《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 25
Advertisement
Khi Kỷ Dữ Đường lái xe đến dưới lầu nhà Triệu Mộ Tịch, thì vừa vặn đụng tới Triệu Mộ Tịch mới từ siêu thị trở về, trong tay mang theo hai túi ni lông trắng lớn, nàng lại mặc một bộ quần dài, trên mặt trang điểm nhẹ nhàng, nhìn dáng dấp, ngày hôm nay lại ở bên ngoài "Làm việc".
Lách tách ——
Không cần Kỷ tổng nhắc nhở, Triệu Mộ Tịch từ thật xa liền nhìn thấy xe của nàng, ở chỗ này còn có ai có thể lái được loại xe cao cấp này .
Nhìn Kỷ Dữ Đường xuống xe, Triệu Mộ Tịch hướng nàng bĩu môi một cái, "Lên đi."
Triệu Mộ Tịch nghe nàng muốn tới quỵt cơm, cho nên ngày hôm nay cố ý mua hai túi lớn nguyên liệu nấu ăn, có mặn có thanh đạm, nhắc tới còn rất nặng đây, lúc này Kỷ Dữ Đường đã đi tới bên người nàng, đột nhiên bắt lấy tay nàng, Triệu Mộ Tịch đầu tiên là sững sờ, sau đó mới hơi co tay lại, "Ta xách là được rồi, ngươi đừng xách lại bẩn tay ngươi."
Kỷ Dữ Đường nhìn túi ni lông nặng trình trịch trong tay nàng, cũng mặc kệ nàng nói, trực tiếp cướp lấy một túi, sau đó hướng về tiểu khu mà đi.
Thật đúng là nữ nhân cường thế, Triệu Mộ Tịch trái lại đi theo phía sau Kỷ Dữ Đường, trí nhớ của nàng thật tốt, lần trước chỉ tới một lần, nhưng xác định phương hướng lại không kém chút nào.
"Ta không biết ngươi thích ăn cái gì, liền nhìn mua một chút." Triệu Mộ Tịch tăng nhanh bước chân đuổi theo, mỗi lần hỏi Kỷ Dữ Đường muốn ăn cái gì, nàng đều nói tùy tiện, kỳ thực người như vậy là đáng ghét nhất, cũng may Kỷ Dữ Đường không có xoi mói món ăn nàng làm.
Hai người dọc theo đường đi nói câu được câu không, rất nhanh liền bò lên tới lầu sáu, Kỷ Dữ Đường tri kỷ thay nàng xách đồ vật trong tay, để nàng lấy chìa khoá mở cửa, Triệu Mộ Tịch cắm chìa khóa vào lỗ khóa nửa ngày cũng không cắm vào được, Kỷ Dữ Đường ở một bên muốn cười, còn không quên giễu cợt nói, "Tay chân vụng về."
"Chê ta ngốc a, vậy ngươi đừng tới nhà của ta ăn cơm." Triệu Mộ Tịch đoạt lại túi ni lông từ trong tay Kỷ Dữ Đường, nhấc theo vào nhà trước, xoay người đi nhưng trên mặt rõ ràng là đang cười, trong miệng còn nhỏ giọng lầu bầu: "Ngươi một ông chủ lớn tới nhà của ta quỵt cơm, còn không biết ngại. . ."
Kỷ Dữ Đường cười không nói, vào nhà đổi dép của Triệu Mộ Tịch, trên ghế sô pha trong phòng khách chất đầy tiểu thú bông, là lần trước các nàng ở thương trường cùng nhau gắp, nơi này của Triệu Mộ Tịch xác thực không rộng lắm, chất thành một đống như thế, liền có cảm giác càng chật chội.
Triệu tiểu thư mới là điển hình của khẩu thị tâm phi, một bên cằn nhằn Kỷ Dữ Đường đến quỵt cơm, một bên ở trong phòng bếp thuần thục xử lý nguyên liệu nấu ăn, lần trước ở bệnh viện, bác sĩ dặn Kỷ Dữ Đường phải ăn thanh đạm, Triệu Mộ Tịch vẫn luôn nhớ kỹ, từ sau khi Kỷ tổng đến nhà nàng quỵt cơm, khẩu vị của nàng cũng thanh đạm đi không ít.
