《[BHTT - EDIT - HOÀN] Ảnh Hậu Là Chỉ Miêu》Chương 12
Advertisement
Tiểu hồ ly đáng thương kia chỉ là muốn giải thích, hắn vào đây chủ yếu là muốn gặp Lâm Đoản Đoản, muốn nhờ nàng một việc, ai biết vừa vào cửa liền bị đánh, cái gì cũng chưa kịp nói.
Hắn ngao ngao kêu giải thích, sau đó bị đổ ập xuống một trận cào.
Cuối cùng hơi thở thoi thóp nằm ở dưới móng vuốt của Lâm Đoản Đoản, bụm mặt anh anh anh, khóc đến thảm thương.
Lâm Đoản Đoản dẫm lên hắn, còn ở nơi đó hung dữ kêu miêu miêu miêu, cuối cùng là Quý Lan thật sự không thể nhìn được nữa, đi lên ôm lấy nửa người trên của Lâm Đoản Đoản.
Lâm Đoản Đoản vừa rồi còn đang miêu miêu miêu giống như đang chửi đổng, lập tức không kêu nữa, nửa người trên mềm mại dựa vào trong lòng ngực của Quý Lan, giống như là đang nghỉ ngơi, một lát sau, đột nhiên lại hăng hái, miêu miêu hai tiếng, sau vài lần như thế, cả người miêu miêu đều an tĩnh lại, thậm chí súc thành một con tiểu miêu nho nhỏ, được Quý Lan ôm vào trong lòng ngực.
"Nếu như ngươi có việc muốn nói, hôm nào lại đến tìm Đoản Đoản đi." Có lẽ là Quý Lan nhìn ra được chỉ hồ ly tinh kia thực sự tìm Lâm Đoản Đoản có việc, liền đưa cho hắn một tấm danh thiếp của mình, sau đó mới ôm Lâm Đoản Đoản đi.
Tin tưởng hồ ly tinh kia sẽ giúp các nàng che lấp chuyện hai người tiến vào, đi ra ngoài lại là một người một miêu.
Tiểu Miêu Miêu ở trong lòng ngực của nàng, còn ngắt quãng hùng hùng hổ hổ vài câu, tuy rằng ở trong lỗ tai của người thường, nàng chỉ là đang kêu miêu miêu.
Quý Lan cũng uống rượu, liền tính không có uống say nàng cũng sẽ không lái xe, dù sao người say rượu lái xe đều cảm thấy chính mình không có uống say, đều cảm thấy chính mình có thể lái được.
Nàng trực tiếp gọi điện thoại kêu tài xế lại đây, để cho hắn lái xe trở về.
Quý Lan gọi một chiếc xe, mang theo Tiểu Miêu Miêu của mình về nhà.
Dọc theo đường đi Lâm Đoản Đoản chưa từng ngừng nghỉ, luân phiên cao âm thấp giọng miêu miêu miêu, thẳng đến khi về tới nhà, Quý Lan cởi áo khoác, ngửi ngửi trên người Lâm Đoản Đoản, tuy rằng nàng uống say nhưng trên người lại không có mùi rượu, ngược lại toả ra một cổ nhàn nhạt hơi thở hoa đào.
Tuy rằng trên người không có mùi rượu, nhưng nên tắm rửa vẫn sẽ tắm rửa, Quý Lan mang theo Lâm Đoản Đoản tiến vào phòng tắm, Lâm Đoản Đoản uống say cho nên so với ngày thường ngoan ngoãn hơn một ít, bởi vì ngày thường vào thời điểm này Lâm Đoản Đoản sẽ nghĩ hết tất cả các loại biện pháp để trốn tránh tắm rửa.
Thường thường sẽ lăn lộn hơn mấy chục phút.
Mà Lâm Đoản Đoản uống say liền không giống như vậy, nàng không có phản kháng, cũng không có hung ba ba giống như lúc hành hung hồ ly tinh kia, chính là vẫn luôn ôm vòi nước, đứng ở bồn tắm, ủy khuất kêu miêu miêu.
Nàng một bên kêu miêu miêu, một bên nhìn chằm chằm Quý Lan, ngày thường đôi mắt giống như biển xanh, trong suốt như không trung, không biết có phải chứa thêm một tầng hơi nước hay không, thoạt nhìn phá lệ ủy khuất phá lệ nhu nhược đáng thương.
