《[BHTT - EDIT - HOÀN] Cùng Nàng Đùa Mà Thành Thật》Chương 86
Advertisement
"Ngoan ngoãn ngốc ở bên cạnh ta, nơi nào cũng đừng nghĩ đi."
"Tuân mệnh." Triệu Mộ Tịch ở trên môi Kỷ Dữ Đường hôn một cái, cười đẩy nàng đi phòng tắm tắm rửa, "Ta đi lấy cho quần áo cho ngươi."
"Ngươi ngủ trước đi." Kỷ Dữ Đường không cho nàng lăn lộn, nói nàng đêm nay nghỉ sớm một chút, không cần chờ mình, một mực còn chờ đến cái giờ này, ngày mai còn phải dậy sớm đi làm a.
"Không có ngươi bồi tiếp ta ngủ không được." Triệu Mộ Tịch ở trước mặt Kỷ Dữ Đường làm nũng, sớm đã thành thói quen, trước đây Triệu Mộ Tịch chưa bao giờ nghĩ tới, trong sinh mệnh sẽ xuất hiện một người như vậy cả, yêu nàng cũng tiếp nhận tất cả của nàng.
"Ta xong ngay đây." Kỷ Dữ Đường hống nàng giống như hống hài tử vậy, vừa ôn nhu lại vừa có kiên trì, người bên ngoài đều nói Đại tiểu thư Kỷ gia lạnh tình, đại khái tất cả nhiệt tình của Kỷ tổng, đều nhào vào trên người Triệu Mộ Tịch.
"Ừm."
Triệu Mộ Tịch thích ôm Kỷ Dữ Đường ngủ, sẽ đem đầu chen vào bên trong hõm cổ của nàng, nghe trên người nàng mùi vị yên giấc. Triệu Mộ Tịch ngẫu nhiên vẫn sẽ làm ác mộng, chỉ là khi ban đêm tỉnh lại, trong lồng ngực có người ôm, liền có thêm một loại kiên định dựa vào.
Kỷ Dữ Đường vừa ra tới, liền nhìn thấy Triệu Mộ Tịch ngửa mặt nằm ngủ, bị điều hòa thổi cũng chỉ che lại một nửa, Kỷ Dữ Đường đến gần, kéo chăn đắp kín giúp nàng, lại cẩn thận nhìn chằm chằm mặt nàng, luôn cảm thấy gần đây nàng biểu hiện có chút mệt mỏi, giống như có tâm sự. . .
Một bên giường hãm xuống, Triệu Mộ Tịch vẫn híp mắt, nhưng trên mặt lại lấp đầy ý cười, chậm rãi hướng Kỷ Dữ Đường sờ lên, mãi đến khi chặt chẽ ôm lấy đối phương, Triệu Mộ Tịch mới mở mắt ra, dùng chóp mũi cọ nhẹ gò má của Kỷ Dữ Đường, lười biếng nói rằng, "Lão bà thật là thơm ~ "
Kỷ Dữ Đường cười tắt đèn lớn, chỉ chừa lại một chiếc đèn nhỏ ở đầu giường, ánh sáng ấm áp màu vàng chiếu lên trên mặt các nàng.
Triệu Mộ Tịch thoải mái nằm ở trong lòng ngực Kỷ Dữ Đường, hài lòng híp con mắt lại, một bộ dạng buồn ngủ.
"Đi làm quá mệt mỏi?"
"Đi làm nào có không mệt." Triệu Mộ Tịch mơ hồ thuận miệng nhổ nước bọt.
Kỷ tổng không chịu nổi lão bà bị nửa điểm oan ức, "Không thích liền đổi một công việc khác."
Triệu Mộ Tịch mở mắt ra, quả nhiên không cùng Kỷ Dữ Đường oán giận được, cho dù là chút chuyện nhỏ vặt vãnh. Triệu Mộ Tịch ngẩng đầu lên, đưa tay nghịch ngợm nắm lấy lỗ tai của Kỷ Dữ Đường, "Mệt mỏi cũng vui vẻ."
