《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 12
Advertisement
"Đây là bạn gái của ta, Mộ Tịch."
Đứng trước mặt Kỷ Dữ Đường, nụ cười của Triệu Mộ Tịch dần dần cứng ngắc.
Khương Khải đầy hứng thú hướng về Kỷ Dữ Đường giới thiệu bạn gái mới thuê của mình, còn Kỷ Dữ Đường thì đầy hứng thú đánh giá Triệu Mộ Tịch, thế giới này xác thực rất nhỏ.
Triệu Mộ Tịch tan vỡ, tình huống này nên làm thế nào a.
"Mộ Tịch?" Khương Khải nhẹ nhàng gọi nàng một tiếng, làm sao lại có cảm giác cả người nàng đột nhiên ngốc sững sờ.
". . . Chào ngươi." Triệu Mộ Tịch nhắm mắt cùng Kỷ Dữ Đường chào hỏi, giống như các nàng là lần đầu gặp gỡ vậy.
Trên mặt Kỷ Dữ Đường vẫn mang theo mỉm cười hiền lành ôn nhu mỉm cười, chính là nụ cười này, trước đây mê hoặc đầu óc Triệu Mộ Tịch đến choáng váng, nhưng hiện tại, chỉ làm cho nàng cảm thấy sợ hãi trong lòng, Kỷ Dữ Đường nữ nhân này, thật đáng sợ.
Kỷ gia cùng Khương gia năm đó đều là tay trắng cùng nhau gây dựng sự nghiệp, sau đó chuyện làm ăn phất lên, từng người mở công ty riêng, nhưng vẫn duy trì qua lại nhiều lần, Khương Khải nhận thức Kỷ Dữ Đường cũng không có gì kỳ quái.
Nội tâm Triệu Mộ Tịch trộn lẫn đủ mùi vị quay lại chỗ ngồi, nàng dò đầu qua nói khẽ với Khương Khải "Kỷ tổng nàng nhận thức ta."
Khương Khải vừa mới thấy nghe còn cảm thấy hơi kinh ngạc, sau đó suy nghĩ một chút, "Không có chuyện gì, vẫn theo kế hoạch đi."
"Ừm." Nàng cùng Kỷ Dữ Đường không phải là nhận thức bình thường, Khương Khải nói tới thoải mái như vậy, là bởi vì không biết tình huống cụ thể.
Đi máy bay gặp được Kỷ Dữ Đường thì thôi đi, một mực lại là người quen của khách hàng của nàng, xác xuất như vậy có bao lớn a? Triệu Mộ Tịch híp mắt lại không thèm suy nghĩ nhiều nữa, ngày hôm nay cùng Kỷ Dữ Đường ngẫu nhiên gặp gỡ, chỉ là một khúc nhạc dạo ngắn mà thôi.
Nhưng sự tình lại không đơn giản như vậy, tiếp đó, càng có nhiều "Kinh hỉ" đang đợi Triệu tiểu thư, cùng Kỷ tổng ngẫu nhiên gặp gỡ, chỉ là bắt đầu.
Không sai, Kỷ Dữ Đường chính là "Hãm hại" trong số mệnh của nàng, vừa mới bắt đầu, Triệu Mộ Tịch tình cờ gặp nàng đã nghĩ đi đường vòng, mà sau đó, khi rơi vào bên trong cái hố của Kỷ tổng, Triệu tiểu thư liền không nguyện ý đi ra.
Ba tiếng sau, tới mục đích, đại biệt thự cạnh biển xa hoa, Lâm Vi lúc này quả nhiên không nói dối.
"Mộ Tịch, đây là ông nội ta, đây là ba mẹ ta." Khương Khải giới thiệu Triệu Mộ Tịch cùng mọi người, "Đây là Mộ Tịch, bạn gái của ta."
"Gia gia hảo, thúc thúc a di hảo." Triệu Mộ Tịch tuy rằng vẫn còn độc thân, thế nhưng loại tình huống gặp gia trưởng này không biết đã trải qua bao nhiêu lần rồi, nàng cười khanh khách đưa lên lễ vật, đương nhiên, những lễ vật này đều là khách hàng tự mình chuẩn bị từ sớm.
Advertisement
"Đứa nhỏ này thật hiểu chuyện, mau vào nhà ngồi."