Advertisement
Tiểu Miêu Miêu vừa hạ xuống bồn, nửa người bị nước bao phủ, hai tiểu móng vuốt nhỏ chặt chẽ ôm lấy vòi nước, ủy khuất ba ba mà hướng về phía Quý Lan kêu miêu miêu nửa ngày.
Nhưng thời điểm tắm rửa cho nàng, nàng lại không động đậy.
Thời điểm rửa bàn chân bất động, thời điểm xối nước lên trên lưng cũng không nhúc nhích, thời điểm tắm rửa sạch sẽ cái bụng nhỏ cũng không nhúc nhích, ngoan vô cùng.
Làm Quý Lan có một loại cảm động nói không nên lời.
Nàng ôm Tiểu Miêu Miêu đã được tắm rửa sạch sẽ vào trong ngực, dùng một cái khăn lông mềm mại bao lấy, nhẹ nhàng chà lau cho nàng, còn rất có kiên nhẫn nói: "Tắm xong rồi, lập tức liền lau khô cho ngươi, không có tức giận đúng không."
Thanh âm của Tiểu Miêu Miêu mang theo một chút mềm mại tiểu giọng mũi: "Miêu miêu......"
Quý Lan lau khô lông cho nàng, sau đó xốc ổ chăn lên, đem Lâm Đoản Đoản nhét vào, còn mình thì chuẩn bị đi tắm rửa, dù sao nàng cũng uống rượu, hơn nữa bận việc cả một ngày, trước khi đi ngủ đương nhiên là muốn tắm rửa một cái mới được.
Quý Lan đứng dậy đang muốn đi, đột nhiên phát hiện góc áo của mình bị câu lấy, bị một tiểu móng vuốt lông xù xù câu lấy, lông mao trên móng vuốt của Lâm Đoản Đoản hơi nhạt màu hơn so với lông mao trên người một chút, lông mềm mại thoạt nhìn thật xinh đẹp, móng tay móc câu ở trên góc áo của nàng, như thế nào cũng không chịu buông ra.
Nàng vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy khe hở bên trong chăn, hai con mắt tròn xoe gắt gao nhìn chằm chằm nàng, thấy nàng đứng ở nơi đó không động đậy, lại ủy khuất ba ba kêu hai tiếng miêu miêu.
Ngày thường Lâm Đoản Đoản đặc biệt phá phách, thời điểm Quý Lan đối phó lên tuy rằng thực phiền toái, nhưng tốt xấu gì còn có thể đối phó, Lâm Đoản Đoản mềm như vậy đáng thương như vậy, nàng lại không biết phải làm sao, cái này đại khái gọi là ăn mềm không ăn cứng đi.
Quý Lan cùng Tiểu Miêu Miêu giằng co một hồi lâu, một bên là Tiểu Miêu Miêu thoạt nhìn vừa đáng thương lại vừa ủy khuất, một bên là thói ở sạch của nàng, cuối cùng Tiểu Miêu Miêu thành công chiến thắng Quý Lan, nàng thở dài một hơi, cúi đầu cùng Tiểu Miêu Miêu phân rõ phải trái: "Ít nhất để ta đi thay áo ngủ có được không?"
Tiểu Miêu Miêu uống say sẽ không giảng đạo lý, lỗ tai run lên run lên nhìn nàng, nghiêng đầu làm một bộ dạng ' ta chỉ là một con Tiểu Miêu Miêu đáng yêu, ta căn bản nghe không hiểu, hiện tại ta hảo ủy khuất, ngươi không được đi '.
Cuối cùng Quý Lan giống như một con cá mặn nằm vào trong ổ chăn, tự nhủ buổi sáng ngày mai phải hảo hảo tắm rửa một cái mới được, hơn nữa còn phải đem khăn trải giường cùng vỏ chăn đều đem đi giặt sạch.
Lúc này Tiểu Miêu Miêu mới cảm thấy mỹ mãn, bò tới ngực nàng nằm sấp xuống.
