《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 49
Advertisement
"Mộ Tịch. . ." Triệu Thải Nam thấy được từ trong đáy mắt của Triệu Mộ Tịch chính là lòng như tro nguội, Triệu Mộ Tịch chảy nước mắt, giống như xác chết di động đứng ở trước mặt Triệu Thải Nam, không nói lời nào. Tình cảnh này, làm Triệu Thải Nam nhớ tới chính mình lúc trước, nàng vội vàng ngã nhào trên đất, "Mẹ sai rồi, mẹ thật sự biết sai rồi. . ."
Triệu Mộ Tịch không nhìn nàng, cũng không nói gì.
Còn mấy người gây chuyện kia, bị áp tải đến cảnh cục xử lý, nhưng đây chỉ là một cứ điểm của sòng bạc lòng đất, bọn họ lại có bối cảnh, muốn đóng cửa một sòng bạc không dễ như vậy. Trả hết nợ nần, bọn họ sẽ thả người, cho dù là hắc đạo thì trên bản chất vẫn là người làm ăn.
Kỷ Dữ Đường cho người dàn xếp Triệu Thải Nam, còn chính mình thì mang theo Triệu Mộ Tịch rời đi, nàng nhất định đã bị dọa phát sợ, đến hiện tại vẫn không chịu mở miệng nói một câu, nhìn thật là lo lắng.
Sau khi lên xe, Kỷ Dữ Đường ngồi ở phía sau với nàng, tay phải nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, sau đó ôm lấy vai nàng, kéo nàng ôm vào lòng, tay trái chậm rãi nắm lấy tay phải của nàng, cùng nàng mười ngón tương khấu.
Triệu Mộ Tịch cúi đầu nhìn nàng nắm chặt tay của mình, nhớ tới câu nói lúc nãy của nàng, tuyến lệ như vỡ ra.
". . . Tự nhiên sẽ có người quý trọng nàng."
Quý trọng. . . Triệu Mộ Tịch chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày, có người sẽ dùng cái từ này ở trên người mình, Triệu Mộ Tịch quay đầu nhìn về phía Kỷ Dữ Đường, có thể thấy nàng đã khóc, hai con mắt đều khóc đến có chút sưng đỏ.
Kỷ Dữ Đường gần kề nàng, sượt trán của nàng, thấp giọng an ủi, "Có ta ở đây, không sao rồi. . ."
Thời khắc này, ôm ấp chính là phương thức phát tiết cảm tình tốt nhất, Triệu Mộ Tịch ôm nàng, đem đầu vùi vào trong lòng nàng, hai mươi lăm năm qua, tất cả những bất hạnh mà nàng gặp phải là để đổi lấy một may mắn lớn nhất, đại khái chính là gặp gỡ Kỷ Dữ Đường.
Mười một giờ đêm, trở lại khu nhà ở.
Kỷ Dữ Đường cầm khăn ướt nhẹ nhàng lau khô nước mắt trên mặt Triệu Mộ Tịch, giữa các nàng có một số việc, nên sớm nói rõ ràng mới phải, nếu biết tính cách của Triệu Mộ Tịch là như vậy, nên chủ động đến gần tâm nàng hơn, mở ra khúc mắc của nàng, có một số vết sẹo cần phải vạch trần mới có thể trị khỏi, còn hơn để nàng luôn luôn chôn ở đáy long, mơ hồ đau không ngừng.
"Chuyện của mẹ ta. . ." Triệu Mộ Tịch cũng cảm thấy nên nói ra, nàng có thể cảm nhận được, Kỷ Dữ Đường vẫn muốn tới gần nàng, nhưng bản thân nàng hết lần này đến lần khác đều trốn tránh.
"Ta đều biết." Thời điểm trước khi Triệu Mộ Tịch nói ra, Kỷ Dữ Đường đã tiếp nhận nàng trước.
"Ngươi không biết. . ." Những cố sự trong quá khứ kia, Triệu Mộ Tịch chưa từng chủ động đề cập cùng người khác, bởi vì nàng cảm thấy đó là nỗi "Nhục nhã" của mình, thời điểm muốn nói ra ở trước mặt người mình yêu, càng là cần dũng khí.
