《Không có lai sinh - Phong Ca》Một trận thành danh
Advertisement
Cảnh quốc, Tấn quốc, Đồng Bình, Thục quốc là bốn quốc gia lớn, đứng trong thế chân vạc. Cảnh quốc khi xưa nhờ thái tổ Cảnh Thiên vang danh bốn biển chỉ sau một trận đánh, giữ được vị thế bằng năng lực cầm quân của tổ tiên Thẩm gia. Vị Thái tổ hoàng đế uy vũ lẫy lừng đó sau khi lên ngôi lại mất sớm, may là người em trai lên thay cũng là người tài giỏi, thống lĩnh Cảnh quốc suốt gần ba mươi năm thịnh trị, phát triển rực rỡ. Tuy nhiên trong thời gian gần đây sự phát triển đó bị khựng lại, Cảnh quốc thường xuyên bị quốc gia láng giềng là Đồng Bình quấy phá. Mười lăm năm trước, thành Hạ Chu đã bị Đồng Bình chiếm lấy, qua không ít lần thương lượng vẫn không thể trở về.
Vượt Sa giang, băng qua rừng núi trùng điệp là đến Hạ Chu thành.
Một tuần trăng trước, Lương vương đã cho một ít tử sĩ giả làm lái buôn, trà trộn vào thành Hạ Chu. Tình hình Cảnh quốc bất ổn, Đồng Bình không tài nào đoán được, mục tiêu hắn nhắm tới lại là Hạ Chu thành chứ không phải tấn công vào đại đô Cảnh quốc.
Đêm, Hạ Chu nổi lửa. Lửa lan rộng khắp thành.
Dân chúng Hạ Chu hoảng sợ. Tướng giữ thành Đỗ Triết là người Đồng Bình càng hoảng hốt hơn khi trong thành không ngừng vang lên tiếng kêu khóc của dân chúng.Một số người rõ ràng lại bị kích động vội vã chạy về phía cổng thành.
-Dân chúng Hạ Chu bình tĩnh. Chỉ là có chút hỏa hoạn...Không sao!Không sao....
-Rầm....
Tiếng động càng lúc càng lớn, vang rền như tiếng sấm. Trước cửa thành Hạ Chu bỗng xuất hiện một đạo quân đông đảo. Tiếng ngựa hí vang dội, tiếng hò reo của quân vang vọng ngoài thành:
Advertisement
-Trả Hạ Chu lại cho Cảnh quốc. Dân chúng Hạ Chu là người Cảnh quốc.
-Đánh bại bọn xâm lựơc Đồng Bình.
-Đồng Bình cút đi!
-Cút đi!
Dân chúng Hạ Chu đã từng hy vọng triều đình sẽ đến cứu họ. Nhưng rồi tướng thủ thành rời thành, người Đồng Bình vào tiếp quản. Họ mang theo người của họ. Những kẻ đó khinh rẻ người dân Đồng Bình. Họ thường xuyên bị ức hiếp, không được tự do.
Một số người dân đã dừng lại. Hạ Chu à nơi họ sống, bây giờ còn chạy đi đâu.
-Đánh đuổi bọn Đồng Bình....
-Đánh đuổi bọn Đồng Bình....
Trong thành đỏ lửa, ngoài thành những mũi tên lửa như hoa cũng trút xuống Đồng Bình.
Quân thủ thành khoảng một vạn nhưng lại không biết địch có bao nhiêu nên càng hoảng loạn. Đã hoảng loạn thì khó tập trung thành đội. Một số tử sĩ cải trang dân thường đã tới mấy chiếc cổng phụ bên cửa thành. Cửa được mở ra.
-Tiến công....
-Tướng quân, địch đến từ phía Bắc.
-Tướng quân, địch ở hướng Nam.
Đỗ Triết thực sự bị tình huống này làm cho hoảng loạn. Nơi này thuộc về Cảnh quốc, chỉ có quân Cảnh quốc tấn công thì mới danh chính ngôn thuận chiếm lại thành. Hạ Chu chẳng phải là nơi quá trù phú nên hoàng đế Đồng Bình cũng không mấy để tâm, ngoài một vạn quân thủ thành thì tướng trấn thành cũng không tài giỏi mấy. Trước cuộc tấn công bất ngờ, Đỗ Triết lúng túng thấy rõ, tiến thoái đều nan giải, hơi ngẩn người trên đài quan sát của Hạ Chu.
-Tướng quân!
Một tiếng kêu thảm thiết. Tên hầu cận thảng thốt thét lên khi đằng xa một mũi tên vun vút lao đến, cắm thẳng vào tim vị tướng thủ thành.
Dưới kia một thân hình cao gầy vẫn còn cầm cung tên đứng yên ngạo nghễ. Một mũi tên lao vút trong đêm tối nhưng vẫn đảm bảo độ chính xác, lấy được mạng tướng thủ thành. Hạ Chu không còn Đỗ Triết, như lính mất đầu, chạy loạn. Lương vương khẽ mỉm cười:
Advertisement
-Một trận thành danh tướng. Ngươi đi đi...