Từ phản ứng của gia trưởng có thể thấy được, bọn họ đối với Triệu tiểu thư hết sức hài lòng. Triệu Mộ Tịch trời sinh diễn giỏi, cười lên thì ngọt ngào, không cười thì lại có vẻ ngoan ngoãn điềm đạm, bất luận người nào đối với ấn tượng đầu tiên về Triệu Mộ Tịch, đều là tâm tư đơn thuần, Lâm Vi lúc trước cũng cảm thấy như vậy, ngay cả Kỷ Dữ Đường cũng bị bề ngoài của nàng lừa gạt.
Một hài tử xinh đẹp như vậy, hơn nữa bịa đặt ra bối cảnh gia đình hậu đãi, Khương gia hận không thể hiện tại liền đem Triệu Mộ Tịch cưới vào cửa, đặc biệt là Khương lão gia tử, cười đến vui vẻ nở hoa, Khương Khải nói, mục đích lần này chủ yếu là muốn hống lão nhân gia hài lòng, vì lẽ đó Triệu Mộ Tịch đối với Khương lão gia tử biểu hiện vô cùng hiếu thuận.
Người một nhà cùng một chỗ thường sẽ nói đến việc nhà, Triệu Mộ Tịch ngồi yên không lên tiếng, tình cờ bọn họ hỏi đến tình huống của chính mình, Triệu Mộ Tịch mới theo trước đó đã chuẩn bị mà trả lời.
"Mẹ, ngươi đoán ngày hôm nay ta ở trên máy bay gặp phải ai, Dữ Đường tỷ cùng Tề ca, bọn họ cũng tới."
Lại là Kỷ Dữ Đường, vì sao ở đâu cũng có thể nghe được đề tài liên quan tới Kỷ Dữ Đường.
"Phỏng chừng là đến thăm Kỷ đổng." Khương mẫu lại nói, "Nói đến cũng một thời gian dài không gặp, buổi tối gọi Dữ Đường cùng A Tề lại đây, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm, vừa vặn cũng đem Mộ Tịch giới thiệu cho mọi người cùng nhận thức."
Phốc. . . Triệu Mộ Tịch tức thì có chút giống như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, duyên phận của nàng cùng Kỷ Dữ Đường duyên phận như thế nào sâu như vậy.
"Được, vậy ta đi gọi điện thoại cho Dữ Đường tỷ."
Kỷ Dữ Đường. . . Triệu Mộ Tịch rất không muốn nghe đến danh tự này.
"Nghe nói Dữ Đường cùng A Tề đính hôn? Bọn họ cùng một chỗ cũng xứng, coi như hoàn thành tâm nguyện của lão Kỷ. . ." Khương lão gia tử khụ một trận, run run rẩy rẩy hướng Khương Khải nói, "Tiểu tử ngươi tuổi cũng không còn nhỏ, lúc nào cũng làm cho ta không bớt lo được."
"Chính vì để ngài bớt lo, lần này ta cố ý đem Mộ Tịch dẫn theo trở về, vốn còn muốn để đến tết mới cùng các ngươi nói. . ."
"Ngươi xem ngươi, đây là chuyện tốt a, có cái gì phải giấu. Đến, Mộ Tịch, ăn trái cây."
"Cảm ơn a di."
Khương mẫu cười đến híp con mắt thành một đường thẳng, "Không cần khách khí, tùy ý là tốt rồi, coi như đang ở nhà của mình."
Triệu Mộ Tịch trên mặt là cười, nhưng trong lòng vẫn đang suy nghĩ, buổi tối Kỷ Dữ Đường qua bên này ăn cơm làm sao bây giờ? Sẽ không lại xoay nàng, làm hỏng chuyện làm ăn của nàng chứ? Chuyện như vậy nàng sẽ không làm, không. . . Triệu Mộ Tịch như thế nào vẫn cảm giác Kỷ tổng sẽ làm đây? !
Advertisement
Nàng vừa định cùng Khương Khải giải thích một chút tình huống, lúc này tiếng chuông cửa lại vang lên, tiếp theo a di quản gia nói, ". . . Hạ tiên sinh cùng Kỷ tiểu thư đến rồi."
Khương Khải lập tức đứng dậy, "Thật tốt, lần này không cần phải gọi điện thoại."
Triệu Mộ Tịch muốn nói lại thôi. . . Kỷ Đại tiểu thư nàng là Tào Tháo sao? Nói đến liền đến, khiến người ta không hề có chút chuẩn bị nào.
