《[BHTT - EDIT - HOÀN] Ảnh Hậu Là Chỉ Miêu》Chương 12
Advertisement
Tiểu hồ ly đáng thương kia chỉ là muốn giải thích, hắn vào đây chủ yếu là muốn gặp Lâm Đoản Đoản, muốn nhờ nàng một việc, ai biết vừa vào cửa liền bị đánh, cái gì cũng chưa kịp nói.
Hắn ngao ngao kêu giải thích, sau đó bị đổ ập xuống một trận cào.
Cuối cùng hơi thở thoi thóp nằm ở dưới móng vuốt của Lâm Đoản Đoản, bụm mặt anh anh anh, khóc đến thảm thương.
Lâm Đoản Đoản dẫm lên hắn, còn ở nơi đó hung dữ kêu miêu miêu miêu, cuối cùng là Quý Lan thật sự không thể nhìn được nữa, đi lên ôm lấy nửa người trên của Lâm Đoản Đoản.
Lâm Đoản Đoản vừa rồi còn đang miêu miêu miêu giống như đang chửi đổng, lập tức không kêu nữa, nửa người trên mềm mại dựa vào trong lòng ngực của Quý Lan, giống như là đang nghỉ ngơi, một lát sau, đột nhiên lại hăng hái, miêu miêu hai tiếng, sau vài lần như thế, cả người miêu miêu đều an tĩnh lại, thậm chí súc thành một con tiểu miêu nho nhỏ, được Quý Lan ôm vào trong lòng ngực.
"Nếu như ngươi có việc muốn nói, hôm nào lại đến tìm Đoản Đoản đi." Có lẽ là Quý Lan nhìn ra được chỉ hồ ly tinh kia thực sự tìm Lâm Đoản Đoản có việc, liền đưa cho hắn một tấm danh thiếp của mình, sau đó mới ôm Lâm Đoản Đoản đi.
Tin tưởng hồ ly tinh kia sẽ giúp các nàng che lấp chuyện hai người tiến vào, đi ra ngoài lại là một người một miêu.
Tiểu Miêu Miêu ở trong lòng ngực của nàng, còn ngắt quãng hùng hùng hổ hổ vài câu, tuy rằng ở trong lỗ tai của người thường, nàng chỉ là đang kêu miêu miêu.
Quý Lan cũng uống rượu, liền tính không có uống say nàng cũng sẽ không lái xe, dù sao người say rượu lái xe đều cảm thấy chính mình không có uống say, đều cảm thấy chính mình có thể lái được.
Nàng trực tiếp gọi điện thoại kêu tài xế lại đây, để cho hắn lái xe trở về.
Quý Lan gọi một chiếc xe, mang theo Tiểu Miêu Miêu của mình về nhà.
Dọc theo đường đi Lâm Đoản Đoản chưa từng ngừng nghỉ, luân phiên cao âm thấp giọng miêu miêu miêu, thẳng đến khi về tới nhà, Quý Lan cởi áo khoác, ngửi ngửi trên người Lâm Đoản Đoản, tuy rằng nàng uống say nhưng trên người lại không có mùi rượu, ngược lại toả ra một cổ nhàn nhạt hơi thở hoa đào.
Tuy rằng trên người không có mùi rượu, nhưng nên tắm rửa vẫn sẽ tắm rửa, Quý Lan mang theo Lâm Đoản Đoản tiến vào phòng tắm, Lâm Đoản Đoản uống say cho nên so với ngày thường ngoan ngoãn hơn một ít, bởi vì ngày thường vào thời điểm này Lâm Đoản Đoản sẽ nghĩ hết tất cả các loại biện pháp để trốn tránh tắm rửa.
Thường thường sẽ lăn lộn hơn mấy chục phút.
Mà Lâm Đoản Đoản uống say liền không giống như vậy, nàng không có phản kháng, cũng không có hung ba ba giống như lúc hành hung hồ ly tinh kia, chính là vẫn luôn ôm vòi nước, đứng ở bồn tắm, ủy khuất kêu miêu miêu.
Nàng một bên kêu miêu miêu, một bên nhìn chằm chằm Quý Lan, ngày thường đôi mắt giống như biển xanh, trong suốt như không trung, không biết có phải chứa thêm một tầng hơi nước hay không, thoạt nhìn phá lệ ủy khuất phá lệ nhu nhược đáng thương.