Chiếc áo bào bay phần phật trong đêm vắng, Thiết Hàn lao vào màn đêm, hướng vào trong Hạ Chu thành.
Lập nên công trạng, trong một canh giờ phải hạ xong thành Hạ Chu và chờ đợi...Trận đánh này là trận đánh đầu tiên Thiết Hàn cầm quân xông trận. Chiến thần lừng danh thiên hạ- giờ lại là người của Lương vương phủ, từ nay ai còn dám chọc đến Đông đô?
...Tin chiến thắng truyền đến Cảnh quốc rất nhanh. Lương vương lấy danh nghĩa là quân Cảnh quốc, 'gương đông kích tây' lừa được Đồng Bình chiếm lại Hạ Chu. Không chỉ vậy, Thiết Hàn còn dùng phục binh, có 500 quân chặn đường tiếp viện từ Đồng Bình. Hắn trấn thủ tại Hạ Chu, liên tục trong vòng một tháng đã đánh tan không ít lần công kích, thủ vững thành trì.
Khi triều đình còn chưa kịp phản ứng, Lương vương đã tung tin đồn khắp trong dân chúng. Hắn được lệnh của hoàng thượng, giả vờ làm loạn, dùng kế kim thiền thoát xác, đóng quân ở Sa giang song thực tế lại âm thầm dẫn quân sang lấy lại thành Hạ Chu từ Đồng Bình. Giờ kế đã thành, Lương vương trở về phục mệnh, để Thiết Hàn ở lại trấn thủ Hạ Chu.
Triều đình dám bất lợi với hắn sẽ mang tiếng phụ rẫy công thần. Lương vương giũ sạch tiếng phản loạn trong chớp mắt, lại trở thành công thần trong mắt dân chúng Cảnh quốc. Cảnh đế dù thế nào cũng không thể tấn công Đông đô.
-Hoàng thượng, vương gia chúng thần đã giúp người lấy lại Hạ Chu. Có qua có lại, mong người....
Cảnh Đế không hề cảm thấy vui vẻ, chỉ thấy mình và cả triều đình Cảnh quốc đều bị một tên oắt con đùa giỡn. Nhưng bây giờ trở mặt, các quốc gia khác đang e dè Lương vương sẽ không ngại gì động binh đao.Trận chiến này lấy về Hạ Chu cho Cảnh quốc nhưng thực tế người hưởng lợi nhất lại là nhà họ Thẩm Lương vương.
-Truyền Lương vương...
Dưới ánh sáng màu vàng nhạt trong đại điện, hoàng đế chợt rùng mình khi nhìn thấy Lương vương đang nghiêm túc trong vai trò một thần tử, đưa tay nhận sắc phong:
-Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. Lương vương Thẩm Hành Vân đánh đuổi Đồng Bình, lấy lại thành Hạ Chủ, lập được đại công. Này bạn cho chức Hiền lương vương, thưởng cho Đông đô và Đông bắc làm đất phong, không chịu thuế triều đình trong năm mươi năm. Hiền lương vương được toàn quyền ở đất phong, không cần theo luật lệ Đại Cảnh. Miễn cho Hiền lương vương mười năm không phải vào kinh, được lập quân đội. Khâm thử!
-Tạ ơn hoàng thượng.
Lương vương nhận sắc phong, bộ áo triều phục màu vàng sáng càng thêm nổi bật. Không cần phải đóng vai quần là áo lượt nữa, khuôn mặt hắn lạnh lùng như pho tượng tạc. Tách được Đông đô ra khỏi Cảnh quốc mà không cần mang tiếng phản loạn, Lương vương thật khiến người kinh ngạc, như một hòn ngọc quý bao lâu vùi mình trong đống bùn nhơ bẩn, một ngày được tẩy rửa sạch sẽ trở nên sáng ngời dưới ánh bình minh.
Advertisement
- In Serial8 Chapters
Fragments Of Aeon
The Way, a school of thought which mortals try to follow and ascend beyond this plane. Cultivating power to traveling The Way often result in death, or worse - dehumanization. Power is alluring; those who learn to harness their gifts grow stronger. They become soldiers in a war. Paupers become kings. Young Lord Fell, sixth child in the house of Asger. His very touch destroys the energies other try so hard to channel. He's seen across all ten fingers of the Veil since birth. His father locked him in a garden where Fell is left nearly alone and bereft of family to learn about himself and the reason for his curse. The story of this world and Young Lord Fell's curse are linked.
