《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 14
Advertisement
Hạ Tề đem Khương Khải say khướt tha trở về, còn Triệu Mộ Tịch thì theo Kỷ Dữ Đường lên xe.
Triệu Mộ Tịch thắt chặt dây an toàn, nhẹ giọng nói một câu, "Cảm ơn."
Kỷ Dữ Đường không để ý đến nàng, sau đó ở trong xe yên lặng một lúc lâu, Triệu Mộ Tịch giống như tự biên tự diễn, cảm thấy tự chuốc nhục nhã, cho nên thẳng thắn ngậm miệng lại.
Ngoại trừ tác động lẫn nhau, miệng nói đầy mê sảng, Triệu Mộ Tịch phát hiện ra, chính mình không thể nào cùng nàng tiếp xúc "Bình thường" được.
Triệu Mộ Tịch thỉnh thoảng lặng lẽ liếc nhìn nàng một chút, nàng không nhiều lời, hay chỉ đối với mình mới như vậy, sau khi xé rách mặt nạ dối trá, các nàng còn có thể có bao nhiêu đề tài để nói?
Bất luận là người nào đối với mình lừa dối, đều sẽ không có hảo cảm gì đi? Ngày hôm nay nàng giúp mình, là xuất phát từ đồng tình, hay là bản thân có tinh thần trọng nghĩa. . .
"Kỷ tổng. . ." Nàng càng không nói lời nào, Triệu Mộ Tịch càng muốn tìm nàng nói chuyện, "Chuyện lúc trước. . . Ta xin lỗi, xin lỗi."
Thật là có ý tứ, từ khi nào mà kẻ nói dối sẽ vì lời nói dối của chính mình mà xin lỗi? Thời điểm dừng đèn đỏ, Kỷ Dữ Đường dừng xe lại, nàng quay đầu nhìn Triệu Mộ Tịch, hai gò má ửng hồng, uống chút rượu tựa hồ so với bình thường càng có khí sắc, "Có thể tin Triệu tiểu thư được sao?"
"Uy uy. . . Ta là lừa ngươi trước, nhưng sau đó. . . Ngươi cũng coi ta như hầu tử mà chơi đùa, còn chưa hết giận. . ." Vừa nhắc tới cái này, Triệu Mộ Tịch còn có chút phun tào, tiếp theo nàng lại lầm bầm lầu bầu nhỏ giọng thầm thì, "Đi ra làm ăn vốn đã không dễ dàng, còn đụng phải loại người như ngươi. . ."
"Đó là bởi vì ngươi ngốc." Kỷ tổng thính lực rất tốt, nghe được rõ rõ ràng ràng.
"Ta ngốc?" Triệu Mộ Tịch không phục, từ nhỏ đến lớn ai mà không khen nàng thông minh, đụng đến nàng ta như thế nào liền biến thành ngốc, Triệu Mộ Tịch nhanh miệng, "Không phải ta ngốc, là bởi vì ngươi cáo già. . ."
Lại yên lặng một hồi, Triệu Mộ Tịch ý thức được, mình nói hớ.
"Ngươi có phải là muốn xuống xe?"
Âm thanh của Kỷ tổng rõ ràng là rất ôn nhu, nhưng trong lòng Triệu Mộ Tịch nghe được lại thấy sợ, nàng ngồi trên ghế phụ, không biết xấu hổ cười nói, "Ta uống say, nói hưu nói vượn. . ."
Kỷ Dữ Đường nhìn nụ cười đẹp đẽ của nàng, xem ra Triệu tiểu thư là cao thủ giả ngu.
"Triệu tiểu thư, ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi."
"Hỏi đi ~" Kỷ Dữ Đường bắt đầu nói chuyện cùng nàng, điều này làm cho tâm tình của Triệu Mộ Tịch chậm rãi tốt lên, nàng hoài nghi chính mình có phải có khuynh hướng M thật hay không, biết rõ lúc trước bị Kỷ Dữ Đường xoay vòng quanh, hiện tại còn dám đối với nàng có hứng thú.