"Ngủ đi." Tuy rằng hiện tại thời gian còn sớm, nhưng Quý Lan quyết định ngày hôm nay tạm thời từ bỏ công tác, thói ở sạch đều có thể nhẫn nhịn, huống chi là công tác.
Advertisement
Trên ngực nằm bò một con Tiểu Miêu Miêu, ngủ đến hô hô, Quý Lan lại không có cảm giác mất kiên nhẫn, thậm chí trong lòng còn có chút mềm mại.
Ở trong mắt rất nhiều người, nàng rất cường đại, làm việc sấm rền gió cuốn, hành sự quyết đoán dứt khoát, ở trên quyết sách cũng không do dự, hơn nữa mỗi lần đều có thể đủ chính xác.
Nhưng mà Quý Lan rất cô độc, thân nhân duy nhất của nàng là nãi nãi, cũng đã qua đời, ba nàng cùng mẹ nàng nháo từ khi còn nàng nhỏ đến lớn, vốn dĩ chính là thương nghiệp liên hôn, sau đó lại là ai chơi theo ý người nấy, thời điểm nàng còn chưa lớn, hai người cơ hồ là không trở về nhà, chỉ để bảo mẫu quản nàng.
Ba nàng ở bên ngoài dưỡng tình nhân, mẹ nàng ở bên ngoài cũng sống với tình nhân.
Quý Lan chưa từng coi hai người kia là thân nhân chân chính của mình, dù sao từ nhỏ đến lớn, trong sinh hoạt của nàng hai người kia thậm chí còn chưa từng tham dự quá.
Thời điểm đi học có chuyện yêu cầu gọi gia trưởng, gọi điện thoại cho ba ba, ba ba nói chính mình đang vội đùn đẩy cho mẹ, kỳ thật là đang bồi tiểu tình nhân dạo thương trường.
Mẹ nàng nói chính mình đang vội lại đẩy về cho ba ba, kỳ thật là đang du lịch cùng tình nhân.
Hai người như vậy, Quý Lan đem bọn họ coi như thân nhân để quý trọng mới là lạ.
Cho nên Quý Lan là một người lớn lên, một người sinh hoạt, một người nỗ lực trở nên cường đại, một người xây dựng nên hiện tại.
Nàng giống như không cần người làm bạn, kỳ thật từ đầu đến cuối là cô độc.
Cho nên thời điểm nãi nãi đem Tiểu Miêu Miêu phó thác cho nàng, nàng vẫn luôn do dự sau đó mới lựa chọn tiếp thu, nếu như không ai có thể đủ làm bạn với nàng, vậy dưỡng một con mèo cũng không tồi.
Ai biết chỉ miêu này lại là......
Nhưng Quý Lan không có phản cảm với sinh hoạt như vậy, thậm chí còn có thể cảm nhận được vài phần ấm áp từ nó.
Cứ như vậy liền rất hảo.
Thậm chí có đôi khi nàng sẽ ích kỷ nghĩ rằng, sinh mệnh của nàng cũng chỉ có 100 năm, mà Lâm Đoản Đoản có thể sống thật lâu thật lâu, như vậy lấy ra thời gian trăm năm làm bạn bồi nàng, đối với Lâm Đoản Đoản mà nói, hẳn là một chuyện rất đơn giản.
Quý Lan thực hy vọng có thể có được một người bạn tựa như thân nhân, cứ như vậy vẫn luôn bồi nàng, thẳng đến một ngày kia khi sinh mệnh của nàng kết thúc.
Một người thật sự quá cô đơn.
Quý Lan đã thật lâu không có đi ngủ vào lúc 8 giờ tối, nàng ngủ đến cực kỳ hảo, không có tỉnh lại giữa chừng, cũng không có nằm mơ, thậm chí thời điểm tỉnh lại vào buổi sáng ngày hôm sau, đã hơn 9 giờ.
Quý Lan tự mình cũng có chút hoảng hốt, kết quả vừa cúi đầu, Tiểu Miêu Miêu còn đang ghé vào trên ngực nàng ngủ ngon lành.
Rất nhiều năm rồi nàng không có trộm lười qua, hôm nay thật sự là không nhịn được, liền tính đã hơn 9 giờ, cũng không có ý từ ở trên giường bò dậy, thậm chí lặng lẽ gọi điện thoại cho đoàn phim, báo với đạo diễn Tiểu Miêu Miêu nhà mình xin nghỉ.
