《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 47
Advertisement
"Muốn cùng con gái của ta cùng một chỗ? Không thành vấn đề, trước tiên đưa ra một ngàn vạn đi. . ."
"Triệu Thải Nam ngươi muốn tiền muốn đến điên rồi. . ."
"Ta nuôi ngươi lớn thành như vậy, lấy một ngàn vạn cho ta xài thì có làm sao? !"
Triệu Mộ Tịch mở mắt ra, nhìn trần nhà, nàng thở một hơi thật dài, cũng còn may chỉ là nằm mơ, nàng mơ thấy Triệu Thải Nam biết được quan hệ của nàng cùng Kỷ Dữ Đường, Triệu Thải Nam mặt dày mày dạn quấn lấy Kỷ Dữ Đường, bắt đầu ba ngày hai con hướng về Kỷ Dữ Đường đòi tiền. . .
Đây là chuyện mà Triệu Mộ Tịch lo lắng nhất.
Hiện tại mới năm giờ chiều, nàng lại nằm ngủ trên ghế sô pha, điều hòa mở nhiệt độ có chút thấp, làm tay chân nàng lạnh lẽo, ở trên đùi đều nổi lên tầng da gà.
Ngày hôm nay Kỷ Dữ Đường trở về sớm, lại nhìn thấy Triệu Mộ Tịch mặc T-shirt, để chân trần nằm ngủ gà ngủ gật trên ghế sô pha, mở điều hòa cũng không biết mặc thêm nhiều quần áo một chút sao, nói nàng nhiều lần nàng đều không nghe, chăm sóc người khác thì thành thục, đến lượt chính mình thì lại không chú ý.
"Như thế trở về sớm vậy?" Thấy Kỷ Dữ Đường trở về, Triệu Mộ Tịch uốn éo thân mình, miễn cưỡng từ trên ghế sô pha ngồi dậy, thời điểm ở nhà một mình, nàng lười nhác như vậy quen rồi.
Thấy bộ dạng kia của nàng, liền biết mới vừa tỉnh ngủ, Kỷ Dữ Đường đem túi để qua một bên, ở bên người nàng ngồi xuống, đưa tay sờ sờ cánh tay của nàng, lạnh lẽo, Kỷ Dữ Đường đơn giản ôm đồm qua cánh tay của nàng, bán ôm nàng cho nàng ấm áp, "Mệt mỏi liền nằm trên giường, mặc ít như thế, cẩn thận cảm mạo."
"Ừm. . ." Triệu Mộ Tịch còn đang suy nghĩ về giấc mộng vừa nãy, được Kỷ Dữ Đường ôm lấy mới hòa hoãn lại, nàng mới từ bên ngoài trở về, trên người ấm cực kì.
Kỷ Dữ Đường ở bên ngoài mệt mỏi cả một ngày, Triệu tiểu thư ở nhà ăn mặc áo ngủ đúng là hưởng thụ, Kỷ Dữ Đường lôi kéo Triệu Mộ Tịch cùng nhau nằm trên ghế sô pha, cười cười, "Bồi ta nằm một chút."
Kề sát ở bên người nàng, Triệu Mộ Tịch cảm thấy nhiệt độ vừa vặn, Triệu Mộ Tịch thấy nàng mệt mỏi, liền lật qua lật lại thân mình, bán nằm ở trên người nàng, đưa tay nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho nàng, "Như vậy được không?"
"Thường thường làm cho người khác sao?" Kỷ Dữ Đường thấy nàng thủ pháp rất quen thuộc, không nhịn được liền hỏi.
"Không có." Triệu Mộ Tịch có làm qua cho Lâm Vi, nhưng không nói ra, nói rồi phỏng chừng trong lòng Kỷ tổng lại đánh nghiêng bình dấm, Triệu Mộ Tịch thấy Kỷ Dữ Đường mệt mỏi, ngoài miệng không có nói, nhưng trong lòng lại đau.
Kỷ Dữ Đường thoải mái híp mắt lại, hảo hảo hưởng thụ Triệu tiểu thư phục vụ.