"Ngươi không cảm thấy hành vi của mình có chút 'Thiếu đạo đức' sao?"
Advertisement
". . ." Triệu Mộ Tịch không nói gì, quả nhiên mình ở trong lòng nàng, không có ấn tượng gì tốt, Kỷ tổng thực sự là người tàn nhẫn không nhiều lời, "Ta đây là ngành nghề phục vụ đường hoàng, nơi nào thiếu đạo đức?"
"Người thứ ba cũng là ngành nghề phục vụ đường hoàng?" Kỷ Dữ Đường vừa lái xe, vừa nói, cũng không biết Triệu tiểu thư đã dùng phương pháp này quyến rũ được bao nhiêu người.
Lúc đó nhìn thấy năm mươi vạn kia, liền mờ mắt, Triệu Mộ Tịch cũng không lo lắng nhiều như vậy, sau đó nhớ tới, Kỷ Dữ Đường nói nàng thiếu đạo đức cũng không quá đáng, nàng xác thực có ý đồ đóng vai một người thứ ba.
"Ta cũng là đối với ngươi thiếu đạo đức có một lần. . ." Trước đây tiếp đơn hàng chỉ là giúp khách hàng diễn kịch, đều xây dựng trên cơ sở tôn trọng người trong cuộc, đi câu dẫn người, đây là lần đầu tiên Triệu Mộ Tịch làm như vậy.
"Nói như vậy, ta rất xui xẻo?"
"Có một chút. . ."
Đã phạm lỗi lầm ngữ khí còn khẳng khái hung dũng như vậy, làm Kỷ Dữ Đường phát sinh một tiếng cười lạnh.
Triệu Mộ Tịch nghiêng đầu qua chỗ khác đúng dịp thấy được gò má tinh xảo của nàng, lúc nàng cười lên, khóe miệng khẽ giương lên, mặc kệ nụ cười này đại diện cho hàm nghĩa gì, Triệu Mộ Tịch cũng không nhịn được nhếch miệng lên theo. . .
Nói đến cũng thật quái, nàng cùng Kỷ Dữ Đường không phải nên giống như nước với lửa sao? Tại sao bây giờ còn có thể ôn hòa nhã nhặn, giống như bằng hữu đang trò chuyện với nhau vậy.
"Xin lỗi. . ." Triệu Mộ Tịch lần thứ hai nói xin lỗi với nàng, không biết mục đích là gì, là vì muốn vớt lại một điểm hảo cảm sao? Triệu Mộ Tịch có chút quan tâm ý nghĩ của Kỷ Dữ Đường, chí ít nếu người khác nói nàng thiếu đạo đức, nàng sẽ không có ý đồ muốn biện giải.
Nếu như lời xin lỗi hữu dụng, thì sẽ không có nhiều chuyện phiền toái như vậy. Kỷ Dữ Đường có lúc cảm thấy nàng có chút tâm cơ, có khi lại cảm thấy nàng có chút ngây thơ, dù sao còn trẻ, đầu nàng rất dễ sử dụng, chỉ là dùng nhầm chỗ.
Ban đêm ô tô chạy trên lối đi bộ, uống rượu xong hóng gió đêm, loại cảm giác ấm áp này thật thoải mái, đêm nay sao sáng cũng rất nhiều, Triệu Mộ Tịch nhớ tới đêm nàng cùng Kỷ Dữ Đường ở trên ban công, lúc đó cũng giống như thế này.
Gió nơi thành thị ven biển, tựa hồ mang theo mùi vị mặn mặn, rất ướt át, Triệu Mộ Tịch miễn cưỡng híp mắt lại.
Kỷ Dữ Đường dẫn nàng trở lại biệt thự vùng duyên hải, trước đây nghỉ phép thường xuyên tới nơi này, sau khi dừng xe ổn định, Kỷ Dữ Đường mới phát hiện Triệu Mộ Tịch đã ngủ, hô hấp đều đều.
Nàng trang điểm nhẹ, mặt mày thanh tú, toàn thể làm cho người ta cảm nhận được khí chất điềm đạm, khuôn mặt này của nàng trời sinh sẽ lừa người, Kỷ Dữ Đường cũng đã bị nàng lừa gạt một lần.