Advertisement
Kỷ Dữ Đường vẫn thích dựa vào cửa phòng bếp, nhìn nàng làm cơm, nàng cúi đầu cắt đồ ăn, tóc thật dài thỉnh thoảng rơi xuống vài sợi, rất là vướng víu. Kỷ Dữ Đường đi tới phía sau nàng, đưa tay thay nàng vét tóc lên, tóc của nàng rất nhiều, vừa đen lại vừa thẳng, còn mang theo một làn hương nhàn nhạt. Đầu ngón tay lành lạnh của Kỷ Dữ Đường chạm vào vành tai của nàng, sau đó nhẹ đảo qua cái cổ trắng như tuyết. . .
Khi tay của nàng đụng đến làn da của chính mình, Triệu Mộ Tịch đột nhiên giật mình một cái, đao cắt xuống một đường, cắt trúng móng tay trên ngón trỏ trái, Triệu Mộ Tịch kinh ngạc thốt lên: "A. . ."
"Sao vậy?" Kỷ Dữ Đường thả tóc của nàng xuống.
"Không có chuyện gì. . ." Triệu Mộ Tịch hoàn hồn, cũng còn may không có cắt trúng ngón tay, ai mà biết Kỷ Dữ Đường đột nhiên đến sờ tóc của nàng, tay còn đụng tới cổ của nàng, nàng vốn là sợ nhột, vừa hay cổ là nơi mẫn cảm nhất, "Ngươi làm gì. . ."
"Đừng nhúc nhích. . ." Kỷ Dữ Đường lại nhẹ nhàng gom hết tóc của nàng lại, "Ta buộc lên cho ngươi."
"Ừm." Triệu Mộ Tịch tay thái rau nên bị ướt, nàng cũng không tự mình động thủ được, liền lẳng lặng đứng tại chỗ, để Kỷ Dữ Đường giúp nàng buộc tóc, động tác của Kỷ tổng vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, thật thoải mái.
Triệu Mộ Tịch cảm thấy nàng là một nữ nhân rất ôn nhu, nếu như là giả vờ, vậy cũng quá xuất sắc đi, Triệu Mộ Tịch biết Kỷ Dữ Đường không có đơn giản như nàng tưởng tượng, nhưng ở chung với Kỷ Dữ Đường, nàng sẽ theo bản năng quên mất việc này, lại nói nàng nghèo rớt mùng tơi, Kỷ tổng có thể lừa nàng làm cái gì.
"Còn không nấu ăn?" Kỷ Dữ Đường thấy Triệu tiểu thư đột nhiên sững sờ, liền nhắc nhở nàng, "Ta đói."
"Ừ. . . Cũng sắp được rồi." Triệu Mộ Tịch lấy lại tinh thần, nhìn ngón trỏ trái của chính mình, đã bị gọt đến mức trọc lốc, xem ra móng tay của cả bàn tay này cũng phải cắt đi, nàng có chứng ép buộc, bằng không nhìn sẽ thấy khó chịu.
Cá hoa hấp, cà chua xào thịt bò nạm, rau dưa xào cộng thêm canh nấm, khẩu vị đều rất thanh đạm, ở nơi này của Triệu Mộ Tịch, đây tuyệt đối được cho là đãi ngộ cấp khách quý, phải biết nhiều lần Lâm Vi đến đây, Triệu Mộ Tịch chỉ nấu một nồi cháo gạo trắng, cộng thêm hai đĩa dưa muối nhỏ mà thôi.
"Ngươi mời được bảo mẫu chưa?" Hai người ăn cơm, còn có thể có người để nói chuyện phiếm, cảm giác này rất tốt đẹp. Triệu Mộ Tịch không thích quá ồn ào, náo loạn khiến người ta cảm thấy nóng nảy, nhưng cũng không thích quá yên tĩnh, bởi vì yên tĩnh sẽ làm người ta cảm thấy cô đơn, như bây giờ liền vừa vặn.
Kỷ Dữ Đường vẫn như cũ trước tiên uống một chén canh, không thể phủ nhận, tay nghề của Triệu tiểu thư thật tốt, nấu canh so với rất nhiều bếp trưởng khác đều muốn ngon hơn, "Không cần, buổi trưa ta không ăn ở nhà, buổi tối, ta đến ngươi bên này ăn là được."