"Đêm qua, Đoản Đoản uống lên chút rượu, hiện tại còn đang ngủ, hôm nay có khả năng phải đến tối mới đi đoàn phim."
Quý tổng tự mình xin nghỉ, đạo diễn mà không đáp ứng chỉ sợ là sọ não bị hỏng ở đâu rồi, điều duy nhất hắn nghi hoặc đại khái chính là, rốt cuộc hai người này là cái quan hệ gì?
Nghi hoặc của đạo diễn tạm thời không có ai có thể giúp hắn cởi bỏ, Lâm Đoản Đoản vui sướng cũng đã kết thúc, Quý Lan tỉnh lại không bao lâu sau nàng liền tỉnh, cả người miêu còn có điểm ngốc, nàng chậm rì rì bò dậy từ trên ngực Quý Lan, quơ quơ cái đầu nhỏ của mình.
Lúc say rượu tình cảnh mơ hồ không rõ, chỉ có thể mơ hồ lưu lại một chút ấn tượng đối với việc mà mình đã từng làm, nhưng nửa đoạn về sau sau khi đã về đến nhà, thì nàng còn nhớ tương đối rõ ràng.
Tỷ như thời điểm tắm rửa......
Tỷ như sau khi tắm rửa xong, nàng lôi kéo Quý Lan không cho người đi.
Lâm Đoản Đoản:......
Nhất định là nàng uống phải rượu giả! Không được, phải đi tìm quán ăn kia đòi bồi thường!
Lâm Đoản Đoản tuyệt đối sẽ không thừa nhận chính mình tửu lượng kém như vậy, nàng xấu hổ và giận dữ đến cực điểm, bởi vậy rất cần một nơi để trút giận, hiển nhiên nàng sẽ không khi dễ thú hai chân mà mình nuôi trong nhà, như vậy hồ ly tinh mở quán ăn kia, chính là lựa chọn tốt nhất.
Ai bảo hắn là một con hồ ly làm chi.
Ai bảo Lâm Đoản Đoản ghét nhất là hồ ly.
Lâm Đoản Đoản xoa xoa trảo trảo, mơ hồ nhớ rõ chính mình còn gặp qua chỉ hồ ly tinh kia một lần, có thể là ở thời điểm uống say thấy được đi, cho nên lưu lại một chút ấn tượng, nhưng lại không nhớ được rõ ràng.
Bất quá không quan hệ, chờ về sau lại đi nhà bọn họ ăn cơm, lại đi tìm hắn tra là được.
Quý Lan thấy nàng tỉnh, lúc này mới từ trên giường bò dậy: "Tỉnh ngủ? Tửu lượng không tồi?"
Lâm Đoản Đoản:......
Xấu hổ và giận dữ muốn chết!
Nàng hận không thể đem chính mình vùi vào trong chăn, hoặc là tìm cái khe đất để chui vào, ngay lúc này, vừa lúc có người gõ cửa, Lâm Đoản Đoản vội vàng từ trên giường nhảy xuống, nhanh chóng biến thành hình người: "Ta đi mở cửa! Ngươi thay quần áo trước đi."
Nàng vọt tới cửa, đem cửa mở ra, sau đó nhìn thấy một nam nhân xa lạ đang đứng ở cửa, nam nhân này mặt mũi bầm dập, giống như vừa mới bị người đánh qua, thoạt nhìn thập phần thê thảm.
Lâm Đoản Đoản cảm thấy chính mình không quen biết nam nhân này, cũng không rõ Quý Lan có nhận thức hay không, theo bản năng nheo nheo mắt: "Ngươi là ai a? Tới tìm ai."
Nam nhân mặt mũi bầm dập kia trong nháy mắt lệ nóng doanh tròng, hắn thở phì phì nhìn Lâm Đoản Đoản: "Ta là ai?"
"Ngày hôm qua ngươi đem ta đánh thành như vậy, hiện tại còn tới hỏi ta là ai? Ngươi có quá phận hay không a!"
Lâm Đoản Đoản bình tĩnh đem cửa đóng lại, lúc này Quý Lan hỏi một câu: "Ai vậy?"
