《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 16
Advertisement
"Ai bảo ngươi ngốc a."
Triệu Mộ Tịch liên tiếp bị trêu, nàng cho rằng Kỷ tổng sẽ không tẻ nhạt như thế, nhưng sự thực chứng minh, Kỷ tổng so với nàng tưởng tượng còn muốn tẻ nhạt hơn.
"Tẻ nhạt." Nói xong, Triệu Mộ Tịch cũng nở nụ cười, đặc biệt là hiếm khi thấy Kỷ tổng cười đến vui vẻ như vậy, "Ngươi còn rất ấu trĩ. . ."
Có điều, ở trước mặt Kỷ Dữ Đường, Triệu Mộ Tịch luôn cảm giác trí thông minh của mình có chút thấp.
Ngày thứ hai, Kỷ Dữ Đường đơn giản không gọi a di làm cơm tới đây, trong nhà cái gì cũng sẵn có, cái không cần cũng có nốt, hơn nữa Triệu Mộ Tịch làm cơm, xác thực càng hợp khẩu vị của mình hơn.
Triệu Mộ Tịch ngày hôm nay có chút dậy muộn, ngáp một cái đi ra thì thấy Kỷ Dữ Đường đang mặc áo ngủ uống rượu đỏ, ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách lầu một, cầm iPad đang làm gì đó, cảnh tượng này thực là đẹp mắt.
Triệu Mộ Tịch nằm nhoài trên lan can lầu hai, mơ mơ màng màng mà nhìn nàng, da dẻ thật trắng, trắng đến trong suốt, tóc dài rối tung bung xoã, đặc biệt toát lên mùi vị nữ nhân thành thục, đại khái chỉ cần nở nụ cười, liền có thể khiến nam nhân mê đến thất điên bát đảo.
"Đã mấy giờ rồi, giờ ngươi mới tỉnh?" Kỷ Dữ Đường ngẩng đầu lên, liền bắt được Triệu tiểu thư đang "Nhìn trộm", còn buồn ngủ, ngày hôm nay đã nói tốt muốn làm điểm tâm, vừa nằm xuống ngủ thẳng đến tám giờ, trong phòng còn không có động tĩnh. Kỷ Dữ Đường tiếp tục nhìn màn hình iPad, nói ba chữ, "Ta đói."
Triệu Mộ Tịch quên đặt đồng hồ báo thức, không ai gọi nàng, nàng có thể ngủ thẳng đến buổi trưa, ngày hôm nay vẫn tính là dậy sớm.
"Ừ. . . Ta đi làm điểm tâm." Vừa mới tỉnh lại, âm thanh của Triệu Mộ Tịch đều mềm mại hơn so với bình thường, còn mang theo chút lười biếng.
Nghe được âm thanh này, Kỷ Dữ Đường lại ngẩng đầu lên, lúc này Triệu Mộ Tịch đã xoay người, đưa tay túm lấy mái tóc có chút ngổn ngang, kéo dài hai cái chân miễn cưỡng đi về phòng ngủ . . .
Qua đêm ở nhà người khác, thật đúng là không có chút nào khách khí.
Mười mấy phút sau, Triệu Mộ Tịch rửa mặt xong xuôi, cũng lười thay quần áo trên người, trên người mặc một cái áo T-shirt trắng dài, hoàn toàn che khuất hạ thân, để trần hai cái chân dài trắng nõn thẳng tắp, giẫm lên cầu thang, cộc cộc đi xuống dưới lầu.
"Kỷ tổng, ngươi muốn ăn cái gì?" Triệu Mộ Tịch đi tới trước mặt Kỷ Dữ Đường, một bên vừa nói, một bên đưa bàn tay ra sau đầu, gom mái tóc đen bóng nhu thuận, đơn giản cuốn lên.
