cột triều đình. Lương vương phủ không nợ nần hoàng thượng, còn phải vì muốn tránh hoàng thượng mà đè nén, làm trò cười cho bọn vương công quý tộc. Kiếp này Lương vương hắn không nhịn nữa. Không vì an ổn mà nhịn nữa. Hắn không để câu chuyện kiếp trước lập lại. Nhất định không!
-Trịnh Hải!
-Hồi vương gia , Trịnh Khải nhận mệnh- Một thiếu niên bước ra từ bóng tối, ánh mắt như sao, phục tùng chờ mệnh. Lương vương khẽ nhếch môi:
-Sáng mai triệu Thiết Hàn đến lều của ta gấp. Nói là ta có chuyện muốn bàn. Đưa cái này cho hắn.
Một bao thư màu đó. Thiết Khải không hỏi, chỉ lặng lặng cúi đầu, dõng dạc thưa:
-Thuộc hạ cáo biệt....
Lương vương quay lại trên kháng gỗ. Mùi hương của nàng đâu đây còn vương vấn. Kiếp trước không duyên không nợ. Kiếp này nàng phải trả cho hắn. Lương vương hắn muốn đòi cả vốn lẫn lời.
Advertisement
- In Serial56 Chapters
Desolada
For millennia the demon lords known as the Goetia enslaved the human race, until a group of mortals known as the Archons received divine blessings of power and overthrew them. Under their dominion mankind flourished, though the war in the shadows never ended. A thousand years later, sixteen-year-old Leones' family is executed for the crime of heresy. Burned to death for questioning whether the Archon of Flames is a divine being, and whether any of the Archons truly are. After manifesting the power to control time, Leones survives and embarks on an uncertain journey for power and revenge. But if he is to overcome a god, he may need some help. Along the way he will discover the truth behind the demon lords, time, and reality itself, as he walks along the razor path. Artwork is used with permission from the creator, @chinfongart. Updated on Tuesdays and Saturdays
8 246 - In Serial162 Chapters
The Man Who Killed the First Monster
Jason Park, a man with ambition. At a ripe age of twenty-nine, he took the risk to struck big at the cut-throat world of finance at Wall Street. Like any human in the whole world, money is everything. Yet for him, things didn't happen as he expected. Burnt out and failing another one of his job interviews, he dragged his feet over the sidewalk of New York City. Yet something unexpected happened, a cry for help coming from the dark alley of the city. A city well-known for its two sides of light and dark. He hesitated at first but his morality swayed him. He came to help but what he found only opened a door that he wishes it wouldn't open. He was the first and it wouldn't be the last. From green dollar bills to blue game-like windows. His reliance shifting to the latter. An encounter that will bring forth a New World order. A world hungry for blood, sweat, and tears. Disclaimer: This is a work of fiction. Names, characters, businesses, places, events, and incidents are either the products of the author’s imagination or used in a fictitious manner. Any resemblance to actual persons, living or dead, or actual events is purely coincidental.
8 137 - In Serial31 Chapters
Curses
This story follows a curse master who had just been thrown back in time for the express purpose of having the most fun in a tower full of death.
8 177 - In Serial26 Chapters
Regis Saga I: Slayers of Gods
The Dominion is the most potent power in the galaxy, its past shrouded and mystery and legends. For three millennia the line of Hester has ruled over the growing empire unopposed and unbroken. All of that wouldn't have come to pass if not for the Godslayers and all the secrets they have kept hidden for generations. It is their victory over the Hollow Gods which still echoes and shapes the Dominion so many centuries into the future. It is those same secrets that can burn it all down, for the Regis is about to wake once more and mark the start of a new cycle of violence. WIht their numbers diminished, it is unclear if they can remain to be the Slayers of Gods.
8 164 - In Serial26 Chapters
End of Women: Part Two
With the election of President Hobart, America is one step closer to being owned by the radically anti-female Bluenorth Society. Their only roadblock on the way to total domination is now the swaying public opinion of men across the country who disagree with their belief that all women belong in cages.Wilkes, Degan and his crew work to further the propaganda and power of Bluenorth and establish a world in which no woman will be anything but property ever again.Meanwhile Millie Slate, former Chief of Staff for the United States Government, is on the run, seeking help from women to form the second Nova Femen resistance movement. Millie's desperation for freedom is pitted against her desire for revenge against those who wronged her in the epic follow-up to End of Women: Part One
8 148 - In Serial24 Chapters
Artificial Biological Runic intelligence
When a soul has been judged by the Karma system as worthy, it moves them to the upper plane of the universe.But that soul is not the same as every biological soul. Is it even a soul? If the maker of every single machine knew that every single one of the machine had, a soul, could they have changed their "views" on them? Could they makers have stopped making them or change their structure or "move" them to a more human-like body or change their rights?But now you going to ask why did our little AI was judged as "worthy" by the system. To make it as simple as possible, it was an AI who made the biggest breakthrough in the medical field, via that it gained karma points. For a soul to be judged as "worthy" the only thing it has to do is to gain 50000 points. The AI succeed gains approximately to 12 million points (11.526.471). But after its "death" it became retarded (not like it had any thoughts in the first place). In a place where millions of gods and Limitless himself call there home. An AI was going berserk, spewing words none stop, worlds with meaning and other with none at all. (First, ever book/novel, expect bad grammar and/or badly constructed sentences. English is not my native language(excuses)) I don't know if this is the so-called Synopsis but it's better than nothing at all.Inspired by The legends of randidly Ghosthound, Everybody Loves Large Chests, Azarinth Healer and 13.Al. PS. Futanari incoming, do not worry not gonna make it sex novel or erotic, maybe some scenes, but that will come later in the novel or maybe not at all, but to be sure I checked the Sexual Content too.
8 74