Kỷ Dữ Đường là lo lắng nàng bị ủy khuất không chịu nói, rõ ràng trong lòng không thoải mái, về đến nhà còn miễn cưỡng vui cười với mình, chuyện như vậy rất phù hợp với phong cách làm việc của Triệu Mộ Tịch. Kỷ Dữ Đường không muốn lại để cho nàng ăn nửa điểm khổ, nàng kéo cái tay Triệu Mộ Tịch đang nắm lấy lỗ tai của mình, nhét vào trong chăn, "Thành thật ngủ."
Advertisement
"Ừm. . ." Triệu Mộ Tịch khẽ đáp lời, Kỷ tổng cố ý cường điệu "Thành thật", nói rõ trong lòng nàng động ý nghĩ "Không thành thật".
Đèn bàn ở đầu giường cũng tắt, trong phòng một mảng tăm tối.
Triệu Mộ Tịch giật giật, một tay đẩy tóc dài của Kỷ Dữ Đường ra, một tay khác đặt ở trên ngực nàng, sờ soạng hôn lỗ tai của nàng, lại lè lưỡi khẽ liếm, động tác ám chỉ mười phần.
Thần kinh nơi nhĩ bộ vốn là mẫn cảm, hơn nữa Triệu Mộ Tịch thoáng đụng vào nàng, cảm giác của nàng liền tới. Trong thanh âm của Kỷ Dữ Đường mang theo thở dốc mê người, "Bảo bối, ngày hôm nay quá muộn rồi."
Nàng sợ Triệu Mộ Tịch mệt mỏi.
"Đã lâu không cho ta. . ." Triệu Mộ Tịch chỉ thấp giọng lẩm bẩm một câu, nàng nhớ tới rất rõ ràng, gần một tuần, ngày hôm qua Kỷ tổng vừa kết thúc thời gian hành kinh, ngày hôm nay lại muốn tăng ca. Tuy rằng trong lòng có chút rục rà rục rịch, nhưng Kỷ Dữ Đường đã nói vậy, Triệu Mộ Tịch vẫn là có chừng có mực, không lại tiếp tục khiêu khích.
Qua một lúc lâu, hai người híp mắt, nhưng ai cũng không ngủ, đặc biệt là lúc ôm đối phương, ngửi thấy mùi thơm trên người đối phương. Kỷ Dữ Đường khoát tay lên trên eo của Triệu Mộ Tịch, như có như không dò vào trong áo ngủ của nàng, động tác ôn nhu làm liền một mạch, Triệu Mộ Tịch thân mình đột nhiên căng chặt. . .
Triệu Mộ Tịch vội vã không nhịn nổi mở đèn, vươn mình đặt ở trên người Kỷ Dữ Đường, hướng về nàng không nói gì chỉ cười, bản lĩnh dục cự hoàn nghênh của Kỷ tổng thực sự là đến một cảnh giới nhất định.
Kỷ Dữ Đường cười nhìn nàng, đơn giản hai cái tay đều dò vào trong áo ngủ của nàng, xoa nhẹ.
Nụ cười này, làm cho tâm của Triệu Mộ Tịch đều mềm, cúi đầu ngậm lấy môi nàng chà đạp, hai người rất hiểu ý, trong lúc hôn môi đối phương, liền đem quần áo ở trên người cởi đến không còn một mống.
Trong đêm khuya tiếng rên rỉ, đặc biệt liêu người.
Lúc làm Triệu Mộ Tịch thích mở đèn, đặc biệt là lúc Kỷ tổng nằm ở phía dưới, muốn nhìn rõ từng nét mặt hưởng thụ ở trên mặt nàng, thời điểm mỗi khi nàng đến, Triệu Mộ Tịch sẽ ôm chặt nàng, nàng là hoàn toàn thuộc về mình.