"Khương gia gia, gần đây thân thể có khỏe không?"
"Tốt lắm rồi tốt lắm rồi, tới thì tới còn mang lễ vật làm gì, chỉ cần bọn tiểu bối các ngươi còn nhớ tới lão già này, có thời gian đi chơi một chút, ta liền hài lòng." Khương lão tử nhìn thấy Kỷ Dữ Đường rất hài lòng, nhìn nha đầu này lớn lên, từ nhỏ đã yêu thích, "Nghe nói ngươi cùng A Tề đính hôn, ta không đi tham gia được. . ."
"Chúng ta đến thăm ngài cũng giống như vậy, thân thể của lão nhân gia ngài hảo so với những thứ khác đều trọng yếu hơn."
Triệu Mộ Tịch đứng ở một bên, trên mặt mang theo mỉm cười, liếc mắt liền nhìn thấy nhẫn kim cương trên tay nàng, thật chói con mắt, giống như sợ người khác không biết nàng đã đính hôn vậy. Nhìn Kỷ Dữ Đường ăn nói tao nhã hào phóng, cho đến hiện tại, Triệu Mộ Tịch vẫn không thể tin được, một người nhìn dịu dàng hiền thục như thế, lại có thể tẻ nhạt coi mình như hầu tử mà chơi đùa.
"Vừa nãy Tiểu Khải còn nhắc tới các ngươi, muốn gọi các ngươi buổi tối tới dùng cơm." Khương mẫu nói.
"Ta cùng A Tề ngày hôm nay cũng vừa mới trở về, trên máy bay còn gặp được Tiểu Khải, thực sự là trùng hợp." Thời điểm Kỷ Dữ Đường nói thực sự là trùng hợp, liền đưa ánh mắt nhìn về phía Triệu Mộ Tịch.
"Hừm, còn chưa giới thiệu đây." Khương mẫu lôi kéo Triệu Mộ Tịch đến trước mặt Kỷ Dữ Đường, "Vị này là Dữ Đường tỷ tỷ của ngươi, từ nhỏ cùng Tiểu Khải giống như chị em ruột vậy. Dữ Đường, đây là bạn gái Tiểu Khải, Mộ Tịch. . ."
Lại tới một lần. . .
Triệu Mộ Tịch đời này chưa bao giờ lúng túng qua như thế, sớm biết sẽ như thế này, đánh chết nàng cũng sẽ không nhận công việc này.
"Này. . ." Triệu Mộ Tịch hướng về Kỷ Dữ Đường khẽ mỉm cười, lời kế tiếp, thật không biết chính mình như thế nào mở miệng, nói: "Tỷ tỷ hảo —— "
Không chút nào luống cuống, Triệu tiểu thư quả nhiên rất có năng khiếu diễn kịch, gọi một tiếng "Tỷ tỷ" không có chút nào hàm hồ. Kỷ Dữ Đường nhìn chằm chằm Triệu Mộ Tịch da mặt dày, liền nói bốn chữ, "Đã lâu không gặp."
Triệu Mộ Tịch trong lòng "Hồi hộp" một hồi.
"Các ngươi nhận thức sao? Cái này thật đúng là duyên phận. . ." Khương mẫu kinh ngạc.
"Triệu tiểu thư không nhớ ta sao?"
"Kỷ tổng lại đùa giỡn, ta đương nhiên nhớ rõ." Triệu Mộ Tịch điềm điềm cười, nghĩ thầm, hóa thành tro cũng nhận ra.
"Đều là người mình cũng đừng khách khí, vào nhà ngồi đi."
Đoàn người vây quanh sô pha ngồi xuống, Kỷ Dữ Đường vừa vặn ngồi ở đối diện nàng, cùng Kỷ tổng ở chung một không gian, Triệu Mộ Tịch cảm giác thời gian trôi qua thật lâu, đặc biệt là ánh mắt của nàng, Triệu Mộ Tịch cứ cảm thấy nàng đang nhìn mình chằm chằm. . .
"Các ngươi như thế nào nhận thức?"
Hiện tại tất cả câu trả lời Triệu Mộ Tịch đã sớm làm tốt chuẩn bị đầy đủ, hơn nữa Khương Khải cũng ở đây, nàng chỉ tùy ý cười.
