《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 81
Advertisement
Ngày hôm sau, Triệu Mộ Tịch mang theo Kỷ Dữ Đường đúng giờ đến địa điểm chỉ định.
Trước khi ra trận, hai người đứng trước áp phích tuyên truyền, Kỷ Dữ Đường nhìn về phía Triệu Mộ Tịch, "Triển lãm thiết kế?"
"Ân ~" Triệu Mộ Tịch cười gật đầu, đưa tay nắm lấy tay Kỷ Dữ Đường, mười ngón tương khấu, lôi kéo nàng đi vào trong phòng triển lãm, "Đi thôi."
Kỷ Dữ Đường bất đắc dĩ, tối hôm qua Triệu tiểu thư thần thần bí bí nửa ngày, Kỷ Dữ Đường còn tưởng rằng ngày hôm nay nàng chuẩn bị cái kinh hỉ gì đặc biệt cho mình, không nghĩ tới là đến xem triển lãm, trong lòng Kỷ tổng đặt kỳ vọng có chút cao. Kỷ Dữ Đường đối với thiết kế không quá cảm thấy hứng thú, mặc dù mẹ nàng làm nghề này, nhưng thấy Triệu Mộ Tịch vui vẻ, đương nhiên phải bồi đến cùng.
Rất nhiều chuyện không có hứng thú, nhưng khi cùng nàng cùng nhau làm, liền trở nên thú vị.
Triệu Mộ Tịch cũng không hiểu được lãng mạn, nàng yêu thích cảm giác thanh thanh thản thản, có thể giống như bây giờ mười ngón nắm chặt tay người yêu, ở trong lòng nàng, chính là điều ngọt ngào nhất.
"Nhanh lên một chút nha ——" Triệu Mộ Tịch quay đầu lại, thúc dục Kỷ Dữ Đường.
"Gấp cái gì." Kỷ Dữ Đường bị nàng lôi kéo, đi theo, trên mặt hai người đều mang theo nụ cười ngọt ngào, Kỷ Dữ Đường cũng phát hiện, sau khi cùng Triệu Mộ Tịch cùng một chỗ, chính mình cũng bị nàng cảm nhiễm thích nở nụ cười. Giữa các nàng, có cảm xúc mãnh liệt vui sướng tràn trề, nhưng càng nhiều hơn chính là ấm áp dài lâu, Kỷ Dữ Đường không khỏi nắm chặt tay nàng, có thể gặp được một người như vậy, là may mắn của chính mình.
Cho dù là cuối tuần, nhưng người đến xem cũng không nhiều lắm, vì để không ảnh hưởng đến trải nghiệm của người tham quan, vé vào của triển lãm thiết kế là số lượng có hạn, Triệu Mộ Tịch đi vào triển thính, thỉnh thoảng nhìn chung quanh một cái, cũng không nhìn thấy bóng dáng của Hề Vân, đại khái là đang bận đi.
Ở trước một cái hàng mẫu áo cưới, Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Đường đồng thời dừng bước.
Mỗi lần nhìn thấy áo cưới, Triệu Mộ Tịch đều muốn tưởng tượng ra dáng vẻ của Kỷ Dữ Đường khi mặc vào, không biết mình có cơ hội nhìn thấy hay không, Triệu Mộ Tịch nghiêng đầu qua chỗ khác, đối với Kỷ Dữ Đường nói, "Ngươi mặc nhất định đẹp."
Lúc nàng nói câu nói này, nhìn mình thì, trong con ngươi giống như đang lóe quang, Kỷ Dữ Đường nhìn vào mắt nàng, hỏi: "Muốn xem không?"
"Muốn a." Triệu Mộ Tịch dứt lời lại quay đầu nhìn cái áo cưới, nằm mộng cũng muốn, kỳ thực càng muốn cùng nàng cùng nhau mặc.
"Vậy ta cho ngươi cái cơ hội. . ." Kỷ Dữ Đường nhẹ giọng nói với nàng, "Chỉ cần ngươi cầu hôn, ta liền mặc cho ngươi xem."
Cho dù đã cùng một chỗ gần một năm, nhưng Triệu Mộ Tịch vẫn thường xuyên bị Kỷ tổng câu dẫn, tỷ như hiện tại.