"Không có người." Lâm Đoản Đoản đúng lý hợp tình, một chút cũng không chột dạ: "Có thể là cẩu ở cách vách đi ngang qua cào cửa."
Chỉ hồ ly bị mạnh mẽ xem thành cẩu:......
Advertisement
- In Serial36 Chapters
The Death God's Daily Troubles
"Starting from today, I'm gonna have a carefree life in the capital." Is what I'd like to say, but reality is cruel and the bills are even crueler. There are only two certain things in this world, death and taxes, and honestly, I'd rather die right now. Ugh. Welp, looks like I gotta get a job... And I just got out of prison too! Hmm, so what's the easiest job with the most freetime I could get that still pays well... Ah, I got it. I'll become a professor at the royal academy! Audiobook by Isekai Audio Tales: The Death God's Daily Troubles
8 105 - In Serial7 Chapters
Reaching for the stars
Since ancient times, humans would look up to the stars, gaining strenght from their presence. Their greatest desire to go beyond. Can one find what one seek there, high up above the sky, or will it all be for naught when one tries?There exists invisible laws that says that women are not men; therefore can not be warriors. Follow Mei Wei Rong, the daughter of the the Wei clan's head, striving to become an esteemed moon warrior. Under the pretense of marriage, she is to be kept away from the path of cultivation. But, can she defy fate and find what she wants most – freedom and the ability to rule herself?A/N: Here's the link to my website: https://fantasyroadblog.wordpress.com/ I guarantee that the reading experience will be smother her. Follow my wordpress for faster updates and much more that's about to come.
8 171 - In Serial161 Chapters
The Noble Curse of Ookami [Previously Titled: CLOSER]
Kyuuto, born as the last generation of the Ookami clan has to deal with the clan's thousand years curse of bringing back the ancient souls into modern world. In an effort to take vengeance, he was helped by Yuukai, a man who had saved hundred of other victims of the curse in order to turn the tides of fate. They formed an army to restore order in the chaotic world created by the curse, while slowly uncovering the secrets around them. After realizing his destined enemies are his own brothers, Kyuuto met with an internal turmoil whether to continue on fighting or give up entirely.
8 267 - In Serial33 Chapters
Adamantine Dragon in the Crystal World
In a fantasy world known as [Flow] there was a Demon Emperor whose power was so ridiculous that gods couldn't even compare to him. Then one day he got hit by a powerful curse and got banished to a completely different world. That's how it roughly happened. Roughly…After entering the New World our protagonist found his body being disintegrated and most of his magical powers useless...AN: Hey guys, this is my own first fiction. This is completely different from what I previously had in mind. I had even extended plans made for that one, but I'm still working on it. This one can be considered as a spin-off from the original series haha, please join our Demon Emperor in his journey! If you see any mistakes please point them out so I can fix them, thank you very much! I will use Japanese honorifics because they are cute haha. Without further ado, welcome to the prologue of the Arc 1: THERE IS NO REST FOR THE WEARY!
8 175 - In Serial75 Chapters
The Phoenix Hero [DROPPED]
A young girl's trading caravan is attacked. Her parents sacrifice their lives to protect her. As she is hiding, the Hero's Seed within her awakens. The spirit of the previous Hero guides her on her journey to become a Hero in order to stop others from experiencing the same loss that she ever did. Akiza is one of the few female Heroes to ever exist in this world, and this is her story. Follow her on her journey as she tries to enjoy the world and become strong enough to face the Demon Lord
8 68 - In Serial11 Chapters
Chronicles of Leofric [Dropped]
DROPPED: This fic is dropped because I am thinking of doing a xianxia in a different style.In the world of Teophire, there are people who pursue the path to immortality and divinity. They try to break the shackles of mortality through various paths of cultivation. Our story follows Leofric Mah Wayne on his path of cultivation.Yeah, I am not very good at summaries. This is a Xianxia fanfic in a fantasy world.Warning: This series is tagged as Mature because it contains crude language and violence..Copyright Notice: Chronicles of Leofric (and all its chapters) by fidelc123 (on royalroadl.com) is licensed under a Creative Commons Attribution-NonCommercial-ShareAlike 4.0 International License.http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/4.0/
8 170