Nàng không có trang điểm, thật có chút giống sinh viên đại học chưa tốt nghiệp, cũng có thể là tướng mạo trời sinh hiện ra tuổi còn nhỏ, Kỷ Dữ Đường thả iPad trên tay xuống, "Tùy tiện."
Tùy tiện chính là khó hầu hạ nhất, có điều Kỷ Dữ Đường hình như không kiêng ăn gì cả, Triệu Mộ Tịch cuốn xong tóc, cười nói, "Vậy ta tùy tiện làm."
Advertisement
"Đúng rồi, ngươi có bận gì không?" Triệu Mộ Tịch nhìn nàng ngày hôm nay rất nhàn nhã, tám giờ rưỡi còn mặc áo ngủ ngồi ở trong phòng khách, cũng không trang điểm, "Nếu như không bận gì, ta liền nấu chút cháo."
"Không bận rộn gì."
Triệu Mộ Tịch đi vào nhà bếp, lôi kéo tủ lạnh ở bên trong tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn, có thể nói là không thiếu gì cả, một mình nàng có thể ăn nhiều như vậy sao?
Trước tiên nấu canh bí đỏ, Triệu Mộ Tịch từ trong tủ lạnh lấy ra trứng gà, bột mì, sữa bò, chuẩn bị làm bánh.
Kỷ Dữ Đường đi tới cửa phòng bếp, dựa vào bên cạnh khuông cửa, nàng làm cơm động tác rất thành thục.
"Làm sao, ngươi sợ ta hạ độc sao?" Triệu Mộ Tịch một bên đánh trứng gà, một bên xoay người cùng Kỷ Dữ Đường trêu đùa, "Nếu như đói bụng, ngươi ăn trước chút bánh quy đi."
"Ta thấyngươi rất thích hợp làm bảo mẫu." Kỷ Dữ Đường không nhanh không chậm nói, "Muốn ta giới thiệu việc làm cho ngươi không?"
"Đùa gì thế. . ." Tuy rằng thời đại này tiền lương của bảo mẫu không thấp, nhưng đi làm đường hoàng, Triệu Mộ Tịch thật sự không trả nổi nợ nần, nàng làm cơm chân tay rất nhanh nhẹn, tán gẫu cũng không làm lỡ việc, "Tiền lương thấp hơn mười vạn ta không làm a."
"Sao ngươi không đi cướp luôn đi?"
Triệu Mộ Tịch cười khanh khách, bởi vì Kỷ tổng dùng một bộ ngữ khí nghiêm chỉnh nói một câu như thế, thật sự có một loại cảm giác vui vẻ, "Nếu như cướp được ta đã sớm đi cướp."
Trứng gà cùng bánh rán ở trong chảo phát sinh ra tiếng vang, mùi thơm tràn ngập toàn bộ nhà bếp, Triệu Mộ Tịch cúi đầu nghiêm túc làm điểm tâm, Kỷ Dữ Đường nhìn gò má của nàng, nàng nhìn người luôn luôn rất chuẩn, Triệu Mộ Tịch yêu thích tiền, nhưng không phải là loại ái mộ hư vinh.
"Ngươi rất thiếu tiền sao?"
"Tiền a, đương nhiên càng nhiều càng tốt. . ." Triệu Mộ Tịch tráng xong bánh rán bày ra bàn, tự nói một mình, Kỷ Dữ Đường khẳng định không thể nào hiểu được cái cảm giác này, đối với nàng mà nói, tiền tài chỉ là một chuỗi chữ số, nhưng đối với mình mà nói, lại có ý nghĩa không hề tầm thường.
Cả ngày đem tiền treo ở ngoài miệng, để ở trong lòng, Triệu Mộ Tịch cũng không thích như vậy, như vậy rất "Dung tục", nhưng cũng rất hiện thực.
"Được rồi."
Canh bí đỏ, trứng gà, bánh rán đều nóng hầm hập, dạ dày của nàng không tốt, càng phải ăn bữa sáng đúng hạn.