----------------------------------------------
Sáng hôm sau.
"Tại sao ngươi không gọi ta. . ." Triệu Mộ Tịch ngáp một cái, vuốt mắt đi vào nhà bếp, lười biếng đem cằm đặt ở trên vai Kỷ Dữ Đường, Kỷ tổng nhà nàng đang rán trứng gà, hâm sữa bò, thực sự là lên được phòng khách, xuống được nhà bếp, bạn đời chất lượng tốt.
Bởi vì Triệu Mộ Tịch, Kỷ Dữ Đường mới ở nhà ăn sáng, bằng không bản thân nàng cũng không ăn bữa sáng, nơi nào có thể vì người khác làm, "Ngươi lại ngủ thêm một chút đi, xong rồi ta lại gọi ngươi."
Triệu Mộ Tịch tiếp nhận công việc trong tay nàng, rất thành thục, trong miệng còn nói linh tinh, "Chuyện như vậy để ta làm là được, ta là bảo mẫu của ngươi mà ~ "
Làm cơm cho người yêu, là một chuyện thực làm người hưởng thụ. Ở trong mắt Triệu Mộ Tịch, tình yêu không cần phải oanh oanh liệt liệt, giống như các nàng như bây giờ, quan tâm chăm sóc lẫn nhau, lão phu lão thê như vậy là được rồi.
Advertisement
Kỷ Dữ Đường vẫn yêu thích uy Triệu Mộ Tịch ăn đồ ăn còn thừa của mình, dư lại một phần bánh mì nướng, hoặc là nửa ly sữa bò, Triệu Mộ Tịch sâu sắc hoài nghi, Kỷ tổng nuôi thành cái đam mê đặc thù này, hơn phân nửa là do lúc trước các nàng ở trong thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt tạo thành. Vừa mới bắt đầu Triệu Mộ Tịch còn nhổ nước bọt vài câu, về sau tự nhiên liền thành thói quen, làm không biết mệt, thậm chí nhìn thấy khóe miệng Kỷ Dữ Đường dính chút nước sốt, nàng đều sẽ không nhịn được mà tiến lên trước, dùng miệng liếm đi.
Triệu tiểu thư tuyệt đối có tiềm chất bị huấn luyện thành máu M.
Tám giờ bốn mươi lăm phút, Kỷ Dữ Đường đưa Triệu Mộ Tịch đến dưới lầu công ty, lúc Triệu Mộ Tịch xuống xe, vừa vặn đụng phải mấy vị đồng sự không quá quen biết, mơ hồ nghe được các nàng đang nhỏ giọng bàn luận linh tinh gì đó.
Gần đây Triệu Mộ Tịch có chút phiền, lần trước Quản Tiệp vì giúp nàng giải vây, nói mình là bạn gái nàng, lời này không biết như thế nào lại truyền đến bên trong công ty, một truyền mười mười truyền một trăm, lời đồn liền giống như virus vậy.
"Quản tổng, sớm."
Buổi sáng Quản Tiệp có chút bận bịu, nàng nhìn đồng hồ trên tay một chút, "Mười một giờ trưa, ngươi ở văn phòng chờ ta, ta có ít chuyện muốn nói với ngươi."
"Ân, hảo." Triệu Mộ Tịch nghĩ, hẳn là chuyện điều cương. Ở thời điểm mấu chốt này nàng nâng lên chuyện chuyển cương, rõ ràng là không muốn cùng Quản Tiệp đồng thời điều cương, Quản tổng hiểu ý như vậy, hẳn là sẽ lý giải chính mình đi? Mặc dù nghĩ như thế, nhưng tâm tình của Triệu Mộ Tịch vẫn có chút thấp thỏm.
Quản Tiệp rất có quan niệm về thời gian, nàng hẹn đúng mười một giờ, chỉ có thể đến sớm hơn, xưa nay chưa từng đến trễ.