"Ngươi nói, cũng không được đổi ý a!" Triệu Mộ Tịch cười híp mắt nói, mỗi lần nhắc tới đề tài kết hôn, trong tiềm thức của Triệu Mộ Tịch lúc nào cũng đem những lời này của Kỷ Dữ Đường là nói đùa, lại dùng ngữ khí đùa giỡn để trả lời nàng.
Advertisement
"Chỉ sợ ngươi không dám." Kỷ Dữ Đường cười nàng, tiếp tục nhìn áo cưới trước mắt, giống như đã từng quen biết, ánh mắt quét đến bản giải thích của áo cưới, mặt trên viết ý tưởng thiết kế của mẹ nàng. Kỷ Dữ Đường nhớ tới lúc cha mẹ của nàng kết hôn đầy hai mươi lăm năm thì, mẹ nàng mặc áo cưới, là tự tay Hề Vân thiết kế.
Kỷ Dữ Đường đột nhiên nhớ đến một chuyện, lần trước về nhà, Kỷ Miễn nói Hề Vân gần đây đều đang bận rộn làm triển lãm thiết kế, chẳng lẽ trùng hợp như vậy?
Kỷ tổng không nghĩ tới, chuyện càng trùng hợp còn ở phía sau.
Lúc này, trong lúc lơ đãng Triệu Mộ Tịch liếc về phía bóng dáng của Hề Vân, nàng hào hứng lôi kéo tay Kỷ Dữ Đường, nhắc đến Hề Vân liền kích động lên, vốn là lần trước ở quán cà phê trú mưa, nàng đã muốn giới thiệu Kỷ Dữ Đường cho Hề Vân nhận thức, không nghĩ tới bị bỏ lỡ, "Ta dẫn ngươi đi gặp một người! Chính là tiền bối lúc trước nhận thức, nàng đối với ta cực kỳ tốt."
"Hảo." Vị tiền bối kia, Kỷ Dữ Đường đã nghe Triệu Mộ Tịch đề cập tới rất nhiều lần, cũng rất muốn gặp.
"Ở đằng kia ~~~ "
Kỷ Dữ Đường còn chưa kịp phản ứng, đã bị Triệu Mộ Tịch lôi đi, đã lớn như vậy rồi còn giống như hài tử hấp tấp như thế, Kỷ Dữ Đường trong miệng nói Triệu Mộ Tịch, "Ngươi chậm một chút."
Ba người vừa thấy mặt, rất rõ ràng, chuyện lúng túng phát sinh. . .
"Hề giáo sư —— "
Hề Vân nghe thấy có người gọi mình, quay đầu lại, liền nhìn thấy Kỷ Dữ Đường. Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Đường cứ như vậy mười ngón tương khấu đứng trước mặt Hề Vân, ánh mắt chần chờ của Hề Vân rơi xuống trên người các nàng, rơi xuống trên tay đang nắm chặt của các nàng.
"Dữ Đường, vị này chính là vị tiền bối ta thường hay nói, Hề giáo sư." Nói xong, Triệu Mộ Tịch lại hướng về Hề Vân giới thiệu Kỷ Dữ Đường, "Hề giáo sư, giới thiệu với ngài một chút, đây là bạn gái của ta. . ."
Triệu Mộ Tịch không biết chuyện, nhanh mồm nhanh miệng, còn nhếch miệng cười giới thiệu lẫn nhau, nàng cùng Hề Vân đề cập tới, bạn gái của nàng rất đẹp, hiện tại lôi kéo Kỷ Dữ Đường, giống như không thể chờ được nữa muốn chứng minh lời nói lúc của chính mình như thế.
Chỉ là vừa mới dứt lời, không khí đột nhiên yên tĩnh lại, Triệu Mộ Tịch dừng một chút, cảm thấy bầu không khí trở nên kỳ quái.
Bạn gái. . . Hề Vân không lên tiếng, vẫn đang ngước mắt lẳng lặng đánh giá hai người trước mắt, cùng với nhẫn trên tay của các nàng, hóa ra là nhẫn tình nhân, cũng khó trách nàng cứ cảm thấy nhìn quen mắt. Hề Vân đáy mắt nhìn như bình tĩnh, nhưng tâm tình lại có chút phức tạp, vô luận như thế nào nàng cũng không nghĩ ra, người yêu mà Triệu Mộ Tịch nhắc tới , sẽ là con gái của mình. . .