Hai người, ăn một bữa sáng không tính là phong phú nhưng lại rất ấm áp, Triệu Mộ Tịch muốn nói gì đó để đánh vỡ yên tĩnh, ". . . Gần đây không uống rượu chứ?"
"Việc này có quan hệ gì với ngươi sao?"
". . ." Lại tự chuốc lấy nhục nhã, lòng tốt bị cho là lòng lang dạ thú, trên mặt của Triệu Mộ Tịch có chút ngạo kiều, giả ý dửng dưng như không, nói rằng : "Ta chính là thuận miệng hỏi mà thôi, ai quản ngươi uống hay không uống. . ."
Cũng không biết buổi tối ngày hôm ấy, là ai cố ý thua trò chơi, thay người ta uống rượu. Những điều này Kỷ Dữ Đường tự nhiên đều để ở trong mắt, có lúc nàng nói dối, còn rất được người ta yêu thích, Kỷ Dữ Đường nhẹ giọng nói rằng, "Không uống, ngươi cũng uống ít một chút."
Advertisement
" Việc này có quan hệ gì với ngươi sao?" Triệu Mộ Tịch cũng ăn miếng trả miếng, bản lĩnh nói một đằng làm một nẻo của Kỷ tổng cũng không tồi, nàng cũng giống như mình, không thể tin hoàn toàn. Nhưng loại quan tâm nói một đằng làm một nẻo này, làm lòng Triệu Mộ Tịch có chút ấm áp, "Biết rồi."
Kỷ Dữ Đường còn muốn nói chút gì đó với nàng, nhưng lại cảm giác chính mình quản quá nhiều.
Một bát cháo uống vào bụng, đã cảm thấy có chút chắc bụng, Kỷ Dữ Đường so với bữa sáng bình thường đã ăn nhiều hơn rất nhiều rồi, nhìn đồng hồ , lúc sau còn muốn đi bệnh viện bồi lão gia tử.
Nửa giờ sau, Kỷ Dữ Đường đi trang điểm, thay đổi quần áo, chuẩn bị ra ngoài, Triệu Mộ Tịch đi tới cửa gọi nàng lại, "Ngươi liền yên tâm để ta một người ở chỗ này, không sợ ta trộm đồ của ngươi sao?"
Kỷ Dữ Đường giẫm lên giày cao gót, lấy tư thái "Ở trên cao nhìn xuống" mà nhìn Triệu Mộ Tịch, "Ngươi trộm thử xem."
Nàng ôn nhu mà mang theo uy hiếp, Triệu Mộ Tịch không dám trêu, "Vậy. . . Ngươi mấy giờ trở về?"
"Sáu giờ."
Hôm nay Hạ Tề tới tiếp nàng, Triệu Mộ Tịch nằm nhoài bên cạnh bệ cửa sổ, hứng lấy gió biển, nhìn Kỷ Dữ Đường lên xe của Hạ Tề, hơi giật mình nhìn chăm chú thật lâu, mãi đến khi bọn họ hoàn toàn biến mất ở tầm mắt của mình mới thôi.
Triệu Mộ Tịch xoay người nhìn thấy chính mình bên trong cửa kính, ăn mặc như vậy, trong lúc nhất thời có loại ảo giác, tựa như mình là tiểu tình nhân mà Kỷ tổng bao dưỡng, ban ngày nhìn nàng cùng vị hôn phu đi ra ngoài, sau đó chờ nàng buổi tối trở về. . .
Nghĩ cái gì lung ta lung tung vậy a, Triệu Mộ Tịch vỗ vào trán mình một cái, không nên giày xéo chính mình như vậy.
Từ ngày đó ở trên máy bay gặp phải Kỷ Dữ Đường bắt đầu, kế hoạch của Triệu Mộ Tịch hoàn toàn bị quấy rối, vốn là phải làm bạn gái ba ngày cho Khương Khải, kết quả ba ngày này đều cùng Kỷ Dữ Đường ở chung một chỗ, nói đến chính mình cũng cảm thấy khó mà tin nổi.