"Ngươi tùy tiện ngồi đi, cũng không có chuyện gì khác, chính là liên quan với điều cương, ta muốn hỏi ý kiến của ngươi một chút." Trước tiên Quản Tiệp ngồi xuống ở trên ghế xoay, lúc nàng nói chuyện không thiếu khí thế, đồng thời lại khiến người ta cảm thấy sự hòa hợp, chức tràng thật sự rất mài giũa người, lúc này mới mấy năm, nàng gần như sắp trở thành người mà ngay cả chính mình cũng không biết.
"Quản tổng. . ." Triệu Mộ Tịch ở trong lòng suy nghĩ nên nói thế nào.
"Kế hoạch ngươi cũng nhìn rồi, nếu như ngươi có hứng thú, thì theo ta cùng đi, nếu như không muốn đi, công ty sẽ không cưỡng chế." Quản Tiệp đối xử với thuộc hạ rất thẳng thắn, nàng cười nói, "Mộ Tịch, nghĩ như thế nào liền nói như thế đó, không cần ngượng ngùng."
"Quản tổng, ta vẫn muốn ở A thị phát triển."
Câu trả lời này là ở trong dự liệu của Quản Tiệp, nàng hỏi một câu ngoài lề, "Bởi vì Dữ Đường?"
Triệu Mộ Tịch gật đầu, nhìn biểu tình trên mặt Quản Tiệp, nàng sẽ phê bình mình một trận sao? Nàng sẽ nói, phải cố gắng đem chính mình trở nên càng ưu tú, mới có thể xứng với Kỷ tổng. . . Mọi việc là như thế sao?
Nghe tới là rất không có tiền đồ, trong lòng Triệu Mộ Tịch cũng nghĩ mình như vậy, liền từ bỏ như vậy, đây là một cơ hội rất tốt để rèn luyện, nếu như nàng còn độc thân, nàng nhất định sẽ không chút do dự mà đi theo Quản Tiệp.
Quản Tiệp trầm mặc vài giây, mới nói tiếp, "Ừm, cơ hội trên công việc rất nhiều, nhưng gặp được đúng người là rất hiếm có, ngươi chọn như vậy là đúng, hảo hảo quý trọng."
Đúng người nhưng sai thời điểm, chung quy sẽ là hữu duyên vô phận, Quản Tiệp nghĩ, Triệu Mộ Tịch hẳn là so với mình càng hiểu rõ quý trọng.
"Cảm ơn Quản tổng." Nàng đại khái là biểu lộ cảm xúc đi, Triệu Mộ Tịch nghĩ.
Quản Tiệp lấy một phần văn kiện từ trong ngăn kéo ra, "Công ty có một quy định bất thành văn, vào chức chưa được hai năm không cho phép chuyển cương, nhưng có thư đề cử, có thể tính là tình huống đặc biệt."
Triệu Mộ Tịch thật không biết nên làm thế nào để cảm tạ Quản Tiệp, nữ nhân tốt như vậy, Triệu Mộ Tịch từ tận đáy lòng chúc phúc nàng, tương lai có thể đúng thời điểm gặp được đúng người.
Quản Tiệp nguyên tưởng rằng hiện tại của Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Đường, giống như nàng cùng Lăng Lan năm đó. Thế nhưng nàng sai rồi, Triệu Mộ Tịch cũng không giống nàng, Triệu Mộ Tịch so với nàng kiên định hơn, mà Kỷ Dữ Đường càng không giống Lăng Lan, Kỷ Dữ Đường so với Lăng Lan có đảm đương hơn.
Uỷ trị tổng phúc, Triệu Mộ Tịch thuận lợi ở lại A thị, còn được toại nguyện xoay chuyển cương, chỉ là sau khi Quản Tiệp rời đi, trong công ty nói bóng nói gió càng không ngừng được.
"Quản tổng như thế nào không mang Z đi đây?"
"Tám phần mười là Z ngoại tình, cùng Quản tổng thất bại đi, sáng sớm ta còn nhìn thấy có siêu xe đưa nàng đi làm."