Advertisement
Triệu Mộ Tịch cắn môi, "Kỷ tổng, ta xuất thân từ một gia đình không đàng hoàng. . ."
Lúc tự mình nói ra câu này trong lòng tràn đầy chua xót, nhưng đây là câu nói mà Triệu Mộ Tịch nghe được nhiều nhất từ nhỏ đến lớn. Mọi người đều nói, mẹ nàng là xe công cộng, còn nói, mẹ nào con nấy, mắng nàng là tiểu dã kê. . . Những câu này, nàng đều đã nghe quen rồi.
Chỉ là hai mươi mốt tuổi năm ấy, lúc mối tình đầu của nàng cũng nói như vậy với nàng, nàng triệt để tan vỡ, nàng vốn tưởng rằng đối phương luôn miệng nói yêu nàng, sẽ tiếp thu tất cả thuộc về nàng, nhưng sự thật không phải như vậy. Cái gọi là trung trinh ái tình, liền bị những lời đồn đãi chuyện nhảm xung kích đánh tan tác.
Sau 16 tuổi, nàng dựa vào kiêm chức đã có thể tự nuôi sống bản thân, nàng lựa chọn đổi một thành thị khác để bắt đầu sinh hoạt, sau đó đem những chuyện xưa cũ kia vĩnh viễn chôn ở đáy lòng, không cùng với bất luận người nào đề cập tới, chỉ là không muốn người khác lại dùng thành kiến để nhìn nàng, nàng muốn làm người bình thường.
Nhưng mẹ nàng lại không bỏ được tật đánh bài, ngay cả cơ hội làm người bình thường cũng không cho nàng.
". . . Ta vĩnh viễn không có cách nào đi hận mẹ ta, nàng vì ta, mười tám tuổi liền bắt đầu tiếp khách. . ." Con đường không vẻ vang này là Triệu Thải Nam tự chọn, nhưng mẹ nàng vì nàng trả giá rất nhiều, đây là sự thật mà Triệu Mộ Tịch vĩnh viễn không có cách nào có thể phủ nhận được. Triệu Mộ Tịch nghẹn ngào nói, cố nén khó chịu nơi đáy lòng, "Ta yêu thích tiền, ta nỗ lực kiếm tiền, bởi vì ta biết, chỉ cần có tiền, nàng sẽ không lại làm việc kia. . ."
Triệu Mộ Tịch nói rất nhiều với Kỷ Dữ Đường, những chuyện mà hai mươi lăm năm qua không muốn đề cập tới, đêm nay đều nói hết, bao quát cả những nhục mạ mà những năm qua gặp phải, còn có lúc mười tuổi, nàng thế nào đánh vỡ mẫu thân và nam nhân xa lạ ở trên giường. . . Cũng nói về mối tình đầu của nàng, sau khi biết hết tất cả, là như thế nào dứt khoát kiên quyết vứt bỏ nàng.
"Nàng không sai, nàng chỉ là dùng phương thức mà người khác xem thường nhất để bảo vệ ta. . ." Trong lòng Triệu Mộ Tịch vẫn luôn nghĩ như vậy, khi còn nhỏ, mỗi khi có người gọi mẹ nàng là "Xe công cộng", nàng liền giơ gạch lên đe dọa người ta, người khác cũng nói nàng là kẻ điên.
Bây giờ, người đã từng khắp nơi bảo vệ mình biến thành bộ dạng như hiện tại, Triệu Mộ Tịch so với bất luận người nào đều muốn thống khổ khó chịu hơn, nhưng lại khó có thể quyết đoán.
"Mộ Tịch, đừng nói nữa. . ." Kỷ Dữ Đường chỉ là nghe thôi, cũng đã cảm thấy khó chịu đến cực điểm, nỗi khổ tâm trong lòng Triệu Mộ Tịch là điều mà nàng mãi mãi cũng không đoán ra được, mà phần khổ sở này nàng vĩnh viễn cũng không thể lĩnh hội đến, đây chính là cố sự của Triệu Mộ Tịch, chính là vết sẹo ở đáy lòng mà nàng không muốn vạch trần, nhưng ngày hôm nay nàng lại nói rõ ràng mười mươi với chính mình.