Advertisement
Phốc. . .
Cũng còn may, thời điểm Kỷ Dữ Đường nói ra câu kia, Triệu Mộ Tịch đã nuốt canh trong miệng xuống, bằng không, nàng rất có thể sẽ phun đầy mặt Kỷ tổng. Triệu Mộ Tịch cảm thấy độ dày của da mặt của Kỷ Dữ Đường, phỏng chừng phải gấp đôi chính mình, bằng không có thể nói được một câu như thế? "Ta lại không phải mỗi ngày đều có thời gian. . ."
Ngày hôm nay bởi vì một cú điện thoại của Kỷ Dữ Đường, nàng lâm thời thả bồ câu Lâm Vi cùng Nhậm Khang, còn bị Lâm Vi lải nhải một hồi lâu.
"Ta không có nói mỗi ngày đều đến."
"Chuyện này. . ." Thôi đi, Kỷ tổng ngươi đang đặt nhầm trọng điểm đi, trọng điểm là nào có ai đến ăn chùa như ngài lại có thể ăn nói hùng hồn như vậy?
Đêm nay, khẩu vị của Kỷ Dữ Đường lại không tệ, một chén cơm tẻ nhỏ đã ăn mau thấy đáy, "Triệu Mộ Tịch, chúng ta tính là bằng hữu sao?"
Đây là một câu mà trước đây Triệu Mộ Tịch từng muốn hỏi, không nghĩ tới hôm nay Kỷ Dữ Đường lại chủ động nói ra, "Tính. . . Tính a." Lúc trước Kỷ Dữ Đường nói với nàng chỉ có nhắc đến tiền, nàng rất tức giận, nàng biết mình xác thực không có xem Kỷ Dữ Đường như khách hàng, mà là xem như bằng hữu.
"Bằng hữu đến chỗ ngươi ăn một bữa cơm, rất quá đáng sao?"
Lời nói tương tự, có người nói ra giống như là đang để tâm vào chuyện vụn vặt, nhưng có người nói ra, thật giống như là chân lý không có cách nào có thể phản bác được, hiện tại Kỷ Dữ Đường liền cho Triệu Mộ Tịch cái cảm giác này, hay là vấn đề về khí tràng, này, khí tràng đủ để có thể doạ dẫm người.
"Vậy ngươi. . . Muốn tới thì tới đi." Triệu Mộ Tịch lại một lần nữa ở trước mặt Kỷ Đại tiểu thư thỏa hiệp, vẫn là câu nói kia, nàng thực sự là không từ chối Kỷ Dữ Đường được, Kỷ Dữ Đường giống như cũng ăn chết cái điểm này của nàng, Triệu Mộ Tịch bới một miệng cơm tẻ, lại nói, "Nếu tới nhớ báo sớm cho ta một chút."
Ăn cơm tối xong, Kỷ Dữ Đường cầm lấy túi xách, lại lấy ra một tờ tiền mặt, "Trả tiền lại cho ngươi."
Lại là hai ngàn khối, Triệu Mộ Tịch chần chờ nhìn nàng, thù lao hai vạn khối, mỗi lần chỉ đưa hai ngàn, vậy đến khi nào mới xong? Kỷ Dữ Đường tuyệt đối là cố ý.
"Ngươi đếm đi, nơi này là hai ngàn, còn lại lần sau ta lại cho ngươi."
"Ừ —— "
Vì đến ăn một bữa cơm, còn làm chuyện như vậy, Kỷ Dữ Đường thật đúng là có thể làm được chuyện như vậy. Triệu Mộ Tịch cũng không khách khí với nàng, nắm lấy tiền hai mắt tỏa ánh sáng, ào ào rào rào đếm lấy, vừa vặn đúng hai ngàn, nàng cười hì hì hướng về Kỷ Dữ Đường nói rằng, "Kỷ tổng đến ăn một bữa cơm, liền cho ta hai ngàn, hoan nghênh ngài thường đến."
Kỷ Dữ Đường nhìn đồng hồ, cũng nên đi rồi, "Nếu như ngươi không tìm được công việc phù hợp, có thể tới tìm ta."