(Z là ý chỉ Mộ Tịch)
"Tài nguyên thật là tốt."
"Ta thấy nàng cùng cao tầng của công ty cũng có một chân đi, nếu không giải thi đấu lần trước như thế nào có thể nắm được thưởng?"
"Khẳng định a, nàng tới công ty vẫn chưa tới hai năm, liền có thể chuyển cương, người bình thường có thể được sao?"
". . ."
Những câu nói này mọi người nói đến rất nhiều, khó tránh khỏi có đôi lời truyền tới tai Triệu Mộ Tịch, nàng chỉ có thể làm như không nghe thấy. Triệu Mộ Tịch không có yếu ớt như vậy, từ nhỏ đến lớn, nàng chính là ở trong lời đàm tiếu lớn lên, nếu như để ở trong lòng những câu nói đó, sống chỉ càng thêm mệt mỏi.
Chỉ cần Kỷ Dữ Đường có thời gian, vẫn sẽ đón nàng tan tầm, một ít đồng sự yêu thích nhiều chuyện thấy được, không thể thiếu châu đầu vào nhau, chỉ chỉ chỏ chỏ.
Triệu Mộ Tịch buồn buồn lên xe.
"Sao vậy? Không thoải mái?" Kỷ Dữ Đường thấy sắc mặt của nàng không tốt lắm, khoảng thời gian này tâm tình đều có chút hạ, nói xong, Kỷ Dữ Đường đưa tay tới, sờ sờ cái trán của Triệu Mộ Tịch, nhiệt độ bình thường.
Triệu Mộ Tịch lấy tay nàng ra, cười cười, "Không có chuyện gì, sau này ngươi đừng tới đón ta."
Kỷ Dữ Đường rất mẫn cảm, có chút vấn đề cho dù Triệu Mộ Tịch không nói rõ, nhưng nàng cũng có thể đoán được hơn phân nửa, "Công tác không vui, hay là bị người bắt nạt?"
"Ta thật sự không có chuyện gì." Triệu Mộ Tịch lại cường điệu một lần, nàng cùng Kỷ Dữ Đường oán giận, ngược lại sẽ ra vẻ mình rất quan tâm những lời nói kia, miệng là mọc ở trên người người khác, nàng còn có thể thế nào.
Bữa tối là ở bên ngoài ăn, các nàng đã thật lâu không đi hẹn hò như vậy, tay trong tay cùng nhau đi dạo phố tiêu cơm, nhìn thấy bên trong một nhà thương trường có máy gắp thú, tâm huyết dâng trào muốn đến chơi.
"Triệu tiểu thư, có dám so với ta hay không?" Kỷ Dữ Đường đem Triệu Mộ Tịch đè ở trên máy gắp thú, dùng tay nâng cằm của nàng lên, bộ dạng giống như lúc trước đùa giỡn nàng, hiện tại ký ức vẫn chưa phai.
"Cùng ngươi so?" Triệu Mộ Tịch khinh bỉ cười cười, đến nay vẫn còn nhớ rõ sự tích vinh quang của Kỷ tổng, dùng một trăm đồng xu trò chơi, một con thú bông cũng không bắt được, "Đừng nói ta bắt nạt ngươi nha."
"Mỗi người năm mươi đồng xu trò chơi, ai bắt được nhiều hơn coi như người đó thắng." Kỷ Dữ Đường tiếp tục giải thích quy tắc trò chơi, "Người thua thỏa mãn một nguyện vọng của người thắng, bất kỳ nguyện vọng nào."
Bất kỳ nguyện vọng nào. . . Triệu Mộ Tịch cười đến càng lợi hại, "Kỷ tổng, ngươi lấy tự tin từ đâu a?"
"Không dám a?"
"Nói bậy, ta là đang suy nghĩ nguyện vọng gì." Người khác có thể khó nói, nhưng ở trước mặt Kỷ tổng, Triệu Mộ Tịch vẫn là có chút lòng tin.