Advertisement
Kỷ Dữ Đường muốn lau nước mắt cho nàng, muốn ôm nàng, nhưng nàng lại né tránh.
Triệu Mộ Tịch tự mình lau nước mắt, cười nói, trong thanh âm còn mang theo chút nức nở, "Kỷ tổng, chúng ta cùng một chỗ không thích hợp."
Sự chênh lệch giữa các nàng, thực sự là quá lớn.
Ngoài miệng Triệu Mộ Tịch là nói như vậy, nhưng trong lòng lại cảm thấy quá đau, bởi vì nàng muốn cùng Kỷ Dữ Đường cùng một chỗ, nhưng lại cảm thấy nói như vậy mới là thích hợp nhất.
"Mộ Tịch. . ." Kỷ Dữ Đường nắm lấy tay nàng, đưa tay nàng đặt ở trong lòng ngực, nhẹ giọng nói rằng, "Ở trong mắt ta, ngươi chính là người đã đồng ý làm yêu người của ta, hiện tại đã rõ chưa?"
Nếu như không nói ra miệng, Triệu Mộ Tịch đại khái sẽ mãi mãi không tin tưởng nàng.
Triệu Mộ Tịch si ngốc nhìn nàng.
"Không có phức tạp như thế. . ." Kỷ Dữ Đường tiến lên một bước, ôm lấy nàng, ở bên tai nàng nói với nàng, "Trong lòng nghĩ như thế nào, chúng ta liền làm như thế đó, được không?"
Câu trả lời của Kỷ Dữ Đường, là điều mà Triệu Mộ Tịch không nghĩ tới, không phải từ chối, cũng không phải hứa hẹn. Nghĩ như thế nào, liền làm như thế đó, như vậy đại khái là phương thức tốt nhất để dỡ xuống gánh nặng trong lòng, mình thích nàng, mà nàng cũng yêu thích mình, tại sao còn muốn nghĩ đến phức tạp như thế?
"Ừm." Triệu Mộ Tịch lệ nóng đảo quanh, ôm lấy nàng, mặc kệ có thể cùng nàng đi tới cuối cùng hay không, hiện tại mình đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi.
Kỷ Dữ Đường ôm nàng thật chặt, nhắm hai mắt hỏi nàng, "Túng bao, cho ta làm bạn gái của ngươi, có được hay không?"
Nghe được âm thanh của nàng, nước mắt của Triệu Mộ Tịch càng không ngừng được, đều do Kỷ Dữ Đường, làm nước mắt của mình muốn dừng cũng không dừng được. Câu nói này, ở giữa các nàng, mang ý nghĩa là một loại khởi đầu hoàn toàn mới.
Thấy nàng không lên tiếng, Kỷ Dữ Đường đẩy tóc của nàng ra, ngóng nhìn con mắt của nàng, "Không muốn?"
Trên mặt Triệu Mộ Tịch nước mắt như mưa, lắc đầu, lại nhào vào lòng nàng gắt gao ôm lấy, rốt cục gặp được cái ôm có thể làm cho chính mình an tâm.
Kỷ Dữ Đường hi vọng sau này Triệu Mộ Tịch không cần tiếp tục nhắc lại chuyện xưa với người khác, vết thương trong lòng nàng, để cho chính mình đến vuốt lên là được rồi.
"Trước tiên đi tắm rửa, sau đó hảo hảo ngủ một giấc." Kỷ Dữ Đường cười sờ sờ đầu nàng, "Hết thảy đều là quá khứ."
Triệu Mộ Tịch tắm rửa sạch sẽ, thay đổi quần áo dơ ở trên người xong, đã là hơn một giờ sáng, lúc này, Kỷ Dữ Đường cũng tắm xong, đang thổi tóc, nàng kéo Triệu Mộ Tịch đến bên người, "Thổi khô rồi ngủ."
Tất cả thật sự là quá khứ sao? Triệu Mộ Tịch nhớ tới ba mươi vạn kia, là Kỷ Dữ Đường giúp nàng trả đi, nàng cùng Kỷ Dữ Đường trước sau không thoát khỏi tầng quan hệ này, Triệu Mộ Tịch lại nghĩ tới Triệu Thải Nam, thực sự không cười nổi.