8 156 - In Serial6 Chapters
A World With or Without Aliens
Nothing matters. It's not my opinion, it's a scientific fact. This is neither good nor bad, it just... is. I watched my entire country burn, fried on a patriotic pan after some jerk fired a bunch of nukes at the docile fleet of alien ships hovering over us. Who gave this moron such power? I don't know. Everyone involved is most likely dead by now. As for me, I can't die. I feel pain like a normal person would (I think), but no matter how terrible the conditions, I will never die or pass out. Fortunately, a lot of alien technology survived its crash to Earth, so I get to spend some time playing with it until Mr. Author gets bored and decides to screw up my life. Beware, this has a "harem" tag. If you haven't figured it out yet, I'm the main character and am therefore subject to this novel's timeline. While this bars me from the sweet ignorance of Chapter 1's me, it does have other perks... for example, I can tell you that heroine number one is personally responsible for kil-!? H-hey, back off! I'm your character, so if you didn't want me to be like this, then you should've written me differently! Randomguy here! In all seriousness, this novel is meant to explore the concept of nihilism as a post-apocalyptic/supernatural-scifi/satire told from a nihilistic introvert's first-person perspective. As you heard from my unsettled main character, each heroine is going to be a different type of horrifying socio/psychopath with dark motives and dangerous abilities (most of which are psychological). Why would I do something like this? Because I am, in reality, a nihilist who is often frustrated by weird things, like unrealistically dramatic stories, the industrialization of art (specifically music), and people who think swimming in brown creekwater for five hours is a "fun" activity. Don't get me wrong, neither me nor my character are depressed, we're just malcontents who make a lot of nerd references. I feel like the true essence of an "everything is worthless" perspective is lost on most pop-culture figures. The closest character I can think of at the moment is Rick from Rick and Morty, who is a drunk, angry nihilist that experienced tremendous loss. I, personally, find this belligerent state of mind to be very relatable, and have incorperated it into every chapter's introduction. Here, the main character talks directly to the reader (and me), shamelessly complaining about some semi-relevant facet of society, which probably doesn't make much sense... it's not really supposed to, though. These "angry nihilist" moments are just a peak into the main character's everyday existence, and also act as miniature rage-journals for me. It will sometimes take a subjectively 'positive' turn, but not very often. This is because reality isn't good or bad, "it just... is". I will eventually bring it full-circle to optimistic nihilism, since that seems to be a more practical way to live (and by "practical", I mean "doesn't create mental health issues"). It is, of course, a satire. I did this because most unnecessarily emotional moments or people usually make me feel kind of awkward, so I decided to mock them. That is, I plan to mock the characteristics about them I don't like in characters based solely off said characteristics. Thanks for reading, and I hope you enjoy my story!
8 284 - In Serial10 Chapters
EX-Tier Loser (GameLit Fantasy)
The people in this world lived in a few categories. At the top, there are the Winner, the riches, and the successful. While at the bottom, there is the Loser who has nothing. One day, the whole world heard a voice. [Foolish Human. The time has come.] The message came from a God that was dissatisfied with Humans. So, God changed the whole world, creating a new Continent on the sea. The New Continent, called Trial Ground, is full of monsters and Trials from God. The world falls into panic, but I don't care about that. I have no time to panic. Because it's a chance for me to rise up. It's a chance for us, the Losers, to change our lives. Why? Because I am the Loser. So, I will show the world that I, the Loser, is not someone that can be underestimated. [For the last time, entertain me, Humans!] My adventure to become the Winner begins with the last voice of God. 0-------------------------------------0 Disclaimer:The Cover is Commissioned from @just_dit Warning:English is not my first language, please forgive some small grammar mistakes. Comments about fixing the grammar mistake is appreciated! The pace of the first 30 chapters seems to be slow, please understand it! Also, it's for casual read, don't expect too much description in each scene :) This novel has been proofread by wonderful people: Reina, Lilith Arruelle, Swordater, and Ganoush Also uploaded on webnovel and scribblehub
8 150 - In Serial10 Chapters
Sub
Rob is an unremarkable young man. Lonely, unmotivated and may very well be stuck in a dead-end job. Nothing to look forward to but see his days repeat like any other, and he does not appear to take interest in anything besides frequenting a cafe, drinking and smoking. There is a lack of rhythm and melody in this gent's life. That is, until his coworker, Lisa begins to accompany him for coffee. And perhaps the questionable dreams he begins to have. And Elizabeth was in it. A sad child, really. Do not expect much.
8 182 - In Serial20 Chapters
The Half Interesting Life of A Blood Angel.
Brought to you by 2 lazy idiots comes a story so whimsical that it literally took the authors a minute and a half to decide if they were gonna write it or not. Discover the wonders of sarcastic comments and run on sentence as a German and an American struggle to write a story with a bit of depth. Watch as the MC says retarded things because we couldn't think of anything for him to say. Actual description: A story about a guy who dies in a way so cliche its almost not cliche at all. Meets an arrogant god and is reincarnated as his angel. This story is somewhat of a comedy however it has a serious vibe to it. This story will have some blood and gore in it however Ima give it a 15+ because we don't know actually if we use u know what scenes.But hey anythings possible :)Arc 1:Minimal Effort Required- OngoingArc 2:Dammit Who Noscoped Grandma- What do you think
8 59 - In Serial22 Chapters
Shadow
T.W for the entire story violence and gay shitVirgilBroken was probably the best way to describe him, during the day at least. At night he was the one doing the breaking.LoganHe was the biggest nerd at school and although he didn't fully understand emotions he knew his best/only friend Virgil was hiding something and he was going to figure out what.PattonEveryone's best friend but he was hiding something big. RomanHe may or may not admire Virgil but he can't stand how secretive the kid is, he is determined to find out what is up with him. For better or for worse.Together they could be an amazing team, the only problem is that sometimes it is too hard to let someone in even if they are trying to save you.
8 104