Điểm trí mạng của Triệu tiểu thư, chính là mỗi lần đều có thể bị Kỷ tổng tính kế, người khác đều là ngã một lần khôn hơn một chút, nàng ở trong tay Kỷ Dữ Đường lật xe trăm biến, cũng sẽ không khôn thêm được miếng nào.
Mỗi người năm mươi đồng xu trò chơi, Kỷ Dữ Đường bắt được bốn con, Triệu Mộ Tịch chỉ bắt được ba con, thủ pháp của nàng thuần thục, làm Triệu Mộ Tịch nhìn đều hổ thẹn không bằng. Triệu Mộ Tịch mắt choáng váng, trước đây thời điểm nàng chưa cùng một chỗ với Kỷ Dữ Đường, Kỷ tổng là một con cũng không bắt được, Triệu Mộ Tịch tay cầm tay dạy nàng, cũng không dạy nổi.
Tới ngày hôm nay Triệu Mộ Tịch mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, lại bị tính kế, nàng liền nói, Kỷ tổng như thế nào có khả năng sẽ có một mặt tay chân vụng về đây.
"Thứ này, chơi đùa một lần sẽ biết." Sau khi Kỷ tổng thắng lợi trở về, còn không quên cười ở trên vết thương của Triệu Mộ Tịch cắm một đao.
"Ngươi còn để cho ta dạy ngươi? !"
"Ta thấy ngươi dạy đến thật vui vẻ, ngại ngùng nói a."
". . ."
Kỷ tổng thú vui ác độc a.
"Muốn ta thỏa mãn nguyện vọng gì?" Triệu Mộ Tịch thật đúng là không có tự tin nói câu nói này với Kỷ Dữ Đường.
-------------------------------------------
Quản tổng đến chương này là hết vai đi lãnh cơm hộp rồi. Ở phiên ngoại tác giả cũng không viết gì về Quản tổng nữa. Mị nghĩ Lăng Lan sẽ đi L thị truy Quản Tiệp. Ài... cái gì gương vỡ lại lành, cái gì quăng thê nhất thời sảng, truy thê hỏa táng tràng gì gì đó. Vẫn là tự tưởng tượng ra kết quả vậy. Quản Tiệp tốt như vậy, nàng chắc chắn sẽ tìm được hạnh phúc. ヽ(*'∀`)八('∀`*)ノ
Advertisement
- In Serial11 Chapters
Earth 2.0
**This is a system Apocalpse Novel. mostly** Joe was living a comfortable life in the foothills of California after years in the military Joe just wanted to relax with his four dogs and maybe find a women who could put up with them. Unfortunately this was not meant to be, Earth was about to be find itself the focus of an alien civilization, and he was living at ground zero.