Advertisement
Tiểu Miêu Miêu vừa hạ xuống bồn, nửa người bị nước bao phủ, hai tiểu móng vuốt nhỏ chặt chẽ ôm lấy vòi nước, ủy khuất ba ba mà hướng về phía Quý Lan kêu miêu miêu nửa ngày.
Nhưng thời điểm tắm rửa cho nàng, nàng lại không động đậy.
Thời điểm rửa bàn chân bất động, thời điểm xối nước lên trên lưng cũng không nhúc nhích, thời điểm tắm rửa sạch sẽ cái bụng nhỏ cũng không nhúc nhích, ngoan vô cùng.
Làm Quý Lan có một loại cảm động nói không nên lời.
Nàng ôm Tiểu Miêu Miêu đã được tắm rửa sạch sẽ vào trong ngực, dùng một cái khăn lông mềm mại bao lấy, nhẹ nhàng chà lau cho nàng, còn rất có kiên nhẫn nói: "Tắm xong rồi, lập tức liền lau khô cho ngươi, không có tức giận đúng không."
Thanh âm của Tiểu Miêu Miêu mang theo một chút mềm mại tiểu giọng mũi: "Miêu miêu......"
Quý Lan lau khô lông cho nàng, sau đó xốc ổ chăn lên, đem Lâm Đoản Đoản nhét vào, còn mình thì chuẩn bị đi tắm rửa, dù sao nàng cũng uống rượu, hơn nữa bận việc cả một ngày, trước khi đi ngủ đương nhiên là muốn tắm rửa một cái mới được.
Quý Lan đứng dậy đang muốn đi, đột nhiên phát hiện góc áo của mình bị câu lấy, bị một tiểu móng vuốt lông xù xù câu lấy, lông mao trên móng vuốt của Lâm Đoản Đoản hơi nhạt màu hơn so với lông mao trên người một chút, lông mềm mại thoạt nhìn thật xinh đẹp, móng tay móc câu ở trên góc áo của nàng, như thế nào cũng không chịu buông ra.
Nàng vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy khe hở bên trong chăn, hai con mắt tròn xoe gắt gao nhìn chằm chằm nàng, thấy nàng đứng ở nơi đó không động đậy, lại ủy khuất ba ba kêu hai tiếng miêu miêu.
Ngày thường Lâm Đoản Đoản đặc biệt phá phách, thời điểm Quý Lan đối phó lên tuy rằng thực phiền toái, nhưng tốt xấu gì còn có thể đối phó, Lâm Đoản Đoản mềm như vậy đáng thương như vậy, nàng lại không biết phải làm sao, cái này đại khái gọi là ăn mềm không ăn cứng đi.
Quý Lan cùng Tiểu Miêu Miêu giằng co một hồi lâu, một bên là Tiểu Miêu Miêu thoạt nhìn vừa đáng thương lại vừa ủy khuất, một bên là thói ở sạch của nàng, cuối cùng Tiểu Miêu Miêu thành công chiến thắng Quý Lan, nàng thở dài một hơi, cúi đầu cùng Tiểu Miêu Miêu phân rõ phải trái: "Ít nhất để ta đi thay áo ngủ có được không?"
Tiểu Miêu Miêu uống say sẽ không giảng đạo lý, lỗ tai run lên run lên nhìn nàng, nghiêng đầu làm một bộ dạng ' ta chỉ là một con Tiểu Miêu Miêu đáng yêu, ta căn bản nghe không hiểu, hiện tại ta hảo ủy khuất, ngươi không được đi '.
Cuối cùng Quý Lan giống như một con cá mặn nằm vào trong ổ chăn, tự nhủ buổi sáng ngày mai phải hảo hảo tắm rửa một cái mới được, hơn nữa còn phải đem khăn trải giường cùng vỏ chăn đều đem đi giặt sạch.
Lúc này Tiểu Miêu Miêu mới cảm thấy mỹ mãn, bò tới ngực nàng nằm sấp xuống.
"Ngủ đi." Tuy rằng hiện tại thời gian còn sớm, nhưng Quý Lan quyết định ngày hôm nay tạm thời từ bỏ công tác, thói ở sạch đều có thể nhẫn nhịn, huống chi là công tác.