"Kỷ tổng. . ." Triệu Mộ Tịch xoa xoa, đột nhiên kêu lên.
Bầu không khí đột nhiên có chút lúng túng.
"Còn gọi ta như vậy?" Bởi vì danh xưng này, Kỷ Dữ Đường chậm rãi mở mắt ra, đã sớm muốn nàng đổi giọng, nhưng nàng lại một mực trái Kỷ tổng phải Kỷ tổng, gọi đến không còn biết trời đâu đất đâu.
Advertisement
Kỳ thực lúc này còn gọi như vậy sẽ thấy khó chịu, nhưng Triệu Mộ Tịch lại gọi đến thuận miệng, nhất thời khó sửa đổi lại.
"Dữ Đường. . ." Nghe nàng đổi giọng, Kỷ Dữ Đường cười vừa định khen thưởng nàng một cái hôn môi, liền thấy Triệu tiểu thư đẩy ra một tấm mặt nghiêm túc, nghiêm túc bổ sung thêm một câu, "Hoặc là gọi lão Kỷ?"
Kỷ Dữ Đường tóm lấy mặt nàng, không giống như đang giáo huấn nàng, mà càng giống như đang âu yếm, "Đồ tồi, ta già như vậy sao?"
Cảm giác như vậy thật hạnh phúc.
Một trận cười qua đi, Triệu Mộ Tịch cúi đầu cẩn thận từng li từng tí một hôn lên môi nàng, rồi mới nói, "Đêm nay ta muốn chuyển về. . ."
"Tại sao?" Nụ cười trên mặt Kỷ Dữ Đường tản đi một chút.
Triệu Mộ Tịch vuốt ve tóc mềm mại của nàng, nhìn chăm chú vào ánh mắt của nàng, ở trong lòng suy nghĩ một hồi lâu, nghĩ nghĩ vẫn là nói ra khỏi miệng thì tốt hơn, "Quan hệ của chúng ta. . . Ta tạm thời không muốn để cho mẹ ta biết."
Đến tột cùng nên lấy cái dạng ngữ khí gì để nói ra câu nói này, mới không làm Kỷ Dữ Đường lầm tưởng là chính mình nhu nhược lùi bước, vấn đề này Triệu Mộ Tịch xoắn xuýt rất lâu.
Kỷ Dữ Đường liền theo nàng, các nàng mới vừa cùng một chỗ, cũng không vội cân nhắc những vấn đề này, "Vậy thì chờ chúng ta chuẩn bị kỹ càng rồi lại nói."
"Ừm." Trong lòng Triệu Mộ Tịch nghĩ, hi vọng Triệu Thải Nam vĩnh viễn không biết được.
"Nhất định phải chuyển về sao?" Để Triệu Mộ Tịch một người ở chỗ kia, Kỷ Dữ Đường tổng có chút không yên lòng, "Ta tìm một gian nhà ở xung quanh đây cho ngươi. . ."
Triệu Mộ Tịch cười mím môi lắc đầu.
Đây có lẽ là vách ngăn giữa các nàng, cho dù hiện tại có thân mật không kẽ hở, nhưng từ đầu đến cuối Kỷ Dữ Đường vẫn cảm thấy, Triệu Mộ Tịch không có chân chính tiếp thu nàng, "Buổi tối cơm nước xong, ta lại đưa ngươi trở về."
Triệu Mộ Tịch biết mình làm Kỷ Dữ Đường thất vọng rồi, nhưng nàng xác thực còn chưa chuẩn bị xong, chưa chuẩn bị xong để đối diện cùng Kỷ Dữ Đường nói ra lo lắng cùng do dự của bản thân. Triệu Mộ Tịch dính người đem đầu tiến vào trong hõm cổ của Kỷ Dữ Đường, yên tĩnh ôm nàng, hưởng thụ nhiệt độ cùng mùi thơm làm nàng quyến luyến, nếu có thể mãi mãi ôm nàng như vậy, thật tốt quá.
Triệu Mộ Tịch vẫn là sợ sệt yêu Kỷ Dữ Đường, cho dù trong lòng đã bắt đầu không nỡ.