Kỷ Dữ Đường cũng không nghĩ ra, tiền bối mà Triệu Mộ Tịch bình thường luôn mồm luôn miệng nhắc tới, sẽ là mẹ của nàng. Kỷ Dữ Đường rất nhanh từ trong tình huống lúng túng này phản ứng lại, chỉ là không ngờ tới, nàng lấy thân phận bạn gái mang Triệu Mộ Tịch đi gặp gia trưởng, lại ở một trường hợp Ô Long như vậy, vẫn là Triệu Mộ Tịch trước tiên đâm thủng quan hệ giữa các nàng.
Advertisement
Hề Vân cùng Kỷ Dữ Đường đều rất trầm mặc, chỉ có Triệu Mộ Tịch ở chính giữa cười.
Một hai giây sau, Kỷ Dữ Đường vẫn nắm lấy tay của Triệu Mộ Tịch, chưa từng buông ra, nàng hướng về Hề Vân cười cười, thoải mái nói rằng, "Mẹ, trùng hợp như vậy a."
Âm thanh không hề lớn, nhưng đủ để người ta nghe được rất rõ ràng.
Lúc này đến phiên Triệu Mộ Tịch yên tĩnh lại, vừa rồi nàng cảm thấy lúng túng, còn muốn nói gì đó để hóa giải bầu không khí một chút, ai biết, nàng đột nhiên nghe thấy Kỷ Dữ Đường quay về Hề Vân, mở miệng kêu một tiếng "Mẹ", không có một tia phòng bị.
Mẹ? Nụ cười của Triệu Mộ Tịch chậm rãi cứng ngắc ở trên mặt, nàng nhìn hai người bên cạnh một chút, cả người đều ngốc, Kỷ Dữ Đường gọi chính là "Mẹ", nói cách khác, Hề giáo sư là mẹ của Kỷ tổng, tầng quan hệ này đã rất rõ ràng, nhưng Triệu Mộ Tịch ngơ ngác nghĩ một hồi lâu, vẫn chưa hoàn hồn được.
Sự hưng phấn lúc nãy của Triệu Mộ Tịch đã sớm biến mất không còn một mống, không nói được hiện tại cụ thể là cái tâm tình gì, chỉ là trong nháy mắt nghe thấy Kỷ Dữ Đường gọi Hề Vân, đầu óc của Triệu Mộ Tịch giống như nấu cháo, mơ mơ hồ hồ.
Kỷ Dữ Đường thấy Triệu Mộ Tịch một bộ mất tập trung, không biết nên làm thế nào, nhất định là bị tình huống của ngày hôm nay làm cho bối rối, đừng nói Triệu Mộ Tịch, bản thân nàng cũng có chút mộng. Kỷ Dữ Đường lôi kéo Triệu Mộ Tịch đi về phía trước, dưới tình huống này, vẫn là để nàng đến giới thiệu thì tốt hơn, nàng nghiêng mặt qua một bên, quay về Triệu Mộ Tịch cười giải thích, "Mộ Tịch, đây là mẹ ta."
Vẫn là ba người các nàng, nhưng Kỷ Dữ Đường vừa giới thiệu, quan hệ liền thay đổi.
"Mẹ, Mộ Tịch là bạn gái của ta." Vừa rồi Triệu Mộ Tịch cũng đã nói, vì lẽ đó lặp lại một lần nữa, câu giới thiệu này có vẻ rất dư thừa, nhưng Kỷ Dữ Đường vẫn muốn nghiêm túc cẩn thận nói một lần, cũng coi như là chính thức đem Triệu Mộ Tịch giới thiệu cho mẹ nàng, còn không quên cười bổ sung một câu, "Nguyên lai các ngươi đã sớm nhận thức."
Không chỉ có nhận thức, Triệu Mộ Tịch còn đem cố sự của nàng cùng Kỷ Dữ Đường, hầu như nói đến 80% cho Hề Vân nghe rồi, nàng coi Hề Vân như bạn tri âm. . . Hề Vân chính là mẹ của Kỷ Dữ Đường, trong lòng Triệu Mộ Tịch còn đang suy nghĩ vấn đề này, nàng vẫn đang trốn tránh gặp gia trưởng, kết quả năm ngoái mơ mơ hồ hồ liền gặp gia trưởng, còn chủ động đem chuyện của nàng cùng Kỷ Dữ Đường đều đưa lên.