"Năm ngoái ta không phải đi châu Úc chơi sao, Mộ Tịch vừa lúc du học ở bên kia, lâm thời làm hướng dẫn viên cho ta, liền nhận thức. . . Mẹ, ta đã nói với ngươi một lần rồi, còn hỏi."
"Mộ Tịch, vậy sau này ngươi có dự định về nước phát triển không?"
"Ừm, hơn nửa năm nữa hoàn thành xong nghiệp học liền về nước, vẫn luôn có ý định ở quốc nội phát triển."
"Trở về là tốt, nữ hài tử một người ở nước ngoài, tổng khiến người ta không yên lòng."
Triệu Mộ Tịch cười nói, "Ba mẹ ta cũng có ý này."
Lần trước là sinh viên đại học, lần này là du học sinh, Kỷ Dữ Đường ngồi ở đối diện nàng, lẳng lặng nghe nàng nói, chưa từng thấy qua người nào nói dối mà tự nhiên đến như thế.
Triệu Mộ Tịch dư quang nhìn thoáng qua nàng, trên mặt mình có hoa hay gì? Làm gì liên tục nhìn chằm chằm vào. . .
Vài giây qua đi.
"Mộ Tịch. . ."
Kỷ Dữ Đường vừa mở miệng, còn đặc biệt gọi một tiếng thân mật như thế, Triệu Mộ Tịch bắt đầu có chút hoảng rồi.
"Hả?"
"Ngươi ở nước ngoài học chuyên ngành gì?"
"Ngành tài chính tương quan." Mí mắt của Triệu Mộ Tịch cũng bắt đầu nhảy, trong lòng có loại linh cảm không lành. . .
Kỷ Dữ Đường suy nghĩ một chút, cười nhạt, "Ta vừa vặn có mấy vấn đề về phương diện này, muốn thỉnh giáo ngươi."
Lúc này nàng giống như học sinh kém nhất lớp, đột nhiên không kịp chuẩn bị bị chủ nhiệm lớp điểm danh trả lời vấn đề vậy.
Kỷ tổng, ngươi như thế nào lại tẻ nhạt như vậy chứ?
Advertisement
- In Serial37 Chapters
Infracto Animo
Pain. Lies. Betrayal. Deceit. Struggles. Sufferings. Humans are an Embodiment of Sin. They Lie, Cheat, Steal, Kill, Threaten, Rape, Betray, and Blackmail. All of this in order to sate their Greed, their Lust, their Envy, their Wrath, their Laziness, their Gluttony and their Pride. As such, Humans go to incredible lengths to achieve their goals. This reaches the point where it can be called "Inhumane". But if Humans are an Embodiment of Sin, is there really such a thing called "Inhumane"? They say "God created us all equal." and "We are equal in God's eyes." yet why are there many people who are poor, sickly and deformed. Did they do something to be punished as such? Even before they were born? Is there really such a thing called "Equality"? Is there really such a thing called "Peace"? Is there really such a thing called "God"? This is a story about the pain, struggles and sufferings of a man bound in a loop of never ending hatred and betrayal. Will he break the loop and end his ordeals? Or will he accept his fate and accept the loop? Light and Dark; Good and Bad; Angels and Demons; Abyss or Utopia. What will the man choose? Succumb to Darkness or reach out towards the Light. Now his story begins... This story is pretty grim and depressing with vivid violence (gore on the later part). Sexual content is included but I don't plan on making this an ero-novel so it will just involve rape and (not-so)normal intercourse. MC starts normal and simple then turns anti-hero but... well, let's just say he won't stay that way but he also won't be a "good guy". Just a HEADS UP, I am not into satanism or cults or anti-christ but some themes and dialogues here are related to demons and stuff like that so to those who will read this, YOU HAVE BEEN WARNED. This story is a fictional novel by which is created by the author's own words and thoughts. Any person, circumstances or happenings that are written here is purely fictional and does not relate to anything that might coincide with the plot settings and characters of this story. This story is the manifestation of the author's (my) own understanding of pain, deceit, struggles, betrayal and suffering but it does not represent the author's (my) own experiences in life.