Advertisement
Kỷ Dữ Đường vừa định đánh thức Triệu Mộ Tịch thì, Triệu Mộ Tịch đột nhiên nhếch miệng lên nở nụ cười, trên mặt hiện lên lúm đồng tiền nhàn nhạt. . . Không ít lần nhìn thấy nụ cười như vậy, lần đầu tiên gặp gỡ, Kỷ Dữ Đường cũng bởi vì vậy mà bị hấp dẫn, yên lặng nhìn kỹ khuôn mặt này, suýt chút nữa lại bị nàng lừa gạt lần thứ hai, trải qua nhiều lần như vậy, đối với nàng còn có thể sản sinh ra ảo giác.
Triệu Mộ Tịch cười đến vui vẻ như vậy, là bởi vì nàng mơ thấy có căn nhà của riêng mình, căn phòng lớn mấy trăm mét vuông, phòng ngủ đều lớn gấp đôi phòng khách hiện tại của nàng, nàng nhảy lên giường một cái, vui cười hớn hở lăn qua lộn lại, giường quá lớn, làm thế nào cũng lăn không hết. . .
Đột nhiên, cửa phòng tắm mở ra, Kỷ Dữ Đường trùm khăn tắm từ bên trong đi ra, "Triệu tiểu thư, ngươi ở trên giường của ta làm cái gì?"
"A? Xin lỗi. . ." Triệu Mộ Tịch bỗng nhiên mở mắt ra, mơ cái gì a, hoá ra ngay cả trong mơ nhà cũng không phải của mình.
Triệu Mộ Tịch cả kinh tỉnh dậy, liền thấy có người đang nhìn mình, ngoại trừ Kỷ tổng còn có thể là ai, như thế nào cảm giác ánh mắt của nàng "Tràn đầy yêu thương" đây? Triệu Mộ Tịch sờ sờ mặt của mình, vừa rồi ngủ, sẽ không chảy nước miếng đi, "Ngươi nhìn ta làm gì. . ."
"Đến."
Biệt thự hải cảnh, chỉ cần đẩy cửa ra liền có gió biển thổi tới, nhà này so với nhà mà Triệu Mộ Tịch nằm mộng còn muốn lớn hơn rất nhiều, Triệu Mộ Tịch đi theo phía sau Kỷ Dữ Đường, trong đại sảnh ở lầu một có một chiếc Piano, vô cùng dễ thấy.
"Kỷ tổng, ngươi còn có thể chơi dương cầm a?" Triệu Mộ Tịch tò mò hỏi, chẳng trách lần trước nàng đối với bộ phim kia cảm thấy hứng thú như vậy.
Kỷ Dữ Đường thấy nàng đã quay lại trạng thái tươi cười rạng rỡ, tâm tình tựa hồ rất tốt, hoàn toàn đã quên hết sự tình phát sinh vào buổi tối, xem ra lá gan của Triệu tiểu thư thật sự rất lớn, sợ sệt cũng chỉ được một lúc mà thôi.
"Ý của ta là, vừa nhìn liền biết ngươi là một người đa tài đa nghệ. . ." Triệu Mộ Tịch nhếch miệng cười, giao lưu cùng một người âm trầm phúc hắc thực sự là đáng sợ, hơi bất cẩn một chút liền giẫm phải lôi khu của nàng, khả năng chính mình cũng không biết vì sao lại chết.
Còn cười được, Kỷ Dữ Đường mặt lạnh nhìn nàng, hay là đêm nay để cho nàng cùng Khương Khải cùng nhau trở về, để cho nàng nhớ lâu một chút.
Kỷ Dữ Đường không nói lời nào, Triệu Mộ Tịch liền có điểm thấp thỏm, bởi vì hoàn toàn đoán không ra trong lòng nàng đang suy nghĩ cái gì, tiếp theo sẽ như thế nào, tỷ như, nàng không có nghĩ tới Kỷ Dữ Đường sẽ dẫn nàng về nhà.