Triệu Mộ Tịch vừa nằm xuống giường, liền nhìn thấy Kỷ Dữ Đường lôi kéo chăn, nằm xuống bên cạnh nàng, vừa nằm xuống, Kỷ Dữ Đường liền kéo nàng qua, ôm ôm.
Nàng cau mày, Kỷ Dữ Đường dùng ngón tay vỗ về mi tâm của nàng, sau đó đến gần hôn một cái, Kỷ Dữ Đường biết nàng có tâm sự, "Còn đang lo lắng mẹ ngươi?"
"Ừm. . ."
"Ta cho người nhìn nàng, sẽ không sao." Kỷ Dữ Đường ôn nhu xoa xoa tấm lưng thon gầy của nàng, dùng gò má sượt trán của nàng, "Sau này những việc này ngươi phải thương lượng với ta, không nên một mình giấu ở trong lòng."
Triệu Mộ Tịch không nói với nàng, chính là không muốn liên lụy nàng, mẹ nàng lần này cần phải thật tâm ăn năn, tự nhiên là tốt nhất, nhưng nếu như. . . Mặc kệ như thế nào, đây cũng là một lần cuối cùng, Triệu Mộ Tịch chịu đủ lắm rồi, đều đã đến mức độ này, nếu như Triệu Thải Nam còn không hối cải, chính mình thật sự đã hết lòng hết sức.
Triệu Thải Nam một người trốn, hậu quả là mình bị mang đi, một khắc đó, tâm Triệu Mộ Tịch hoàn toàn nguội lạnh cả rồi, nàng không thể hận Triệu Thải Nam, chỉ là đối với người này lòng đã như tro nguội.
"Ba mươi vạn kia. . ."
"Đương nhiên ngươi phải trả lại ta."
"Ngày mai ta viết giấy nợ cho ngươi. . ."
"Được." Nàng muốn viết giấy nợ, Kỷ Dữ Đường liền để nàng viết, theo tính tình của Triệu Mộ Tịch, nếu như không viết giấy nợ, nàng lại né tránh mình, "Ngươi có thể trả tiền theo thời hạn, thời hạn như thế nào chính ngươi định, còn lợi tức sẽ do ta định."
"Lợi tức. . ."
Kỷ Dữ Đường ôm nàng chặt thêm hơn chút, "Lợi tức chính là không cho suy nghĩ lung tung, mỗi ngày làm bạn với ta."
Triệu Mộ Tịch lại rơi lệ, nàng có tài cán gì, mới có thể làm cho Kỷ Dữ Đường thích chính mình như vậy?
Kỷ Dữ Đường nâng cằm của nàng lên, ở trên môi nàng chụt một cái, "Hiện tại thỏa thuận liền có hiệu lực, không cho suy nghĩ lung tung, ngủ đi, ngươi không mệt nhưng ta đã muốn ngủ rồi."
Lần thứ hai được nàng ôm ngủ, tư thế của các nàng so với lần trước còn muốn thân mật hơn nhiều, cái ôm ấp áp mềm mại của nàng có một loại sức mạnh đặc biệt, giống như là có thể xua tan tất cả ác mộng.
Mãi cho đến sáng sớm, Triệu Mộ Tịch còn đang nằm ở trong lòng nàng, đầu núp trong lòng ngực của nàng, quẩn quanh chóp mũi đều là hương thơm thoang thoảng thấm người của nàng, Triệu Mộ Tịch say mê ở trong mộng đẹp không muốn tỉnh lại...
Cuối cùng hai người vẫn bị một trận chuông điện thoại đánh thức.
Kỷ Dữ Đường mở mắt ra, con mắt dính đến lợi hại, tối hôm qua ngủ chưa được mấy tiếng, vừa nghe điện thoại, đối phương liền vội vã nói:
"Kỷ tổng, xảy ra vấn đề rồi."