Thu thập xong bàn ăn, Triệu Mộ Tịch ngã nằm lên trên ghế sô pha, lăn qua lộn lại cầm điện thoại di động chơi, cuối cùng cũng không biết lúc nào thì nằm nhoài trên ghế sô pha, ngất ngất ngây ngây ngủ mất.
Kỷ Dữ Đường hơn bốn giờ chiều đã trở về, trong nhà rất yên tĩnh, cũng không thấy bóng dáng Triệu Mộ Tịch đâu, đi vào liền thấy, Triệu tiểu thư còn mặc đồ của buổi sáng, hai cái chân dài gác lên nhau, cả người nằm nhoài trên ghế sô pha ngủ ngon lành. . .
Thật đúng là xem nơi này như là nhà mình.
"Triệu Mộ Tịch." Kỷ Dữ Đường đứng ở sau lưng nàng, âm thanh gọi tên nàng cũng không hề lớn.
"Ừm. . ." Triệu Mộ Tịch hừ hừ hai tiếng, trở mình, mặt hướng lên trên tiếp tục ngủ, hoàn toàn không phát hiện bên cạnh có thêm một người.
Triệu Mộ Tịch là điển hình của cú mèo, nàng thích ngủ vào ban ngày, thói quen này hẳn là lúc lên đại học thì nuôi thành, khi đó vì kiếm tiền, buổi tối nàng thường thường đi quán bar làm kiêm chức, ban ngày lại tùy tiện ngủ bù hai, ba tiếng rồi mới đi học.
Sau đó Triệu Mộ Tịch nhàn rỗi liền yêu thích ngủ, bởi vì luôn cảm thấy trước đây ngủ quá ít, xem như là một loại bù đắp đi.
Triệu Mộ Tịch nằm ngửa, ngoẹo cổ qua một bên, vài sợi tóc ngổn ngang che trên gương mặt trắng nõn của nàng, Kỷ Dữ Đường không gọi nàng nữa, nhìn nàng ăn mặc ít như vậy, còn để trần hai cái chân. . . Ngủ cũng không lên giường ngủ, nhiệt độ bây giờ ở H thị tuy rằng không thấp, nhưng còn chưa tới mùa hạ, liền mặc ít như thế, không sợ bị cảm lạnh sao.
Một cái thảm lông mỏng được đắp lên trên người, Triệu Mộ Tịch cảm thấy ấm áp không ít, theo bản năng đưa tay quấn lại chính mình, Kỷ Dữ Đường sau khi đắp thảm lông cho nàng xong, nhẹ nhàng đi lên lầu.
"Ài ~~~" Triệu Mộ Tịch mở mắt ra, trời ạ, vừa ngủ liền cảm giác thẳng đến trời tối, nàng nặn nặn sống mũi, nhớ tới Kỷ Dữ Đường nói sáu giờ sẽ quay về ăn cơm.
Nàng đã trở về? Đèn trong phòng đã mở, Triệu Mộ Tịch sờ sờ thảm lông trên người mình . . .
Triệu Mộ Tịch nghe thấy âm thanh có người xuống lầu, quay đầu, Kỷ Dữ Đường không chỉ đã về, còn tắm rửa sạch sẽ, đổi luôn áo ngủ rồi.
"Kỷ tổng, ngươi trở về lúc nào?" Triệu Mộ Tịch từ trên ghế sô pha đứng lên, "Còn chưa ăn cơm đi, ta đi làm cơm. . ."
"Không cần, cũng không nhìn xem đã mấy giờ rồi."
Triệu Mộ Tịch cầm lấy điện thoại di động, hai mươi mốt giờ, nàng vừa ngủ, liền trực tiếp ngủ đến chín giờ tối. . .