Công việc hiện tại của Triệu tiểu thư thực sự là vô căn cứ, sự tình lần trước cùng cũng không làm nhớ lâu nàng được, sau đó lại bị người bên đường tán một bạt tai, Triệu Mộ Tịch, bên trong đầu óc của ngươi đến tột cùng là đang suy nghĩ cái gì?
---------------------------------------------------------
Ngày thứ hai, Triệu Mộ Tịch cùng Lâm Vi lại đi tới thành phố điện ảnh, Nhậm Khang cho hai người bọn họ vào vai nhân vật người qua đường A, không có lời kịch, nhưng có thể lộ cái mặt. Khả năng bởi vì bình thường diễn tương đối nhiều, vì lẽ đó diễn xuất của Lâm Vi cùng Triệu Mộ Tịch vẫn tính là được, càng khỏi nói nhận một vai nhân vật con tôm như vậy.
"Là Nhan Âm ư —— "
Bên trong đoàn phim đột nhiên nổi lên một trận xao động nhỏ, Nhậm Khang vốn đang nói chuyện cùng Lâm Vi, thấy Nhan Âm đến rồi, liền chạy lên trước cùng nàng đi chào hỏi.
"Một diễn viên tuyến ba chưa đủ lông đủ cánh, còn chơi hàng hiệu."
"Nơi nào chơi hàng hiệu?" Minh tinh không phải đều như vậy sao, Triệu Mộ Tịch nhìn thấu tâm tư của Lâm Vi, "Ngươi là ăn không được cây nho nói cây nho chua."
Hai năm trước Lâm Vi cũng truy tinh, nhưng chính là nhìn Nhan Âm không hợp mắt, "Nàng còn không phải là gia thế tốt, nhan sắc cũng được, hơi hơi dọn dẹp một chút, cũng là xuất đạo."
"Ngươi nhỏ giọng một chút." Triệu Mộ Tịch cảnh cáo Lâm Vi, ở bên ngoài chớ quá lớn miệng, xung quanh còn có nhiều người như vậy.
Lúc Nhan Âm đi ngang qua các nàng, thì đột nhiên ngừng lại, Triệu Mộ Tịch còn tưởng rằng câu Lâm Vi nói bị Nhan Âm biết rồi, đưa tay bấm bấm cánh tay Lâm Vi.
Nhưng Nhan Âm không phải đang nhìn Lâm Vi, mà là đang nhìn Triệu Mộ Tịch, Triệu Mộ Tịch nhìn Nhan Âm đeo khẩu trang, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, lần trước đến xem Kỷ Nhị tiểu thư biểu diễn, người đi theo bên cạnh Kỷ Dữ Đường, hình như chính là Nhan Âm a. Chẳng trách buổi tối ngày hôm ấy, Triệu Mộ Tịch cảm thấy người ngồi ở bên cạnh mình có chút quen mắt, đã tối rồi còn đeo khẩu trang. . .
Nhan Âm cũng nhận ra Triệu Mộ Tịch, chính là nữ nhân buổi tối hôm đó cùng một chỗ với Kỷ Dữ Đường, chỉ có điều ánh mắt chỉ dừng lại trên người Triệu Mộ Tịch có hai giây, liền lập tức rời đi.
"Ài, nàng nhận thức ngươi sao?" Nhan Âm đi rồi, Lâm Vi đẩy cánh tay của Triệu Mộ Tịch.
"Làm sao có khả năng." Các nàng là người tám gậy tre đánh còn không tới a, Triệu Mộ Tịch suy nghĩ một chút, "Nàng nhận thức Kỷ Dữ Đường."
"Đúng rồi, đêm nay Nhậm Khang mời chúng ta ăn cơm, đừng tiếp tục thả bồ câu với chúng ta." Ngày hôm qua bởi vì Triệu Mộ Tịch lâm thời lỡ hẹn, vì lẽ đó bữa tiệc liền tản đi, đổi thành đêm nay.
Triệu Mộ Tịch còn chưa kịp trả lời, nàng liền thu được tin nhắn của Kỷ Dữ Đường :
—— Bảy giờ tối, ta đi nhà ngươi ăn cơm.