Kỷ Dữ Đường ôm Triệu Mộ Tịch, nhưng nàng không muốn đề cập đến tâm sự của chính mình, ít nhiều khiến Kỷ Dữ Đường có chút mất mát.
Chín giờ tối, Kỷ Dữ Đường lái xe đưa nàng trở về, dọc theo đường đi từng trận sấm rền, giống như sắp xảy ra mưa dông trút nước, làm tâm tình người rất là trầm thấp.
"Ta đưa ngươi lên." Kỷ Dữ Đường đem xe dừng ở giao lộ quen thuộc.
"Đừng, lát nữa lập tức sẽ mưa." Triệu Mộ Tịch là lo lắng Triệu Thải Nam ở nhà, kể từ sau khi cùng Kỷ Dữ Đường xác định quan hệ, nàng liền không ngừng lo lắng, Kỷ Dữ Đường gặp gỡ Triệu Thải Nam.
Advertisement
Kỷ Dữ Đường cởi đai an toàn, cười, "Nếu như trời mưa, đêm nay ta ngủ lại chỗ này của ngươi."
"Kỷ tổng, ngươi vẫn là. . ."
Triệu Mộ Tịch lại gọi nàng là "Kỷ tổng", lần này, giống như lại đem khoảng cách giữa các nàng kéo xa.
"Mộ Tịch. . ."
Triệu Mộ Tịch giải thích, "Ta chỉ là. . . Còn chưa chuẩn bị xong."
"Bên trong não của ngươi là đang suy nghĩ cái gì?"
"Không phải cái kia. . ." Kỷ Dữ Đường đại khái đem nàng chưa chuẩn bị xong hiểu lầm thành "Phát sinh quan hệ", Triệu Mộ Tịch cuối cùng coi như rõ ràng cái gì gọi là khó lòng giãi bày, nhưng nhất thời lại giải thích không rõ, hiểu lầm như vậy liền để hiểu lầm như vậy đi.
"Được rồi, ta không đi lên."
"Ừm, vậy ta đi trước, ngươi trên đường cẩn thận. . ."
"Chờ một chút." Kỷ Dữ Đường gọi Triệu Mộ Tịch đang muốn xuống xe lại, nắm tay nàng, lôi kéo về phía mình, "Ngươi tới."
Triệu Mộ Tịch quay người lại, Kỷ Dữ Đường đã hướng thân mình về phía nàng, ở trên mặt nàng, tinh tế hôn hôn môi nàng vài giây, "Không cần đem sự tình khó chịu để ở trong lòng, ta là bạn gái của ngươi, biết không?"
"Biết, ngươi đi về trước đi, về đến nhà gọi điện thoại cho ta." Triệu Mộ Tịch vung lên khóe miệng cười cười, tâm tư của mình, quả nhiên vẫn bị nàng phát hiện.
Triệu Mộ Tịch xuống xe, trên đường nhiều lần quay đầu lại nhìn, Kỷ Dữ Đường vẫn chưa có đi, phỏng chừng là đang đợi nàng đi lên lầu, không khỏi tăng nhanh bước chân. Chuyện đầu tiên Triệu Mộ Tịch làm sau khi lên lầu, chính là kéo màn cửa sổ ra, nhìn về phía dưới lầu. . .
Kỷ Dữ Đường thấy nàng mở đèn trên lầu, lúc này mới lái xe rời đi.
Nàng vừa đi, ngoài cửa sổ mưa to giàn giụa, Triệu Mộ Tịch ngồi ở bên cửa sổ phát ngốc một lúc. Nửa giờ sau, cửa mở, Triệu Mộ Tịch nhìn thấy Triệu Thải Nam đứng ở cửa cả người ướt đẫm, khắp khuôn mặt đều là vết thương, chật vật đến cực điểm.
Triệu Thải Nam nhìn thấy Triệu Mộ Tịch, câu nói đầu tiên là, "Ta thực sự không có nơi nào để đi."
