《[BHTT - EDIT - HOÀN] Ảnh Hậu Là Chỉ Miêu》Chương 23
Advertisement
Smart:......
Được đi, lúc này cũng không thể gọi là Smart, Lộ Du thành thành thật thật lái xe, đưa Lâm Đoản Đoản đến phim trường, còn có chút ủy khuất, như thế nào hắn liền lưu lạc đến nông nỗi phải làm tài xế nha?
Từ nhỏ Lộ Du đã phản nghịch, thật ra tên thật của hắn là Lộ Chính Vĩ, từ khi hắn còn học tiểu học đã ghét bỏ tên của mình không dễ nghe, tự mình đi sửa, lúc ấy đổi tên còn tương đối thuận tiện, 50 đồng tiền là có thể sửa một lần.
Nhưng mà sau khi đổi tên xong, vẫn luôn bị người giễu cợt, thứ nhất là bởi vì tên này đặc biệt giống đại thi nhân Lục Du, thứ hai là bởi vì cái tên này luôn làm người liên tưởng đến lộ từ khí.
(Từ khí nghĩa là đồ sứ. Có lẽ mọi người chọc hắn yêu đuối, dễ vỡ như đồ sứ đi.)
Lộ Du ở nhà trừ bỏ nghe lời của gia gia ra, còn lại không ai có thể quản được hắn, lúc này đây sở dĩ hắn bị gia gia đưa tới chỗ của Lâm Đoản Đoản làm tiểu đệ, thứ nhất là bởi vì lão gia tử hy vọng hắn có thể trông thấy việc đời, về sau có thể có chút tiền đồ.
Thứ hai đương nhiên là hy vọng ở bên cạnh Lâm Đoản Đoản, Lâm Đoản Đoản có thể hơi hơi che chở cho hắn một chút, tốt xấu gì cũng an toàn.
Vì thế lão gia tử vắt hết đầu óc tặng không ít đồ cho Lâm Đoản Đoản.
Lộ Du cũng biết việc này, gia gia của hắn tuổi đã rất lớn, còn vì hắn cầu người, lúc này hắn mới chịu làm, thành thành thật thật làm tài xế.
Sau khi Lộ Du đưa Lâm Đoản Đoản đến phim trường xong, chính mình lại nhàn rỗi không có chuyện gì làm, liền lấy một băng ghế nhỏ ngồi ở bên cạnh nhìn.
Nam chính còn chưa có tới, hiện tại nhân vật quan trọng ở trường quay chỉ có Lâm Đoản Đoản và Giang Diễm Tuyết, Giang Diễm Tuyết lớn lên không tính là đặc biệt xinh đẹp, không phù hợp lắm với gu thẩm mỹ hiện tại của đại chúng.
Nhưng khí chất của nàng thực hảo, đặc biệt là ánh mắt khi nhìn ngườ, mi thoáng hơi một chọn, liền lộ ra một cổ mị sắc nói không nên lời, cho nên ngày thường rất nhiều người tìm nàng đến diễn nữ xứng, chính là cái loại nhân vật thực ác độc a.
Advertisement
Giang Diễm Tuyết cơ hồ là bị cố định vai diễn ở nữ số 2, mỗi ngày đều diễn nữ xứng ác độc, sở dĩ lúc này đáp ứng tới diễn bộ phim của bọn họ, là bởi vì đạo diễn nguyện ý để nàng diễn nhân vật khác không phải nữ số 2.
Không phải nữ chính, nhưng là một nhân vật thực chính diện, cuối cùng còn vì nữ chính mà hy sinh.
Suất diễn cũng không đặc biệt nhiều, chỉ tính là bình thường mà thôi, cũng có thể tính là nữ số 3, cái này đại khái là bước thay đổi đầu tiên của nàng đi, muốn mở rộng con đường diễn suất của chính mình.
Thời điểm ở chung một đoàn phim, Giang Diễm Tuyết đã rất thích Lâm Đoản Đoản, mang chút đồ ăn vặt đều sẽ chủ động chia cho nàng, lúc này còn đặc biệt mang theo cua ngâm rượu, đặc sản của quê nhà, chia cho Lâm Đoản Đoản.
Lâm Đoản Đoản đối với con cua cũng khá là thích, ăn một cái phát hiện hương vị thực không tồi, bất quá loại đồ ăn có phong vị độc đáo này, nếu là người ăn không quen khả năng liền sẽ không thích.
Nàng ôm bình pha lê, gặm con cua răng rắc răng rắc, làm nhà đầu tư lớn nhất của đoàn phim, đạo diễn đương nhiên sẽ không quản nàng, thậm chí còn cố ý để tiểu trợ lý của mình đưa trà sữa qua cho Lâm Đoản Đoản.