Sau khi bình tĩnh một chút, tâm tình của Triệu Mộ Tịch hết sức phức tạp, lúng túng, căng thẳng còn có lo lắng, trong đầu nghĩ đến rất nhiều, lòng bàn tay đều muốn đổ mồ hôi, nàng nên vui mừng sao? Vui mừng vì mẹ của Kỷ Dữ Đường là Hề Vân, chí ít Hề Vân là ủng hộ các nàng cùng một chỗ, còn luôn cổ vũ nàng tiến lên, nhưng khi đó Hề giáo sư vẫn chưa biết đối tượng của nàng là Kỷ Dữ Đường, hiện tại biết chân tướng, làm không cẩn thận lại là mặt khác một bộ lý do thoát thác.
Nội tâm Triệu Mộ Tịch bình tĩnh không nổi.
Hề Vân nhìn Kỷ Dữ Đường, không nói gì, nàng không hổ danh là nữ nhi của Hề Vân, mặc kệ dưới tình huống nào cũng có thể bình tĩnh như vậy, chưa từng loạn trận tuyến.
"Hề giáo sư, Vương đổng đến rồi." Lúc này, trợ lý của Hề Vân đi tới.
Hề Vân hướng trợ lý gật đầu, lại nhìn Kỷ Dữ Đường cùng Triệu Mộ Tịch một chút, lúc này mới lạnh nhạt nói một câu, "Buổi trưa cùng nhau ăn một bữa cơm đi." Sau đó, xoay người đi rồi.
Khí chất của Kỷ tổng quả thực được di truyền hoàn mỹ từ Hề giáo sư, giống như đúc, chẳng trách Triệu Mộ Tịch cứ cảm thấy Hề Vân cùng Kỷ Dữ Đường làm cho người ta có cảm giác có chút tương tự, đều là mẹ con ruột, có thể không tương tự sao. Triệu Mộ Tịch vẫn đang quan sát phản ứng của Hề Vân, sau khi nghe được quan hệ của mình và Kỷ Dữ Đường, rõ ràng Hề Vân so với thường ngày nghiêm túc hơn không ít, thái độ đối với chính mình cũng biến thành lạnh nhạt.
"Liền khẩn trương như vậy?" Kỷ Dữ Đường nắm lấy lòng bàn tay của Triệu Mộ Tịch, đều căng thẳng đến chảy mồ hôi, bình thường ở trước mặt nàng Triệu Mộ Tịch đều nói là tiền bối, nếu như nói một câu Hề giáo sư, cũng sẽ không tạo ra tình huống như ngày hôm nay, "Ngươi như thế nào không sớm nói với ta một chút?"
"Ta làm sao biết nàng. . ." Triệu Mộ Tịch dùng tay che mặt, chuyện này không thể nghĩ, càng nghĩ càng xấu hổ, đặc biệt là vừa rồi mình còn lôi kéo Kỷ Dữ Đường, vô cùng phấn khởi giới thiệu với Hề Vân, chẳng trách Hề Vân cùng Kỷ Dữ Đường đều trầm mặc như vậy, có thể không vô ngữ sao. . .
Lại suy nghĩ một chút ngọn nguồn của chuyện này, Kỷ Dữ Đường không nhịn được nở nụ cười, sinh hoạt thực sự là khắp nơi có kinh hỉ, nàng giúp Triệu Mộ Tịch lấy tay đang che mặt ra, nắm cái mũi của nàng, vẫn mang theo ý cười nói rằng, "Ngươi có ngốc hay không a ~~ "
Lúc này Triệu Mộ Tịch thừa nhận chính mình ngốc, ngốc về đến nhà.
"Ngươi còn cười!" Triệu Mộ Tịch trừng Kỷ Dữ Đường một chút, Kỷ tổng liền không có chút nào căng thẳng sao, vừa nghĩ tới buổi trưa Hề Vân muốn tìm các nàng ăn cơm, trong lòng Triệu Mộ Tịch liền thấp thỏm.