Dáng vẻ ấy của nàng, lập tức tóm chặt lấy tâm Triệu Mộ Tịch, mười năm trước buổi tối ngày hôm đó, cũng giống như vậy, trời mưa so với ngày hôm nay còn lớn hơn, vết thương trên người nàng so với ngày hôm nay còn nặng hơn, trong miệng từng ngụm từng ngụm phun ra máu tươi, Triệu Mộ Tịch cõng lấy nàng ở trên đường đi thật lâu thật lâu, mới tìm được một chỗ khám bệnh, bác sĩ thấy các nàng đáng thương, thu nhận giúp đỡ các nàng một đêm.
"Ngươi chạy trở về làm cái gì?" Triệu Mộ Tịch trong miệng mắng, hai mắt cũng đã nước mắt mông lung.
"Ta cũng là không còn cách nào mới. . . Ta thật sự không có tiền để trả."
Triệu Mộ Tịch cũng không hỏi nàng cần bao nhiêu, lạnh mặt, "Ngươi tìm ta, ta cũng không có."
"Mộ Tịch, nếu như không trả nổi tiền, ta sẽ chết chắc. . ." Triệu Thải Nam đi vào nhà, ở trên mỗi viên gạch đều lưu lại một chuỗi vết chân ướt nhẹp, nàng kéo lấy Triệu Mộ Tịch, gắt gao cầu xin.
"Vậy ngươi hiện tại liền đi chết a!" Triệu Mộ Tịch hất tay của nàng ra quát, hoàn toàn không cho tình cảm.
Triệu Thải Nam sửng sốt một hồi lâu, sau đó cười, giống như bị điên rồi, "Được, ta đi chết. . . Đi chết. . . Hai mươi lăm năm trước ta nên chết rồi. . ."
Hai mươi lăm năm trước, Triệu Thải Nam chưa kết hôn đã mang thai, mang thai Triệu Mộ Tịch, cũng là năm đó, nàng bị người cưỡng gian, người nam nhân vốn dĩ đáp ứng cưới nàng lại chê nàng dơ, không muốn nàng nữa, đem mẹ con các nàng quăng đi. Sau đó nàng bắt đầu sa đọa, đi bán, đi đánh bài, hút thuốc say rượu, lúc trước nếu không phải vì sinh ra Triệu Mộ Tịch, nàng nhất định sẽ không sống được đến bây giờ, nàng biết mình tiện, nhưng ở trước mặt con gái vẫn nghĩ tới làm một người mẹ tốt, cho dù là giả vờ. Nhưng giấy không gói được lửa, một ngày nào đó nữ nhi sẽ lớn lên sẽ hiểu chuyện, sẽ biết nàng là một một người dơ như thế nào. . .
Có một số việc, Triệu Thải Nam không có nói cho Triệu Mộ Tịch biết, nàng chỉ nói, là người đàn ông kia ném nàng ra khỏi cửa, nàng cho rằng Triệu Mộ Tịch không biết, nhưng tất cả những thứ này, Triệu Mộ Tịch từ lâu đã nghe thấy qua.
Cả đời này của Triệu Thải Nam đã thành như vậy, cũng không theo đuổi cái gì, duy nhất một điều, chính là hi vọng Triệu Mộ Tịch sống được "Sạch sẽ", đừng giống như nàng.
"Ngươi đứng lại. . ." Triệu Thải Nam hướng về tầng thượng, Triệu Mộ Tịch vẫn là đuổi theo, vẫn là như vậy, nàng vĩnh viễn không có cách nào chân chính hận mẹ của mình.
Ở chân trời sấm chớp bổ ra, giống như một vết nứt to lớn, ngày mưa gió vĩnh viễn là bóng tối trong lòng Triệu Mộ Tịch.
Cả người đã bị mưa to thấm ướt hoàn toàn, Triệu Mộ Tịch kéo cánh tay của Triệu Thải Nam lại, "Ngươi muốn chết, ta cùng ngươi chết!"
Triệu Mộ Tịch lôi kéo nàng, hướng về rào chắn ở trên tầng thượng, chính mình trước tiên hướng về rào chắn treo lên . . .