Advertisement
- In Serial45 Chapters
Runicka: Tournament of Monsters (A GameLit Card Game Fantasy)
The runes are changing, and with it, the game itself changes. Taygion Ardwella finds himself stranded, alone, and on the run from some very determined guards who claim Tay's stolen from them. They're right, but that shouldn't mean Tay has to give back what he took. He's only been in Stormwall for a week and already, he's earning the ire of the most powerful and notorious House that controls the city's underground. And when their scion challenges Tay to a duel of cards, Tay will find himself thrust into a game of sorcery and strategy as he attempts to both find a way out of this mess and find his own way in the world. To do both, he'll need to learn to accept guidance and coaching where it's sorely needed, craft a deck of unimaginable power, and not die whenever his opponents try and cheat him out of a hard-earn victory. But not all is as it seems in the shadows of Stormwall, and if Tay can figure out the importance of what it is he's stolen, he may just have a chance at saving the game of Runicka. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Runicka: Tournament of Monsters is a high fantasy, card game-based adventure novel with enough magic, worldbuilding, and characters to fill a Sanderson series. I would consider it a part of the GameLit subgenre. This series in particular is not an isekai, and will start and end in a high fantasy setting complete with its own lore and backstory. It is a progression fantasy, and I am writing it inspired by all the Yu-Gi-Oh mangas/animes, and all the hours I've invested/wasted (depending on who you ask) playing TCGs like Yu-Gi-Oh and Magic: The Gathering. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ This is a work in progress. In your journey through Stormwall alongside Tay, you'll probably find typos, grammatical errors, and maybe a confusing sentence every once in a while (although I hope to keep these to a minimum). That said, comments and suggestions on where I can improve are not only encouraged but greatly appreciated. And finally, expect new chapters every Monday, Wednesday, and Friday.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~**Currently on a small hiatus. I have a bit of a workplace crisis going on. I'm still writing, but I don't have time to polish and publish. Chapters will return on a regular basis soon though!!**
8 326 - In Serial29 Chapters
Reborn! A Thief's Greed in a Fantasy World
Due to a few mistakes and stepping on a few too many toes, Keith Manowar, a career thief, and self-proclaimed "heist artist" is given a choice. die for good or be reborn in another world! However, he asks for one specific thing in this new world, magic.
8 195 - In Serial11 Chapters
Tearha: Keep Walking
Lucinda Baerrinska, Joashden Stalewaver, and Jacqueline Fertilans have a long road ahead of them. Their destination? The land of clear skies away from the Tainted black air of Katoki. But to reach their goal, they have to traverse the war-torn landscape of the Walking Path and face the Leviathan's Helm, a torrential river that no one in history has managed to cross. Faced with towering Titans, roaming soldiers, and perilous terrain, can they make it to the fabled land in one piece? Can they rely on each other to survive?
8 147 - In Serial52 Chapters
Dear Diary, I Have a Mate
Arrabella Middletin hasn't spoken a word since she was eight years old. The only thing she shares her thoughts with is her diary. She lives with her abusive father and is starting a new school. With a dad that freaks out when she makes a friend or even associates with others what will he do when Arrabella discovers that werewolves exist and she finds her mate; her alpha mate. How will she react when her mate has a hard time controlling his anger and Aria won't talk to him? What will he do when he finds out she can talk? Will Aria shut him out or let him in? Will Tyson be okay with her being mute? Will he leave or will he be just what Aria needs?
8 365 - In Serial28 Chapters
Forbidden
BxB 👀Started:May 26 Ended: September 24
8 147 - In Serial77 Chapters
Swish
{Free story 1 paid bonus chapter} Virginia hates her school's basketball superstar, but Eli Shepherd is hoping to change that, one basket at a time. ***Virginia takes a job at her college's basketball gym where worlds collide and attraction runs wild between her and the school's captain of the basketball team- NBA Draft hopeful Eli Shepherd. Trying to keep her father's celebrity status as a retired basketball legend is a hard secret to keep, especially when her dad invites Eli over to train him- at her house.While deadly secrets threaten to tear apart the only family she has left, Virginia must search for answers while guarding her heart against the greatest threat it has ever faced- Eli Shepherd. 🚨COMPLETED🚨*This story is FREE but there is one Paid bonus chapter!WARNING: Mature scenes and themes. Read at your own risk.
8 83