Lâm Đoản Đoản tay trái là trà sữa tay phải là cua ngâm rượu, ăn đến an nhàn, vì thế thời điểm quay đầu lại nhìn Giang Diễm Tuyết, thái độ liền ôn hòa đi rất nhiều.
Bởi vì Giang Diễm Tuyết đã tặng đồ ăn ngon cho mình, cho nên Lâm Đoản Đoản cố ý nhắc nhở nàng: "Trở về đổi màu son môi đi."
Tươi cười trên mặt Giang Diễm Tuyết đột nhiên đình trệ, nhưng rất nhanh liền khôi phục lại, nàng sờ sờ gương mặt của mình, sau đó hỏi: "Màu này rất khó coi sao?"
Lâm Đoản Đoản không nói gì nữa, an tĩnh đem nửa ly trà sữa còn lại uống hết, tỏ vẻ thập phần cảm thấy mỹ mãn, lúc này nam chính còn chưa tới, sắc mặt của đạo diễn liền có chút khó coi, đành phải nói với Lâm Đoản Đoản: "Ngươi đi hoá trang trước đi."
Sau khi Lâm Đoản Đoản ăn uống no đủ liền đi bộ vào phòng hóa trang, để chuyên viên trang điểm hoá trang cho nàng, qua một lúc lâu sau, Lâm Đoản Đoản từ phòng hóa trang đi ra.
Advertisement
Sở dĩ đạo diễn đoàn phim lúc trước đề cử Lâm Đoản Đoản, là vì trừ bỏ Lâm Đoản Đoản có hậu đài, có khả năng cung cấp cho bằng hữu của hắn một khoản đầu tư kếch xù ra, còn có một nguyên nhân quan trọng khác, đó là ngoại hình cùng khí chất của nàng thực phù hợp với vai nữ chính của bộ phim này.
Biểu diễn bản sắc, như vậy cho dù kỹ thuật diễn có kém một chút, cũng sẽ không có ảnh hưởng gì xấu.
Thẳng cho đến khi Lâm Đoản Đoản thay đổi quần áo đi ra, mọi người mới phát hiện, nàng cự nhiên thích hợp với cổ trang như thế, đạo diễn vốn dĩ còn đang có một chút lo lắng, trong nháy mắt liền thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Cái diện mạo này hoá trang này, trừ phi nàng chỉ biết trừng mắt, nếu không bộ phim này khẳng định hoả không nổi.
Nhưng mà lúc này nam chính vẫn chưa có tới, đều sắp 10 giờ rồi, lại không tới đều có thể đi ăn cơm trưa, hiển nhiên đạo diễn bởi vì vậy mà tâm tình không tốt, một lát sau liền bắt đầu cầm di động gọi điện thoại, phỏng chừng là gọi cho nam diễn viên kia.
Hắn ở trong góc gọi điện thoại, nói gì đó không ai biết, dù sao một lát sau quay trở về, sắc mặt vốn dĩ đã không đẹp càng thêm lãnh ngạnh: "Người mới lập tức liền tới, mọi người chuẩn bị sẵn sàng trước đi."
Nam chính được định ra trước đó là một nam minh tinh khác, không quá nổi tiếng, xuất thân từ diễn võng kịch, tiểu phát hỏa một phen, ngay sau đó diễn nam số 2 cho một bộ phim truyền hình, có được không ít fans.
Đạo diễn lựa chọn hắn, đương nhiên là bởi vì hiện tại giá trị con người của hắn còn chưa đặc biệt cao, cho dù là đoàn phim như bọn họ cũng có thể mời được, hơn nữa diễn viên kia cũng coi như là có kỹ thuật diễn nhất định.
Nhưng không biết vì cái gì, ngày hôm nay lại đến trễ, sau đó đạo diễn gọi điện thoại, liền thông báo thay đổi người, qua không bao lâu, liền có một nam hài tử trẻ tuổi tới.
Nam hài tử trẻ tuổi này thậm chí rất ít người nhận thức, không phải ở giới giải trí không có danh khí, mà là mới từ trong trường học ra, dù sao đối với giới giải trí mà nói đây hẳn là người mới.
Người mới càng phải khiêm tốn một chút, dù sao hắn ở trong giới giải trí là không có chỗ dựa, người mới không có bất luận chỗ dự nào còn dám làm giá, đó là không muốn lăn lộn ở trong giới giải trí nữa.
Sau khi nam chính mới lại đây, bọn họ thực mau liền bắt đầu quay.
Tuy rằng Lâm Đoản Đoản đã quay xong một bộ phim, nhưng nói thật, đối với diễn kịch, nàng vẫn không biết gì cả, bởi vì ở đoàn phim trước đó nàng chính là nửa cái phông nền, chỉ cần có thể niệm ra lời kịch có cảm xúc là được rồi.
Nhưng tại bộ phim này lại không giống nhau, nàng là nữ chính.