"Ngươi đã ăn chưa?" Triệu Mộ Tịch vuốt vuốt cái bụng của mình đúng là có chút đói bụng, "Tại sao không gọi ta dậy. . ."
Kỷ Dữ Đường uống nước xong, giễu cợt nói, "Ngủ say như heo, gọi không tỉnh."
Triệu Mộ Tịch là lúc ẩn lúc hiện nghe có người kêu tên của mình, còn tưởng rằng là đang nằm mơ, gọi thêm mấy tiếng nữa làm sao có khả năng gọi không tỉnh, "Ngươi làm sao. . ."
Đang nói, đột nhiên Triệu Mộ Tịch ngừng lại, lại nhìn một chút thảm lông ở trên ghế sô pha, tựa hồ rõ ràng cái gì. . .
"Ta ăn qua, nhà bếp có cơm, tự mình hâm nóng."
Cơm? Ngày hôm nay a di nấu cơm không có tới, lẽ nào là Kỷ tổng tự mình xuống bếp làm. . . Triệu Mộ Tịch kinh ngạc, giống như thấy chuyện lạ vậy.
"Tám giờ sáng ngày mai bay về A thị." Kỷ Dữ Đường cố ý cường điệu một lần nữa, "Triệu tiểu thư, nếu như ngươi lại ngủ quên, liền tự mình bỏ tiền ra mua vé máy bay trở về."
"Ta theo ngươi trở về sao?" Dựa theo lý giải mặt chữ, ý tứ của Kỷ Dữ Đường chính là ý này, "Ta phải cùng Khương tiên sinh nói một chút. . ."
"Không cần nói với hắn, hắn đem ngươi cho ta."
"Đem ta cho ngươi? ?" Triệu Mộ Tịch vừa mới tỉnh ngủ, vốn là mơ mơ hồ hồ, lại gặp Kỷ Dữ Đường vừa nói như vậy, càng thêm mờ mịt.
"Hiện tại ta mới là khách hàng của ngươi, hiểu không?"
"Kỷ tổng. . ."
Trong phòng bếp có cơm nước, còn rất phong phú, đều dùng hộp đóng gói từng món một, là nàng gọi thức ăn ở bên ngoài, Triệu Mộ Tịch thực sự là cả nghĩ quá rồi, Kỷ tổng làm sao có khả năng sẽ làm cơm đây, nếu không như thế nào ở nhà, mà cũng gặp phải bệnh bao tử.
Thức ăn dùng lò vi sóng để hâm liền có thể ăn, Triệu Mộ Tịch ngồi ở trong phòng ăn rộng rãi, một mình ăn cơm, nghĩ chuyện lúc nãy, nàng trở về cũng không đánh thức mình, còn cố ý để lại cơm nước cho mình. . .
Có thể nói, Kỷ tổng người này. . . Còn rất tri kỷ.