Bất luận như thế nào, nàng cũng là đang giúp mình, bởi vì buổi tối phát sinh chuyện như vậy, nàng không để cho mình cùng Khương Khải trở về, coi như ngoài miệng nàng không nói gì, nhưng câu nói "Nàng theo ta về nhà", đã cho thấy tất cả.
Kỷ Dữ Đường lôi kéo cổ tay nàng, che chở nàng, lúc đó nàng thật sự cảm động đến muốn khóc.
"Cảm ơn." Triệu Mộ Tịch tiếp tục dùng phương thức "Nhiệt tình mà bị hờ hững", để đối thoại cùng nàng.
"Sau khi trở về, tìm một công việc nghiêm túc đi."
Triệu Mộ Tịch trong lòng vẫn còn có chút khổ sở, ở trong mắt nàng, bản thân mình quả nhiên là một người "Không đứng đắn", cũng đúng, có người đứng đắn nào mỗi ngày đều dùng lời nói dối để cùng người giao thiệp.
"Ừm. . ." Triệu Mộ Tịch âm u gật gù, nàng là đại tiểu thư quen sống trong nhung lụa, nào có biết bần cùng đáng sợ như thế nào, Triệu Mộ Tịch không nói gì thêm, bởi vì nàng ấy sẽ không lý giải chính mình, các nàng là người ở hai thế giới khác nhau.
"Kỷ tổng. . ." Nhìn nhẫn kim cương đính hôn ở trên tay nàng, Triệu Mộ Tịch thật sự rất muốn hỏi nàng, tại sao muốn cùng Hạ Tề cùng một chỗ, nhưng chính mình có tư cách gì để hỏi như vậy, ngay cả người trong cuộc còn không để ý.
"Làm sao?"
". . . Ngươi nghỉ sớm một chút."
Triệu Mộ Tịch nằm ở trên giường, nhìn trần nhà, ngủ không được.
"Đừng uống. . ."
"Nàng theo ta về nhà."
Triệu Mộ Tịch đưa cánh tay lót ở sau gáy, Kỷ Dữ Đường đến tột cùng là hạng người gì? Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không hiểu rõ được nàng. Triệu Mộ Tịch lấy chăn che mặt lại. . .
Điểm trọng yếu nhất là không thể lại thần kinh hề hề mà tưởng bở nữa.
Ngày thứ hai, Triệu Mộ Tịch từ rất sớm liền tỉnh lại, nàng còn đang xoắn xuýt nên xử lý sự tình về Khương Khải như thế nào, dựa theo ước định, còn phải làm hai ngày bạn gái của hắn.
Chuyện tối ngày hôm qua, tuy rằng hắn uống say, thế nhưng nếu như trong lòng không có loại ý nghĩ kia, cũng sẽ không làm như vậy, trong lòng Triệu Mộ Tịch vẫn có chút khúc mắc.
Thời điểm bảy giờ sáng, Kỷ Dữ Đường gọi điện thoại cho Khương Khải, "Đem hành lý của Triệu Mộ Tịch đưa đến phía ta bên này đi."
"Nàng không về sao?"
"Ta tìm nàng có một số việc."
Triệu Mộ Tịch xuống lầu, Kỷ Dữ Đường đang ăn sáng, nàng không gọi mình ngồi xuống cùng nhau ăn, nhưng rất rõ ràng có chuẩn bị thêm một phần.
"Cho ta a?" Triệu Mộ Tịch thụ sủng nhược kinh.
"Lát nữa Khương Khải sẽ đem hành lý của ngươi đưa tới đây." Kỷ Dữ Đường ăn cháo, nhíu nhíu mày, tay nghề của a di làm cơm còn không tốt bằng Triệu Mộ Tịch, Triệu tiểu thư nếu đi ra ngoài làm một tiểu bảo mẫu, so với công việc bây giờ đáng tin hơn rất nhiều.
"Đưa tới đây? !" Triệu Mộ Tịch nhỏ giọng kinh hô, Kỷ Dữ Đường, ngươi có phải lại muốn làm hỏng chuyện làm ăn của ta hay không. . .