8 230 - In Serial39 Chapters
A World Forgotten
***This story will contain lite-litrpg elements, mainly character pages and a town page. There will also be settlement building and adventuring, missteps and achievements. But one thing it definitely won’t have is a harem. Nor will it have an overpowered MC. Contains mild cursing.*** ***feel free to critique my writing and offer input. This is my first venture into writing. I've always enjoyed litrpg/gamelit books. I feel like I write how I talk, so it may be a little different. You won't hurt my feelings if you see something wrong or out of place! *** ***What follows is a condensed part of chapter 1. Enjoy!*** Drew Cooper is thrust into a new, unfamiliar world. Waking up in his sweats and t-shirt near what seems to be a forgotten path through some woods, he struggles coming to terms that he's no longer in his apartment. As he tries to cope with his new reality, he hears a horse coming down the path. He hides behind a nearby tree dreading what may happen next. As the horse approaches, he sees a man walking next to it. The horse is burdened with packs and gear. When the man nears, Drew nearly panics. He has a large sword strapped to his waist, obviously a fighter. He continues to hide as the man slowly passes only for the man to stop a dozen meters past his hiding spot. "You may as well come out, ya know. You weren't as well hidden as you thought," the man stated matter-of-factly, letting the horse’s reins go and putting his hand on the hilt of his sword. Slowly and scared for his life, Drew raised up and walked from behind the tree. "I-I'm sorry. I wasn't planning on attacking you. I-I don't know where I am. I heard your horse and hid. I didn't know what you'd do if you saw me. I'm sorry," he nervously blurted out. A minute passed. Then two. The man seemed interested with Drew and stepped closer, eyes squinting as if trying to see something. "What's that on your shirt? Is that. What is that? Is that, Pac-man?" The man was visibly shaken while pointing at me. Looking down at his t-shirt nervously, "Yea. Yea. I woke up here a few hours ago I think. 3 maybe 4 hours. I’ve just been sitting here. Where am I? What's going on?" Drew asked. "That's not important right now," the man replied. " What's important is where you're from. What year is it?" "What year? April something 2020. Why? What's going on?" Drew continued now worried. The man was taken aback. After a few moments, he seemed to calm himself some. The man sighed and looked at Drew in earnest. "Well, I've got good news and bad news for ya. Bad news is you're not on Earth anymore. Good news is you happened to run into me and not someone else. You’re either really lucky, or it’s fate we met in these woods, and I don’t believe in luck." The man continued to walk towards Drew while talking and put out his hand. "I'm John Mitchell from St. Louis or thereabouts. You’ve got nothing to be scared of by me. Walk with me and let’s talk."
8 94 - In Serial8 Chapters
Coin Event
Otake Katsuro is a young 20-year-old male, he is barely able to live with the money he makes from his job while he also goes to college. Katsuro one night is walking home from his job when the richest man in the world approaches him. The man named "Tokuda Tatsuo" approaches him and gives him a unique coin and tells him something. He says "In an hour, I will tell the world about the coin I gave you, in a week after announcing it I will leave my inheritance to whoever returns the coin back to me" "I won't accept the coin until a week has passed by" I got the idea of this story from a video I came across by and decided to make a story on it Art work from Waifu Labs
8 170 - In Serial20 Chapters
Arcane Cycle
I never met my parents, but I have never regretted it.I have an awesome mentor, he has taken care of me since I remember. He is the only other person I know, but I have never felt the urge to meet someone else.I could live forever by his side... in his shadow, however, he told me that that wasn't a good thing. I have never experienced anything bad while I'm at his side, but at the same time I have deprived myself from experiencing the world itself.I don't think I need that.He says that is a must.I trust his judgement. I will go on a journey to find my own path. I will abandon my mentor's shadow and I will be a leaf that drifts in the wind freely. I will experience the world. How will be my journey? What will I encounter? Now that I think about it, I'm curious to find out.
8 198 - In Serial33 Chapters
The Heart Of Dominance
Power is born through only two things. Blood and the suffering of others. Drakai must bleed and go through unimaginable pain to protect the ones closest to his heart. In his past life, he knew well the feeling of pain. And he also knew that somebody was benefiting from it. The same evil that was In the man that enslaved him also exists within Drakai's heart, will he beat the evil or succumb to the dark feeling that grows stronger every time he falls into his inborn madness?
8 152 - In Serial4 Chapters
PopeeXReader // ONESHOTS!
Have you ever wanted love or have a fictional valentine like Popee? Well reader, you're in the right place! We have everything from the cutest stories to the intense relationship stories that will totally make you feel less lonely! This is a compilation of ONESHOTS about PopeeXReader things lmao. Enjoy the stories I've prepared for you inside![edit] - this book is discontinued. Sorry about that folks, I'm really sad to have this project marked as complete despite the description saying otherwise lol. Although it's pretty cringe, this is one of the first books I made and it genuinely makes me proud.Book Cover// GridINCOBOOK STARTED// 04/23/2020BOOK ENDED// somewhere back in 2021
8 191