Advertisement
Trên ngực nằm bò một con Tiểu Miêu Miêu, ngủ đến hô hô, Quý Lan lại không có cảm giác mất kiên nhẫn, thậm chí trong lòng còn có chút mềm mại.
Ở trong mắt rất nhiều người, nàng rất cường đại, làm việc sấm rền gió cuốn, hành sự quyết đoán dứt khoát, ở trên quyết sách cũng không do dự, hơn nữa mỗi lần đều có thể đủ chính xác.
Nhưng mà Quý Lan rất cô độc, thân nhân duy nhất của nàng là nãi nãi, cũng đã qua đời, ba nàng cùng mẹ nàng nháo từ khi còn nàng nhỏ đến lớn, vốn dĩ chính là thương nghiệp liên hôn, sau đó lại là ai chơi theo ý người nấy, thời điểm nàng còn chưa lớn, hai người cơ hồ là không trở về nhà, chỉ để bảo mẫu quản nàng.
Ba nàng ở bên ngoài dưỡng tình nhân, mẹ nàng ở bên ngoài cũng sống với tình nhân.
Quý Lan chưa từng coi hai người kia là thân nhân chân chính của mình, dù sao từ nhỏ đến lớn, trong sinh hoạt của nàng hai người kia thậm chí còn chưa từng tham dự quá.
Thời điểm đi học có chuyện yêu cầu gọi gia trưởng, gọi điện thoại cho ba ba, ba ba nói chính mình đang vội đùn đẩy cho mẹ, kỳ thật là đang bồi tiểu tình nhân dạo thương trường.
Mẹ nàng nói chính mình đang vội lại đẩy về cho ba ba, kỳ thật là đang du lịch cùng tình nhân.
Hai người như vậy, Quý Lan đem bọn họ coi như thân nhân để quý trọng mới là lạ.
Cho nên Quý Lan là một người lớn lên, một người sinh hoạt, một người nỗ lực trở nên cường đại, một người xây dựng nên hiện tại.
Nàng giống như không cần người làm bạn, kỳ thật từ đầu đến cuối là cô độc.
Cho nên thời điểm nãi nãi đem Tiểu Miêu Miêu phó thác cho nàng, nàng vẫn luôn do dự sau đó mới lựa chọn tiếp thu, nếu như không ai có thể đủ làm bạn với nàng, vậy dưỡng một con mèo cũng không tồi.
Ai biết chỉ miêu này lại là......
Nhưng Quý Lan không có phản cảm với sinh hoạt như vậy, thậm chí còn có thể cảm nhận được vài phần ấm áp từ nó.
Cứ như vậy liền rất hảo.
Thậm chí có đôi khi nàng sẽ ích kỷ nghĩ rằng, sinh mệnh của nàng cũng chỉ có 100 năm, mà Lâm Đoản Đoản có thể sống thật lâu thật lâu, như vậy lấy ra thời gian trăm năm làm bạn bồi nàng, đối với Lâm Đoản Đoản mà nói, hẳn là một chuyện rất đơn giản.
Quý Lan thực hy vọng có thể có được một người bạn tựa như thân nhân, cứ như vậy vẫn luôn bồi nàng, thẳng đến một ngày kia khi sinh mệnh của nàng kết thúc.
Một người thật sự quá cô đơn.
Quý Lan đã thật lâu không có đi ngủ vào lúc 8 giờ tối, nàng ngủ đến cực kỳ hảo, không có tỉnh lại giữa chừng, cũng không có nằm mơ, thậm chí thời điểm tỉnh lại vào buổi sáng ngày hôm sau, đã hơn 9 giờ.
Quý Lan tự mình cũng có chút hoảng hốt, kết quả vừa cúi đầu, Tiểu Miêu Miêu còn đang ghé vào trên ngực nàng ngủ ngon lành.
Rất nhiều năm rồi nàng không có trộm lười qua, hôm nay thật sự là không nhịn được, liền tính đã hơn 9 giờ, cũng không có ý từ ở trên giường bò dậy, thậm chí lặng lẽ gọi điện thoại cho đoàn phim, báo với đạo diễn Tiểu Miêu Miêu nhà mình xin nghỉ.
"Đêm qua, Đoản Đoản uống lên chút rượu, hiện tại còn đang ngủ, hôm nay có khả năng phải đến tối mới đi đoàn phim."