Advertisement
- In Serial43 Chapters
The Space Spoon
Humans, robots, aliens, and energy life forms, all tend to like Tejeda for his easy-going personality, not knowing what lies beneath his ever-changing face. He is a Nubilae, a shapeshifting race known for their insanity. But Tejeda appears carefree and often amused even in the most perilous situations. His one-of-a-kind weapon of choice is a spoon, an old utensil that no one remembers anymore ever since eating has become obsolete. You will laugh at him. You will be scared by him. You will enjoy every step of his journey if you are a bit as crazy as he is. Join me on Discord: https://discord.gg/QNZtVmVWc5 My website: https://helenbold.com
8 220 - In Serial260 Chapters
The boy who fell in love with a tree
This is a story about a boy who fell in love with a tree… A story about powerful people changing the rulebook to stack the odds and line their pockets… I aim to create a story that will transport us so we get a glimpse of what that boy felt. The first 4 Chapters might be classified as a prologue depending on how you look at it. The boy quickly grows and the story really starts when the System arrives on Earth. I’m trying to achieve a relatively slow power progression and guide what we learn at a pace following the people in the story. There will be fighting but It’s more focused on base building. The MC is not all-powerful and all-knowing but he has some significant advantages. I’m trying to create a universe that makes sense in its own context. Much of what you will find, are my own world views, in a magnified way, as to make it for interesting fiction. The story took a life of its own when I started to write and I’m really happy with it. Not all of the tags I have marked will immediately be applied. There is stuff planned for far in the future such as the Sci-fi tag. There might be some cursing and gore but it is not very often. -------------- English is not my primary language, so I ask everyone to be forgiving. If you see a glaring error I would appreciate a msg but it is not feasible to fix everything. And if the story offends you, I wish you happiness, reading what you enjoy. ------------- Img link: https://unsplash.com/photos/EwKXn5CapA4
8 283 - In Serial24 Chapters
Manaweaver
A hero candidate that used the rare element lightning magic was betrayed by the those he held dear and the very empire he fought to protect. Given a second chance at life, he must fight to protect those he holds dear and fight to survive another day. He would love to live a peaceful life as he grows to become a stronger but will those of the empire allow it? Thankfully with insight from his past life he has knowledge, experience, and a mage class that puts him above all others. The biggest advantage he has though is his class and the element he has access too for magic. Lightning is a strong element being ranked towards the top but could it be possible he has something even better? And, maybe...just maybe when he is strong enough he will fight to enact some change to the world. How will he achieve this in a world where one wrong look from a noble can mean death for you or your family? When spells and resources are kept by those in power, how will he get stronger? Join him on a journey that will see him traveling the world, meeting different races, and building a class never seen before as heads to the top! (First take on writing something so please be easy on me. I plan on including different elements I feel will make a good story like leveling, stats boxes, spells, reincarnation, betrayal, and so much more. I prefer to do some background building while also balancing character development to deliver a good story so be prepared. I'm planning to write this novel for a long time while also adapting and learning to become better at it. Feedback will be appreciated and if editing is needed I will do my best.) Posting Tuesday, Thursday, Saturday and possibly Sundays. Thanks from ianwest!
8 177 - In Serial8 Chapters
The Orb Weaver Chronicles
"The Orb Weaver Chronicles contains several major and unique events that may or may not unknowingly intertwines with one another. The author of these chronicles is unknown, although some have hinted at the symbolism behind its name..." - Year unknown, location unknown 9 February 2022 Update: Welcome to the companion short story compilation of my novel trilogy The Shadow Paradigm. This compilation features prequels, sidequels and sequels to the novel's major plotline, as well as featuring a wide range of characters, new and recurring. Prior knowledge of the novel is not necessary as the Orb Weaver Chronicles' short stories are standalone. Once called The Arkesyyan Chronicles, I've deleted quite a few of its old stories. Due to the new avenue and revision, oriented toward more mystery and film-noir ambience, that I took my stories into, I've removed all aliens and overly sci-fi aspects of the whole TSP lineup, so I've updated the Orb Weaver Chronicles accordingly. I hope you enjoy them, and in time, a revised version will also be updated.
8 94 - In Serial30 Chapters
Stolen // Irondad
"Kid, there are some things we can't prevent. Death is one of them."Tony takes young Peter Parker under his care, after his Aunt is pulled off of life support. However, becoming a dad - and being a superhero - comes with many problems.14# Marvel --> 30/11/1811# Steve Rogers --> 04/12/186# Captain America --> 11/12/185# Irondad --> 22/12/182# May Parker --> 04/01/1954# Sadness --> 12/01/1938# Peter Parker -> 23/02/19
8 217 - In Serial20 Chapters
Love Fighter
' You're pretty but nerd isn't my type ' - Yoongi ' You're handsome but rude isn't my type ' - Nayeon. Nayeon a secret agent who are always successful in every mission. Her boss give her a mission to protect a boy from danger . She forcefully to get into the school and acting as a nerd student in the school to keep an eye at Yoongi. What'll happened to them?
8 176