Hai người lại hững hờ dạo vòng quanh trong phòng triển lãm, Triệu Mộ Tịch nơi nào còn tâm tình tiếp tục tham quan, đầy đầu đều đang suy nghĩ lung tung, Kỷ Dữ Đường nhìn bộ dạng nàng hồn vía lên mây, thế là lôi kéo nàng, dẫn nàng đi ra ngoài.
Các nàng đứng ở ngoài hành lang bên cạnh triển thính, cách pha lê, nhìn phong cảnh ở nơi xa, Triệu Mộ Tịch tràn đầy tâm sự, Kỷ Dữ Đường nhìn ra được, nhẹ nhàng nắm chặt tay nàng đang đặt trên lan can, cho nàng ăn định tâm hoàn, "Đứa ngốc, ngươi không cần khẩn trương, mẹ ta sẽ không phản đối chúng ta."
"Ngươi xác định như vậy?"
"Ừm." Kỷ Dữ Đường không phải nói vậy để cho Triệu Mộ Tịch yên lòng, mà là vì nàng hiểu rõ Hề Vân, nàng không biết Hề Vân có thể chúc phúc các nàng hay không, nhưng ít ra sẽ không bởi vì các nàng đều là nữ nhân, mà đi làm khó dễ các nàng.
"Ôi chao, vừa rồi xấu hổ muốn chết. . ." Triệu Mộ Tịch vẫn không quên được tình huống vừa rồi, cúi đầu tựa ở trên vai Kỷ Dữ Đường, trầm thấp nói, "Hảo xấu hổ a. . ."
Kỷ Dữ Đường cười thuận thế ôm lấy nàng, xoa tóc của nàng, "Còn không phải do ngươi ngốc sao."
Hề Vân vừa mới bàn chuyện xong, đi ra liền nhìn thấy hai người kia dính nị cùng một chỗ, ôm ôm ấp ấp, vừa nói vừa cười.
Hề Vân nhớ tới tối hôm qua nàng gọi điện thoại cho Kỷ Dữ Đường, con gái nàng luôn miệng nói không có thời gian, ngày hôm nay bồi bạn gái đúng là thời gian sung túc. Cha nào con nấy, về điểm ấy, Kỷ Dữ Đường thực sự là giống như đúc Kỷ Miễn năm đó. . .
Advertisement
- In Serial13 Chapters
The Survivor
Trillion Biggs was your average 26 year old, she couldn't afford college, and when her grandmother passed away, she was denied any of the inheritance; worse, she was legally disowned and required to change her name to not be associated with the affluent family that refused to help her. when told that her accounts would be frozen the next day, she decided to board a week long cruise to give herself the much needed break from all the stress. Little did she know; events were already taking place to ensure the ship never reentered port. ~Image of Elisabeth Fern Image found using Google Images, original Copyright unkown.
8 101 - In Serial6 Chapters
Cyber Clash Online - Synchronization
Valys, a high school student from California, plays the world-wide phenomenon virtual MMO Cyber Clash Online (CCO), religiously. She and a group of her clan-mates undertake a new, top-secret quest that nobody else knows about, only to have her entire world turned upside down. What happens when the stakes in a video game become real and decisions made can last even after taking off the headset? When reset to level 1 and thrown into a Battle Royale with real-life consequences, Valys must navigate a quickly changing world and grow up just as fast, because not only are her and her friends' lives at stake, but possibly those of everyone. Whatever is left of them anyway.
8 70 - In Serial11 Chapters
Starlio Stex:Year 1
Starlio Stex.A character whose abilities are inspired by Iron Man. Possessing dozen of state of the art crime fighting armors,a fortified futuristic man made island as his home surrounded by people he loves with billions of dollars in his wallet: Now known as one of the most powerful heroes,rich,famous and powerful.Once,he was just a teenager living in a family ridden by poverty,struggling to get by day to day with his only redeeming factor as a student was his unparalleled intellect. Using his passion for creation,Starlio began constructing homemade weapons and technology,knowing that such tools would one day be vital in his crime ridden town to defend the people around him and when a group of his classmates went missing during a school trip,Starlio was forced to go out on his own to rescue the friends that no one else wanted to. A 14 year old boy with homemade weapons,fighting against an army of human traffickers,this story shows the beginnings of the boy who makes his way to become the wealthiest and one of the strongest heroes around. You can also find me on Booksie.com as Max Lkc where previous books written about the same universe has been posted.