Advertisement
- In Serial47 Chapters
Nero, My Existence is Perfect
Nero begins his new life in a different world, in a body that does not belong to him. Along with a system he still needs to learn and understand it.
8 884 - In Serial57 Chapters
The Shadows Become Her
A fantasy progression, a coming of age story, and a tale of revenge... Alvixia "Vix" Altorelli's idyllic childhood is disrupted in one tragic night when the duke's fanatics ransack the Altorelli home and imprison the rest of her family, selling them into slavery across the ocean. Vix soon finds herself fleeing for her life and her freedom, fleeing to the faraway city of Floria on an island ruled by the mysterious Nurass, Prince of Shadows. In Floria, Vix's sharp mind and talent for magic land her a spot at the Perdita Free Collegium, the world's greatest school for spies, saboteurs, swashbucklers, seductresses and, some claim, practitioners of dark magic... and that suits Vix just fine. If the Collegium wants to give Vix the tools she needs to save her family and get her revenge on Duke Orso, she'll take that deal any day of the week and twice on Saintsdays, even if that means making a deal with the Prince of Shadows himself. This is Vix's tale. Author's Note: Now that Writathon 2022 is over, updates will be on Mondays, Wednesdays, and Saturdays!
8 103 - In Serial15 Chapters
Summoned As A Fake Hero: Why Am I A Demon Lord Now?
“I'm cold and hungry.” That single thought of hers ignited the beginning. The beginning of what, you ask? Haha, how innocent. She was great— No, no, no, that was an insult to the utter majesty she possesses. She is perfection itself; academics, beauty, ability, she had them. Yet perfection has problems in and of itself; not even she can escape the cruel irony of life. That's when things take an odd twist. On a fateful day, she and her classmates transferred over to another world! A tale as old as time itself, no? It was the stereotypical setting; the king and his knights welcomed the bewildered heroes in a grand room. Unlike her companions, she was an exception— She was starving, furious, and observant. Who wouldn't be? But their objectives were clear; slay some form of a "Demon Lord". Somehow, whilst on her quest for knowledge, she obtains the privilege of obtaining power that causes the collapse of the relationship between her and the kingdom, leading to the chaotic aftermath of a disaster. A vendetta forms inside of her; one that would shake the world to its core ... "How unsightly." Who is she? What are these terms? Why is this happening? How will she squash the balance of power? Questions upon questions. Simply read to understand What to expect; > Hunger and thirst for the flesh and blood of the innocent (Light-hearted 'eating' scenes.) > A fantasy world which is basically a cut-out of Europe but with more fantasy > Working in the fantasy version of Germany (someday, in the later chapters) > Many cliff-hangers >Gore >Blood >Some more blood > Dungeons > Cutout HRE Also available on;- (Webnovel) https://www.webnovel.com/book/unsightly-gluttony_21831197806131605###- (ScribbleHub) https://www.scribblehub.com/series/396385/unsightly-gluttony-revised/
8 179 - In Serial59 Chapters
Frays in the Weave
Great tales need to be told, but those that shape the world must be added to the Weave. With the awakening of a god two taleweavers sharing two worlds meet and shape a new future for both. As they add new strands to the Weave in a way no taleweaver has ever done before ripples run through reality and the Weave begins to unravel. Soon there are frays in the Weave. Frays in the Weave is book two in the Taleweaver saga. Book one is The Taleweaver. PG13
8 133 - In Serial24 Chapters
My Sons Tutor || Jayceon Taylor & Amber Riley
When Harlem starts having trouble with his math homework, single father Jayceon Taylor is forced to hire a full time tutor. Through his bestfriend Kendrick he meets Amber Riley, a college math professor who takes on a liking to Harlem. Jayceon starts to grow feelings for Amber that he just can't seem to shake but doesn't want to complicate things and disrespect his deceased ex wife.
8 74 - In Serial4 Chapters
The Land Of Stories: Oneshots
oneshots of the land of stories.Updates by request only. I'm making it completed.#tlosfanficawards
8 134