Quý tổng tự mình xin nghỉ, đạo diễn mà không đáp ứng chỉ sợ là sọ não bị hỏng ở đâu rồi, điều duy nhất hắn nghi hoặc đại khái chính là, rốt cuộc hai người này là cái quan hệ gì?
Nghi hoặc của đạo diễn tạm thời không có ai có thể giúp hắn cởi bỏ, Lâm Đoản Đoản vui sướng cũng đã kết thúc, Quý Lan tỉnh lại không bao lâu sau nàng liền tỉnh, cả người miêu còn có điểm ngốc, nàng chậm rì rì bò dậy từ trên ngực Quý Lan, quơ quơ cái đầu nhỏ của mình.
Lúc say rượu tình cảnh mơ hồ không rõ, chỉ có thể mơ hồ lưu lại một chút ấn tượng đối với việc mà mình đã từng làm, nhưng nửa đoạn về sau sau khi đã về đến nhà, thì nàng còn nhớ tương đối rõ ràng.
Tỷ như thời điểm tắm rửa......
Tỷ như sau khi tắm rửa xong, nàng lôi kéo Quý Lan không cho người đi.
Lâm Đoản Đoản:......
Nhất định là nàng uống phải rượu giả! Không được, phải đi tìm quán ăn kia đòi bồi thường!
Lâm Đoản Đoản tuyệt đối sẽ không thừa nhận chính mình tửu lượng kém như vậy, nàng xấu hổ và giận dữ đến cực điểm, bởi vậy rất cần một nơi để trút giận, hiển nhiên nàng sẽ không khi dễ thú hai chân mà mình nuôi trong nhà, như vậy hồ ly tinh mở quán ăn kia, chính là lựa chọn tốt nhất.
Ai bảo hắn là một con hồ ly làm chi.
Ai bảo Lâm Đoản Đoản ghét nhất là hồ ly.
Lâm Đoản Đoản xoa xoa trảo trảo, mơ hồ nhớ rõ chính mình còn gặp qua chỉ hồ ly tinh kia một lần, có thể là ở thời điểm uống say thấy được đi, cho nên lưu lại một chút ấn tượng, nhưng lại không nhớ được rõ ràng.
Bất quá không quan hệ, chờ về sau lại đi nhà bọn họ ăn cơm, lại đi tìm hắn tra là được.
Quý Lan thấy nàng tỉnh, lúc này mới từ trên giường bò dậy: "Tỉnh ngủ? Tửu lượng không tồi?"
Lâm Đoản Đoản:......
Xấu hổ và giận dữ muốn chết!
Nàng hận không thể đem chính mình vùi vào trong chăn, hoặc là tìm cái khe đất để chui vào, ngay lúc này, vừa lúc có người gõ cửa, Lâm Đoản Đoản vội vàng từ trên giường nhảy xuống, nhanh chóng biến thành hình người: "Ta đi mở cửa! Ngươi thay quần áo trước đi."
Nàng vọt tới cửa, đem cửa mở ra, sau đó nhìn thấy một nam nhân xa lạ đang đứng ở cửa, nam nhân này mặt mũi bầm dập, giống như vừa mới bị người đánh qua, thoạt nhìn thập phần thê thảm.
Lâm Đoản Đoản cảm thấy chính mình không quen biết nam nhân này, cũng không rõ Quý Lan có nhận thức hay không, theo bản năng nheo nheo mắt: "Ngươi là ai a? Tới tìm ai."
Nam nhân mặt mũi bầm dập kia trong nháy mắt lệ nóng doanh tròng, hắn thở phì phì nhìn Lâm Đoản Đoản: "Ta là ai?"
"Ngày hôm qua ngươi đem ta đánh thành như vậy, hiện tại còn tới hỏi ta là ai? Ngươi có quá phận hay không a!"
Lâm Đoản Đoản bình tĩnh đem cửa đóng lại, lúc này Quý Lan hỏi một câu: "Ai vậy?"
"Không có người." Lâm Đoản Đoản đúng lý hợp tình, một chút cũng không chột dạ: "Có thể là cẩu ở cách vách đi ngang qua cào cửa."
Chỉ hồ ly bị mạnh mẽ xem thành cẩu:......