8 111 - In Serial18 Chapters
Murderously Disturbed
This collection chronicles the horrific contents of my brain in poetic form. This is not for the faint of heart. It contains terrifying moments of murder, suicide, mayhem, rituals, hauntings, and nightmares in various poetic forms from ballads to sonnets and many more. Most of these pieces are oneshot tales, but the "Haunted Blades" ballad sequence is marked with an asterisk (*) throughout the collection to denote an interconnected series of poems.
8 182 - In Serial237 Chapters
Consignor
Doomed or Destined? Man or Monster? Hero or Heretic? Join John Sarvod on his journey as he confronts his demons. A story taken place in a world where Gods, Demons, and Dragons exist. TLDR: A story of weak to strong. Not isekai. Full Fantasy. Release Schedule: Biweekly, Saturday GMT 0 - 0:00 Average word count for each chapter: 3.5k-7.5k Book 1, The Destination of Innocence (Chapters 1 - 6, 95,606 words) Book 2, The Manifestation of Agony (Chapter 7 - Latest Release) Releasing now Here is the high res artwork for Consignor book covers (and the old one too), https://postimg.cc/gallery/Kydf5R9 New description: A peaceful life with the Elven Princess was what John Sarvod always wanted, and his life was leading up to that point, until one day, the playful Princess Raina had led the both of them into deep trouble that costed John's life and almost her chastity. It was then did John use a dark magic that did he got them out of that situation. But in exchange for the princess's safety, John Sarvod was exiled from A'vetheas for using 'demon magic'. What will he do after the life he knew was uprooted and taken away from him? Will the 'demon magic' that caused his exile from the Elven Tribe bring him into a slow descent into madness? Book 2 description: Having found a life for himself outside of A'vetheas, a family, enrolled to a good school, and a potential romantic partner, John Sarvod continues on with his life the best he could, carrying himself forward, until... He messes it all up again. This time, however, it isn't because of his magic. It was by his own demerit. What is the cause of despair? Find out in Consignor Book 2. Old description (Without spoiler) John Sarvod, user of the most powerful healing spell [Heal], the rare ability to heal and recover all injuries, is the only human that lives in the Elven Tribe. Though he was gifted with [Heal], he could not cast any magic other than his one and only [Heal]. Aside from his current training to become a royal scribe, he is known to all elves as the ‘Healer of A’vetheas’ and had gained a certain amount of respect from them due to how much he works. But life for him in the Elven Tribe, A’vetheas wasn't never always like this. Because he was human, and that the Elves have isolated themselves from the outside world, his presence initially was not welcomed by the elves that thinks highly of him today. It was all thanks to the Elven Queen who brought him in, and the Elven Princess, Raina Valindra Eridi, that he could reach this day. But things changed when the Raina that he so adored used the teleportation device for a small date with him, where they met with danger that the [Heal] that he relied all this time could not save him from… In his desperate attempts to save Raina, John ended up committing a taboo of the elves. As for his punishment when he returned to A’vetheas? That was just the beginning of him, continuing the path that he had inevitably taken prior to the life he had before he lived in A’vetheas. This is a story of a not too average person end up becoming something that he could have never imagined. A monster? A demon? A god? Only time will tell. It is just a matter of time that John Sarvod would embrace his true self. Content Warning because I want to have flexibility, and maybe it gets overwhelming at times. I have a backlog already, this story won't be dropped. Edited: romance tag to action tag, story has more or less of both, but yeah. There's slice of life tagged in because my story progresses not too quickly (by my opinion) I like to take things slow, I suppose. :3
8 104 - In Serial57 Chapters
Solangelo oneshots
One day I was doing the dishes and singing (badly) Soldatino by Paola Bennet when an idea came into my head based on some other stories I had read combined with the song. I decided to start writing Solangelo one shots.That's thisI do not own any of the characters in this book except the ones I make up. The rest are owned by Rick Riordan and Disney. I got the cover from google so sorry if I stole someones fan art google is my best friend for those things
8 490