Đặc biệt là sau khi đạo diễn thấy được nàng hóa trang xong, hiệu quả kia hoàn toàn vượt qua mong muốn a, nếu tạo hình đẹp như vậy, vậy không thể lãng phí a!
Đạo diễn cũng hy vọng có thể dựa vào bộ phim này để xoay người, cho nên yêu cầu so với ngày thường muốn cao hơn một chút, vì thế biểu hiện của Lâm Đoản Đoản liền có vẻ có chút không đạt tiêu chuẩn.
Còn may đạo diễn rất có kiên nhẫn, bất quá cái này cũng thật là vô nghĩa a, có ai lại có thể đối với kim chủ không có kiên nhẫn a?
Đạo diễn nỗ lực giảng diễn cho Lâm Đoản Đoản nghe, ý đồ trong thời gian ngắn đem nàng bồi dưỡng lên, Lâm Đoản Đoản cũng thực nghiêm túc học tập, nhưng vẫn không được.
Cảm xúc của nàng trời sinh đã đạm bạc hơn rất nhiều so với người khác, thời điểm nàng ăn được thứ mình thích cũng sẽ vui vẻ, thời điểm bị người lừa gạt cũng sẽ sinh khí, nhưng trừ những thứ đó ra liền không có gì nữa.
Nàng cảm thụ không đến cái loại cảm xúc càng sâu hơn nữa, tỷ như yêu và hận, rất nhiều cảm xúc đều phù với thiển tầng ngoài, tới mau đi cũng mau.
Advertisement
- In Serial228 Chapters
Master Of Time
If you have the power to travel anywhere in time, armed with your knowledge, what would you do? Could you prevent wars, natural disasters and the economic crisis? Do you really want to? Wouldn’t you prefer to play God instead? Afterall, only God should have the power to control time.
8 1213 - In Serial11 Chapters
Sins of the Fathers (A Dungeon Story)
Extract from the histories of Hogenbach, written by the grand historian and self-proclaimed drunkard Gregor Meinzt. "Ah Hogenbach, a crumbling shithole of a kingdom situated in the arse end of nowhere. A land of rolling hills, cold winters and home to a population of short and bitter people. A terrible land. Yet it is here that the greatest calamity of the modern realm took place. It was here that the writhing dungeon was born. Some call Viktor Grieswald a hero, others curse the name. And yet fewer still know him for what he truly was. His was a sad existence, made to shoulder the burdens of an entire realm. He helped, he harmed and he left a trail of destruction in his wake, he will always be my friend. But know this, whatever your opinion on the man, nay the monster is, one thing is true. The world will never be the same after his presence, we made sure of that." AN: Alright, this is a dark fantasy dungeon story without the use of reincarnated characters or a system. Yes, I tagged it litRPG as it uses game elements, no these do not include a status screen. Read onwards if you dare.
8 122 - In Serial76 Chapters
Colonial History
[Full Title: The Colonial History of Tir-Torzor and Brief Accounts of Its Diasporas’ Denizens] An alien scholar is sent by their institution to study, evaluate, and report on the colonial history of another galactic civilization known as the Apiary. There are only two planets under the Apiary's dominion: The empire's home world, Eas-Enerang, and Tir-Torzor, its sole colonized claim. This is the compiled historical records on the effects conquest has had over its native inhabitants. {Content Warning: This story is a work of satire involving some instances of foul language, xenophobia, violence, recalling assault, and allusions to historical atrocities and tragedies. Discretion is advised.} Visit https://ko-fi.com/choftt to support the story! Art for collage cover by Paul David London. Collage and artistic additions by F.S. Arbolaez.
8 74 - In Serial21 Chapters
Tatakai no Mezurashi: Fighting Demons in a Steampunk World
Minerva, a world ruled by Steam and Industry, and plagued by Demons... home to billions of working-class citizens, whose lives are at risk, each and every day that they live... In this world, there are two types of individuals, those who are ordinary, and those who are not. Those who are not ordinary are labeled "Extraordinary", and much learn to utilize their unique skillsets to protect humanity from "The Unusuals", a mysterious race of demonic creatures who feast on humans to acquire their energy, increasing their power. It is the job of the Extraordinary Individuals to slay these creatures and protect humanity so that it may prosper. Follow Hachirō Karasagi on his journey as he attends "Eritoakademi: Institute for The Extraordinary", where he will learn under the finest instructors how to utilize his abilities to defeat The Unusuals, and help protect those who he loves.
8 121 - In Serial30 Chapters
Mystic Messenger AU [FF//ONESHOTS]
Mystic Messenger OneShots and Fanfictions :))[ D O N E ] 10/17/16
8 145 - In Serial25 Chapters
1000-Hit KO
Tired of the old OP MC trope? Well here's 1000-Hit KO, where the author's mission is to try to nerf Nem to oblivion. How far can be bury Nem before it's too much? I don't know but we're going to find out ;3
8 203