Advertisement
- In Serial318 Chapters
Rebound: A 2nd Chance
“I'll just force them to recognize and respect the blood and sweat that I'm dripping on the hardwood. Because I don't hold anything back. I leave everything out on the court." -Jason Yang.
8 657 - In Serial10 Chapters
To Their Rest
The arid mountains and plateaus of Karshoi have always been a difficult place for life to take root; now it is stalked by the Undying--those who at the moment of their deaths were granted immortality using the souls of others. Sidri, a necromancer trained in the old ways, pursues them in hopes of freeing the sacrificed souls and finding out who is responsible for creating the Undying and tampering with the boundary of life and death. She is joined by Jiriga, a man gifted in the hunting and killing of other people, but who keeps his reasons for helping her secret. But their hunt for the Undying has not gone unnoticed, and there are signs that they might soon become the hunted.
8 88 - In Serial19 Chapters
The Chronicles of Artharian Dagworth
Back in 2020 there were many theories on how the world would end. From the many religions apocalypses, nuclear wars that would leave the planet inhabitable, global warming doing the same, biological weapons getting out of control, viruses mutating into unstoppable diseases to the dead raising to prey on humanity, either due to a virus or just because hell filled up. Also, aliens, from the war mongering kind to the ones so advanced they didn’t see us as more than worms. And of course there was the fail proof theory that the world would end when the sun died. In a bunch of billion years give or take. Althougth some new scientist were discussing if the end would be on the take side, since when the sun started dying things would go haywire on the entire solar system and we would collide with mercury or maybe mars way before the expanding sun engulfed earth. But I digress… Now, those were the mainstream theories that the everyday Joe, who didn’t know the big secret, worried about. So, if you were to ask me which theory was correct I can tell you that I haven’t seen any little green man, at least not from another planet, and so far the sun is still shining, although it’s been only 9 years since everything went to hell, not the few billions (give or take) the scientist predicted, so that one isn’t ruled out yet. These two aside, I'd say all of them. Hey everyone, this is my first attempt at writing. I have been planning to do it for a really long time, and while this is not the one epic fantasy idea I ever wanted to write, I think it's a good one. The plan is to write an end of the world urban-fantasy series. Think a world like Dresden Files, Alex Verus, Iron druid, where magic is real but exist hidden from society meets the apocalypse. It will be written in first person in the Dresden Files style, no plans for other POV for now. As you probally alredy guessed from my style, english is not my first langague, so while google corrector helps, expect grammar errors, and I'd be gratefull for anyone to point them. I plan to write 2 to 3 chapters a week, 2000-4000 words each. Might change as I get more experience and depends on my free time. Cover image from the colections of getwallpapers.com
8 192 - In Serial7 Chapters
What Do I Want
A book on a lonely "secret schizoid" writer who longs to search the ties between the real world and his own divine fantasies. He finds that through his unmindful efforts people have confided in the person behind his books, comics, and songs. He only wanted to be better. "But was it enough?" He finds friends along the way that guide him personally through his "story", as they think it. He feels closer and closer to what he doesn't understand. So close to achieving true potential, but the question still remains. . . . what does he want?
8 94 - In Serial15 Chapters
Life is Feudal
No OP stuff, status bars, levels or skills. This story is in favour of more realistic setting in a world of humans and various monsters. "Behind the mask of the assertive, resolute facade that employs ruthless routes at any given moment, lies the frail, anxious heart that were once but a puny human. Reviled and revered by many, none would ever know my true allegiance lies within myself, merely trying to survive this mess." Just the life of a grumpy man child living in a terrible piece of shit or a desolate state in which I call an alternate historical take on medieval Europe. Living as a peasant who is forced to take up arms to defend his own kin. This story grants an insightful take on the life of people living under constant danger, from vying nobles who commit atrocities in the name of justice, eager nations and barbarians aiming to take a piece of the bountiful land and mythical divine monsters who resembles a walking catastrophe in any possible way. [If you're easily offended by alternate-history religion and cultural practices, then you shouldn't read this.]
8 149 - In Serial35 Chapters
havoc | bellamy blake (book two)
The delinquents thought their fight was over, but it had only just begun.Jovie realizes in order to save her friends she will have to do things that will push her to her max. But if there's one thing about Jovie, it's that she knows how to wreak havoc.
8 187