Lúc này càng trực tiếp, cũng không hỏi mình có thời gian hay không, Triệu Mộ Tịch cúi đầu cười cười đánh chữ, chỉ trả về cho nàng bốn chữ:
—— Da mặt thật dày
Lâm Vi nhìn vẻ mặt của Triệu Mộ Tịch, gì đây, bộ dạng cười như hoa nở mùa xuân, làm sao lại nhìn không đúng lắm đây? Lâm Vi cùng Triệu Mộ Tịch đùa giỡn quen rồi, trực tiếp tiến lên đoạt lấy di động trong tay nàng, cười gian, "Đến đến đến, nhìn Mộ Tịch nhà ta đang cùng tên dã nam nhân nào tán gẫu. . ."
"Tẻ nhạt, trả lại ta." Triệu Mộ Tịch giơ tay muốn đòi lại di động
Lâm Vi trốn trốn tránh tránh, một bên xem màn hình điện thoại di động, một bên từng câu từng chữ ghi nhớ tin nhắn, "Bảy giờ tối, ta đi nhà ngươi ăn cơm."
Tiếp đó, Lâm Vi lại hắng giọng một cái, dùng ngữ khí yểu điệu nói: "Da mặt thật dày ~~~ "
"Ngươi uống nhầm thuốc a. . ." Thấy Lâm Vi bộ dạng tiện hề hề, giờ khắc này Triệu Mộ Tịch đã muốn đánh đập nàng một trận, Lâm tiểu thư nhão nhét đến mức buồn nôn có thể khiến cho người ta đem cơm đêm qua đều phun ra, rõ ràng là câu đối thoại rất bình thường, qua miệng nàng, làm sao lại có cảm giác xấu hổ như thế, "Nhanh trả lại ta!"
"Vân vân. . ." Lâm Vi vừa nhìn ghi chú, canh cá? ? ?
Này cái quỷ gì. . .
"Tiểu Mộ Tịch, ngươi nói cho tỷ tỷ biết canh cá là ai, ta liền trả ngươi ~" Lâm Vi càng nói càng hăng hái, lắc lắc di động, cười xấu xa nói, "Buổi tối hắn là đi nhà ngươi ăn cơm, hay là ăn ngươi a?"
Advertisement
- In Serial222 Chapters
There is no Epic Loot here, Only Puns.
She became a dungeon core. Everything pointed Delta to murdering her way to success. People were just mana farms, right? No, that was wrong. Delta refused. Then everything became odd.
8 406 - In Serial115 Chapters
Children of Nemeah (epic progression fantasy)
Something evil lurks in the City of Nemeah. Changelings possess ordinary citizens and turn them into horrific monsters with terrible capabilities.The only group able to deal with this threat is the mysterious Red Brigade. Empowered by the goddess Akali, they gain the strength needed to kill these unfortunate souls. Until a normal guardsman by the name of Siegfried cuts down one of the changelings.Alone.---Children of Nemeah is a progression fantasy story in a medieval setting with several unique twists. Humans evolve with seemingly random attributes, creating an X-Men-like range of enemies and allies for our heroes, clashing in a sword and sorcery world.This is a fast-paced, action-heavy story with a focus on the evolution/progression of our main hero, but also dramatic story twists that are often not for the faint of heart.A minimum reader age of 16 is advised for the more violent parts of this book. The finished book 1 in e-book format can be found here: Children of Nemeah - Book 1 - David Christopher Veiling - ePUB - epubli Or in one of the below stores: Children of Nemeah: Book 1 - David Christopher Veiling - Google Books Children of Nemeah in Apple Books Children of Nemeah eBook von David Christopher Veiling – 9783754157305 | Rakuten Kobo Österreich Children of Nemeah: ebook jetzt bei Weltbild.de als Download Children of Nemeah (eBook, ePUB) von David Christopher Veiling - Portofrei bei bücher.de (buecher.de) Children of Nemeah (eBook epub), David Christopher Veiling (hugendubel.de) But I will finish posting it here (reformatted for RR) within september for free :-)
8 167 - In Serial44 Chapters
Tempero King
Kade, a young man with a troubled past and abandonment issues, returns home after four years of service in the military with reservations about his future. However, Everything is upended when foreign races descend on earth, introducing humans to cultivation. Suddenly, the mythical abilities written about in stories are no longer works of fiction, but instead are the new reality. The foreign races-- Congregated into factions -- didn't come to Earth out of benevolence, however. They had a goal, which becomes apparent when Portals begin appearing across the globe. On the other side of these portals, sits a vast new world with resources galore. The faction's couldn't visit this new world themselves, so they requested that humans enter these portals to explore and conquer this new world in their sted as their champions, and in return, they offered these humans knowledge and resources for their cultivation. Just like that, a life changing opportunity presented itself to Kade and the rest of humanity. Is it truly as simple as it seems, or is there something dangerous under the surface? What makes this new world different from the countless others in the universe? If it sounds too good to be true, then it likely is. But those are questions for another day. For now, our protagonist will grasp this opportunity with both hands and claw his way to the top while facing the obstacles in his path as he goes! -Cover Art- The cover art is composed of two parts. 