8 301 - In Serial34 Chapters
An Indomitable's Odyssey
The story follows the journey of James Walter from a mortal to reaching the peak of power and the many trials and hardships faced by him to reach his goal. Note- This is a xianxia based story without psychopathic murderer/brainless Mc that we generally see in such novels as I find it very boring and clichéd. It is my take on the genre and I hope it will interest the readers to come back for more. The novel might contain mature content in future. More tags might also be added as the story progresses. The cover art has been done by MadelynBlack. She is a wonderful person and a fantastic artist. If you need help with your cover you may message her about it:)
8 168 - In Serial10 Chapters
Iron and Wood - A Tale Of Empire and Clans
For centuries, the Midlands had been split into fragments. A once glorious, united Empire has become a shadow of its former self. Unity has not returned, and not for the lack of trying. The greatest of these successor states were the Li Dynasty to the south, the rulers of old, and the Emerald Empire to the North, with its vibrant vitality. Unity is the end goal, and both will sacrifice anything to attain this elusive dream. For unity would surely solve the conflict that had long plagued this once prosperous continent. The Ironwood Clan was a prime player. Some would consider them the ones holding the reigns to the horse named 'Unification'. Iron and wood were the backbones of civilization; similarly, the Ironwoods were the backbones of the Northern Empire, and by extension, the people of the Midlands. Their methods, as questionable as they might be, had strengthened the North. Yet, were they enough? In the midst of it all, a young Ironwood who had lost his path must once again find his way. For the sake of his own wellbeing; for the sake of his clan; and for the sake of the Empire and its subjects. However, is he willing to sacrifice for the good of all? Is he willing to condemn some for the sake of others? Is he willing to make the right, albeit harsh, decisions? Only the heavens would know. Disclaimer: This is a work of fiction. Names, characters, businesses, events and incidents are the products of the author’s imagination. Any resemblance to actual persons, living or dead, or actual events is purely coincidental. Additionally, any views and beliefs expressed by the characters are not the author's own. The story is also not an endorsement of any actions taken within. The 'profanity' and 'sexual content' warning tags are there to be safe (and to leave room for potential future changes), but for now these two things are not inside this novel. This is my take on 'cultivation', though it might be somewhat disconnected from the general idea of the genre. Release schedule: Two chapters a week. The cover was created using wombo art. While I believe that creations using the app are in the public domain, if that is not the case, I will take it down.
8 133 - In Serial21 Chapters
The Unlit Flame
Gray. His hair, his clothes, his ability, his identity. To Kezner, gray represented his whole life, but there was just one thing about it he found funny. Gray is created by mixing black and white, so why is it he only experienced the black of life and not a tinge of white? The Black Flame incident that occured in the capital of the planet Zeklon was unprecedented, especially in the damage caused. Hundreds upon hundreds of corpses were swallowed to ease the hunger of the black flames. The black flames not only ate his family, but his happiness. Now an orphan, facing his last year of high school before moving to a higher education, Kezner is simply aimless, a wanderer of life, leaving behind a trail of nothing but black flames.
8 219 - In Serial14 Chapters
Medley of Fates Worse than Death
Rick wakes up in a world unknown to him. He doesn't know what exactly happened or why he is there, he just feels he's not from that world as if he had Dissociative amnesia. Soon after waking up, he gets attacked not once, not twice but three times in a single day. Our hero can know how strong enemies are thanks to a special ability of his, but the thing is... What good does it do to know just how weak you are compared to a deadly creature chasing you? This is a LitRPG Fantasy Adventure in which battles are won (or lost) with strategy and wits as our protagonists aren't necessarily the strongest... So if you enjoy more strategic battles I think you will love this story!About the chapters: I will post mostly 1,300 or so word chapters, I love weekly manga and feel like that pacing is similar to the one in a weekly serial chapter, hopefully, you enjoy these chunk-sized chapters :) I only do this for fun in my free time so I think I will probably post a chapter a week, but if my patreon ever gets busy I might put more time into my hobby xD If you feel like checking out some of the newest chapters, I have them over on my Patreon (Currently 5 chapters in advance): www.patreon.com/rija Extra info (Might get spoilery): As the story progresses I intend to add more strategy, politics and economics into the story, but it will still be mostly a LitRpg action-adventure. (Also if you had read my synopsis previously I changed it a bit because the elements I mentioned before in the synopsis won't come into play until much later into the story, and that's why I changed it.)
8 139 - In Serial9 Chapters
The White Room
A group of gamers are hired as guinea pigs to test a new VR system. None of them know what exactly to expect. Is the new system bing tested, or is it them? Are they just there for games, or is there a greater game being played? My first attempt at writing LitRPG. I I'm learning as I go and therefore will probably stumble over numerous cliches of the genre and writing in general. Definitely a work in progress.
8 92