Trong mưa, Triệu Thải Nam dùng sức kéo nàng về, một cái bạt tai phiến ở trên mặt Triệu Mộ Tịch, vung lên một mảnh giọt mưa, "Ngươi điên rồi! Ngươi cút đi cho ta!"
Triệu Mộ Tịch dựa rào chắn, ngồi dưới đất khóc lóc, Triệu Thải Nam liền ngã ngồi ở bên cạnh nàng, hai người vẫn trầm mặc đến khi mưa tạnh.
"Còn thiếu bao nhiêu. . ."
"Ba mươi vạn, cuối cùng ba mươi vạn. . ."
Triệu Mộ Tịch kéo dài thân thể hầu như hư thoát đứng lên, cắn răng đối với Triệu Thải Nam nói một câu, "Lần sau muốn chết ngươi liền dứt khoát một chút, đừng tiếp tục đến nói với ta."
Mười giờ tối, Triệu Thải Nam ngồi ở trên sàn nhà, chính mình quay về tấm gương thoa thuốc lên trên mặt, "Nhóm tôn tử này ra tay thật nặng. . ."
Triệu Mộ Tịch nhìn phiền lòng vô cùng, đi vào phòng ngủ đem cửa đóng sầm lại, nhắm mắt làm ngơ, vừa rồi ở trên lầu lôi kéo nàng cùng nhau nhảy xuống, đơn giản là làm liều.
Kỷ Dữ Đường gọi điện thoại cho nàng, Triệu Mộ Tịch không dám nhận, chờ nàng ở bên kia cúp điện thoại, chờ thêm một lúc nữa, Triệu Mộ Tịch mới gửi một tin nhắn cho nàng, "Ta đã ngủ, ngươi cũng đi ngủ sớm một chút, ngủ ngon."
Tuy nói là ngủ ngon, nhưng nhất định là một đêm không chợp mắt, Triệu Mộ Tịch chếch nằm ở trên giường, trên giường chất đầy thú bông mà nàng cùng Kỷ Dữ Đường cùng nhau bắt được, nàng lấy qua một con làm gối ôm, nhắm mắt tưởng tượng đang ôm chính là Kỷ Dữ Đường. . .
". . . Ta là bạn gái của ngươi, biết không?"
Kỷ Dữ Đường lúc nào cũng ôm nàng hôn nàng, là muốn cho nàng cảm giác an toàn đi, nhưng Triệu Mộ Tịch biết, cảm giác an toàn nhất định là người khác không cho nàng được. Cuộc đời của nàng, giống như ngay cả quyền hưởng thụ ái tình cũng không có. . .
Ba mươi vạn kia, Triệu Mộ Tịch hướng về Lâm Vi hỏi cầu viện, nhưng lần này Lâm Vi thực sự là không thể giúp được gì.
"Tám vạn lần trước còn chưa trả hết nợ, hiện tại vừa mở miệng ngươi lại muốn ba mươi vạn. . ." Lâm Vi biết Triệu Mộ Tịch là đang giúp mẹ nàng trả nợ, khuyên nàng, "Mộ Tịch, ngươi làm đến một bước này cũng coi như là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, không thì báo cảnh sát đi. . ."
Những sòng bạc mở ở dưới lòng đất kia đều có bối cảnh, coi như báo cảnh sát cũng không làm được chuyện gì, không trả nổi tiền sẽ dùng các loại thủ đoạn đối phó ngươi.
". . . Thực sự hết cách rồi, hay là ngươi mượn Kỷ Dữ Đường đi?"
Advertisement
- In Serial1853 Chapters
Gourmet of Another World
In a fantasy world where martial artists can split mountains and creeks with a wave of their hand and break rivers with a kick, there exists a little restaurant like this. The restaurant isn’t large, but it is a place where countless apex existences will rush into. There, you can taste egg-fried rice made from phoenix eggs and dragon blood rice. There, you can drink strong wine brewed from vermillion fruit and water from the fountain of life. There, you can taste the barbecued meat of a ninth grade supreme beast sprinkled with black pepper. What? You want to abduct the chef? That’s not going to happen, because there’s a tenth grade divine beast, the Hellhound, lying at the entrance. Oh, that chef also has a robotic assistant that killed a ninth grade supreme being with a single hand and a group of crazy women whose stomachs were conquered.