1: The hand was drawn by Robert Marzullo, a professional artist who has illustrated a few comic books and had some 3D animation on television. He is currently illustrating his own comic book 'Blackstone Eternal'. He has graciously allowed me the opportunity to use his artwork for the cover of my original webnovel. -Link to the art used: https://www.deviantart.com/robertmarzullo/art/Hand-Studies-By-RAM-605188489 -Robert Marzullo's Deviant Art page where you can find his other social media: https://www.deviantart.com/robertmarzullo/about 2: The magic circle used was created by ChocasaJulie on Deviant Art. She follows her passion for art despite those that would consider it a waste of time. She has even made some of her art Free Use in support of other artists. Her only ask is that she is credited, and that is more than fair!
8 186 - In Serial18 Chapters
Gloominess +4: The Cradle of Gods. A LitRPG series: Book 4
Darkness was always kind to me. And after I got stuck in a non-existent game thanks to a technical glitch in a virtual capsule, the God of Darkness became my Patron. He gave me power and showed me the way. In this dark world, I'm different compared to everyone else, but I think it's for the better. *** Gloominess is a popular Russian LitRPG and dark fantasy book series. In the course of one and a half years, five books containing 160 chapters have been written. The author is now working on the sixth and final book of the series. More than 100,000 people have read the original books. The story of the dark world is currently being translated into English. The first three books have been translated and are available on Amazon. HERE ON RR IS PUBLISHING THE FOURTH BOOK OF THE SERIES. You can buy the 1st books on Amazon or read it for free in Kindle Unlimited. Gloominess +1: Gleam of Darkness Gloominess +2: Congregation Gloominess +3: Reign of Decay
8 151 - In Serial10 Chapters
Vampire Villainess
When a dimensional parasite reincarnates into a new host after a bad sexual encounter, the monster gets more than they bargained for by becoming the villain of an otome game. ----- After her 'death' the vampire wakes up in the body of Aurelie dun Rhianon hal Rotthfuss zer Aventide, the villainess of 'Serenade Of The Doves' an 18+ otoge she had recently completed, and hijacked her body a day after the events of the game begins. 'What bullshit is this?! The female lead is as interesting as a limp noodle! She's even succeeded in balancing all the affairs with the capture targets?! I don't know if I should be impressed or disgusted at her time management skills.' Watch as an immortal monster tries their hardest to not get embroiled in the love affairs of the holy maiden, and squeeze as many ass cheeks as she can in 'Vampire Villainess!' ----- Release: Whenever I don't feel like shit
8 187 - In Serial7 Chapters
Chromesight
After three centuries, post-industrial civilization threatens to shatter. Megacorporations accrue enormous power by linking together nations turned insular in the aftermath of yesterday's global multilateralism; a reinvigorated United Nations threatens the crumbling sovereignty of state by enforcing human rights independently of member nations, and the UN and others patrol for mass destruction technologies in the ever-accelerating, ever-democratizing arms race. Another environmental collapse looms, visions of the last haunting memories and consciences of the lower and middle classes around the globe. That is the reality that virtual child Colton is rehabilitated into. A system shock, a brave new world and above all a regurgitation. Rescued from being a tool in cyberspace and grown a new body, Colton couldn't care less about the new meatspace world. He wants to go back, back to the electronic glow that was his home. - - - - This is a MyNoWriMo entry. Lesser known than NaNoWriMo, MyNoWriMo takes place in January and is otherwise exactly the same. The goal is to finish this as quickly as possible and then possibly circle back and tidy things up. In the meantime there'll be no editing and helter-skelter story planning since I didn't do it beforehand :/
8 137