8 1938 - In Serial20 Chapters
A Nerd's Wet Dream Come True (Tossing an OC into Marvel)
John was an average man. At least that's what he tells himself at night. He lived in a rented apartment in the decent district, a well-paying job, and more student debt than he cared to think about being steadily paid off. Yet he was absolutely miserable. He spent his days living like a zombie, a slave in all but name to corporate. His only joy these days it seems was reading comics and writing fanfics. SI ones. Choke full of power fantasies and large harems. Yeah, even he had to admit he was a loser. His only redeeming feature seemed to be his photographic memory and the library's worth of comics and books he has read. Yet, when fate took pity on him and had John transported into the Marvel Universe, he was only all too happy to oblige. A second chance to make something of himself. Is he going to finally have the comfortable life he wanted? Will he laze away relying on his past life's knowledge or does he want more this time? Will his ambition and hard work lead to sweet fruits, or will it rot away in the darkness hiding beneath the colorful costumes of the hero's society? Now with crossovers! Be warned if you don't like to see OCs messing up the timeline or DC and other stuff showing up. I swear I'm not randomly adding stuff and there is a legitimate (as far as comic books and fanfics can be) plot reason why. (I'll be honest, I don't know "cannon" marvel really... I watched some movies and animated series as a kid, but I haven't picked up a comic in years. This is just some light-hearted and casual writing for fun. If there are any errors or something you think would be cool please let me know.) I'm also trying to have multiple main characters so that might be jarring for some people while I switch perspective. Sorry in advance, I'm new at this and idk what I'm doing, advice and feedback gladly welcomed!
8 157 - In Serial35 Chapters
With this hand, I shall crush the Heavens
[ 我用這只手抓住天堂的陰莖 ] These hands with which I intend to grasp! Daring to tear down heavens will! Nothing can stop my ascent! Story by: Golden Centipede Translated by: Venerable Autist© https://imgur.com/jAaJdj8 Don't come in with any expectations or you will be disappointed.
8 206 - In Serial6 Chapters
Selfishness can be so rewarding
His father once told him "Son,men who do good things get good things." Since that day Nox Michael became the most selfish person in the world.Helping people,volunteering,recycling and everything he could do to get good karma.All to get what he wanted. So when he died saving someone he thought he would go straight to heaven.What happened was so much better. Becoming an overpowered being and going to another dimension that is basically a xianxia. "This is awesome!Normally the objective is to become the strongest,get revenge,get a harem and enjoy life.I'm already the best and nobody killed my family sooooo all I need is my harem then I can enjoy life by wrecking the bad guys and messing with people.Being selfish is the best thing ever!"
8 192 - In Serial43 Chapters
To Walk The Mist
(Excerpt: "Ya! Old pervert! I heard you have a disciple. Which training ground did you send him to?" "it's definitely a ground... An execution ground!" "Old pervert. Your disciple is about to break through? what kind of pill do you want me to concoct for him?" "A good pill! His tribulation lightning, If possible, let's make it stay a few more days." "Old pervert, your disciple needs more tribulation lightning?" "Don't bother! Tribulation lightning refuses to descend, no matter what unheavenly act we commit! Say, old Iba! I heard you got some demon fire, lend it to me to test it on him. If it's original, I'll return it.") Ed is not from this world. Last he remembered, he had been on a quest to save someone's life, a debt he must repay. But he was deceived. stuck in a place called the mist, a bridge between worlds, time and space itself, a place gods would not go, he must not only find his way home, he must find out who he is, that the entire universe aims to kill him. With past lives to uncover and companions that should not walk any world. Will he lose himself to the mist or become what he has forgotten? both roads lead to doom, but whose?
8 221 - In Serial12 Chapters
Airplane. ls
a story in which harry is taking an 11 hour flight, and louis is a flight attendant.short story.(Completed.)Copyright © 2015 mysecretjournal ALL RIGHTS RESERVED
8 103

