《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 5
Advertisement
Thời gian buổi chiều cứ thế bận rộn mà vượt qua.
Tới gần giờ tan tầm, Thẩm Ninh Hinh cuối cùng cũng làm xong những công việc mà Triệu tỷ đã công đạo cho mình.
Thẩm tra đối chiếu cách thức đơn, nói cho bộ phận đơn chứng làm chứng từ sản xuất, tùy thời giám sát tiến trình đoàn xe kéo hàng hóa......
Tuy nói không có gì phức tạp, nhưng lại phải nhìn chằm chằm vào, phí thời gian cùng phí kiên nhẫn, hơi chút thả lỏng một chút cũng không được.
Công tác như vậy, xác thật mà nói là rất thích hợp với loại tay mơ mới vừa vào chức như nàng.
Triệu tỷ có thể nói là đem nàng an bài rất rõ ràng.
Thẩm Ninh Hinh thở dài, đang nói chuyện trên trời dưới đất cuối cùng đánh hạ một chữ hảo, tức khắc có loại cảm giác như trút được gánh nặng.
"Ăn chocolate không?" Thấy nàng dừng công tác, Bùi Thanh nhàn nhã cả một ngày ở phía sau lập tức đem đầu thò qua, cầm chocolate nhét vào trong tay Thẩm Ninh Hinh, không khỏi vì nàng mà phân trần : "Vội lâu như vậy, nghỉ một lát đi."
"Cảm ơn." Thấy nàng một mực khăng khăng cho mình, Thẩm Ninh Hinh cũng không cự tuyệt, gật gật đầu tiếp nhận.
"Rất mệt đi." Bùi Thanh gợi lên một mạt cười nhìn nàng, "Ngươi nói Triệu tỷ cũng thật là, rõ ràng đã sớm biết hôm nay mình không tới được, ngày hôm qua nên đem công tác trong tay xử lý tốt mới phải, một hai phải để lại toàn bộ cho ngươi."
"Có bối cảnh chính là có thể không kiêng nể gì a......"
Thanh âm tuy nhỏ, nhưng thái độ biểu đạt lại rất rõ ràng.
Là đang nói xấu sau lưng người.
Thậm chí...... Còn đang chờ mong nàng đáp lại đây.
Thẩm Ninh Hinh theo tiếng giương mắt, quả nhiên ở đáy mắt của Bùi Thanh nhìn thấy một tia chờ mong, giống như đang chờ đợi nàng tiếp tục hỏi cái bối cảnh kia là cái gì vậy.
Sao lại thế này a, tiểu cô nương này.
Thẩm Ninh Hinh dừng một chút, đem toàn bộ khối chocolate trong tay bỏ vào trong miệng, sau đó mới nhẹ nhàng cười cười.
"Cũng không có gì." Nàng nói, "Ta là người mới, cũng nên học tập nhiều một chút."
Phỏng chừng là không nghĩ đến nàng sẽ trả lời như vậy, Bùi Thanh đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại có chút xấu hổ cười cười: "Cũng đúng ha ha."
"Bất quá vẫn nên chú ý một chút, ngàn vạn đừng mệt, nếu không lại không có địa phương để khóc nga."
Lại là ngữ khí châm chọc mỉa mai như phía trước.
Thẩm Ninh Hinh mặc kệ nàng, chỉ nhẹ giọng ứng hạ, sau đó lại nói câu: "Cảm ơn chocolate của ngươi."
Lần này không đợi Bùi Thanh nói gì đó, nàng đã chuyển thân rồi.
Không bao lâu, phía sau truyền đến câu nhỏ giọng "Hừm."
Ở nàng nơi này chạm vào cái đinh, Bùi Thanh mắt trợn trắng, thực nhanh liền quay đầu tiếp tục cùng người khác nói chuyện phiếm.
Thẩm Ninh Hinh nghe vào lỗ tai này ra lỗ tai kia, thấy nàng hình như là đang nói ai đó bên nội mậu bên kia, không khỏi có chút bất đắc dĩ lắc đầu.
Lúc này còn hơn mười phút nữa là tan tầm, Thẩm Ninh Hinh đã hoàn thành xong toàn bộ công tác, vì thế liền tìm một tư thế thoải mái, tựa lưng vào ghế ngồi chơi di động, muốn nhìn một chút Mạnh Dao các nàng buổi tối có an bài gì không.
Advertisement
Không giống như nàng, mấy vị khuê mật này đều là gia cảnh ưu việt phú nhị đại, mỗi ngày sinh hoạt chính là ăn chơi ngủ, đi du lịch.
Gần đây giống như có niềm yêu thích mới, đó là truy tiểu tỷ tỷ.
Thẩm Ninh Hinh vừa mới đi vào liền thấy Khương Duyệt phát ra một tràng thật dài dấu chấm than, theo sau còn có mấy đường link dẫn có chụp hình, kêu các nàng hỗ trợ bỏ phiếu cho tiểu thần tượng của mình.
(Đại khái là bạn Khương Duyệt kêu gọi đồng bọn đi vote cho thần tượng của bản)
Thẩm Ninh Hinh thực mau ứng câu hảo, nhận lời sau khi tan tầm về nhà liền nghiên cứu cách bỏ phiếu.
Khương Duyệt trả về một cái tiểu biểu tình ' ok ', sau đó lại chạy tới cấp Mạnh Dao các nàng an lợi, trong đàn ồn ào nhốn nháo một mảnh.
Thẩm Ninh Hinh nhìn chằm chằm nhóm tán gẫu một lát, cười rộ lên sau đó trở về giao diện chính, muốn nhìn một chút có tin tức gì khác hay không.
Theo sau, liền thấy được tên của Khâu Diệc Bạch.
Buổi chiều sau khi Khâu Diệc Bạch phát cho nàng một trận kia liền tiện tay sửa lại ghi chú của nàng ấy, lúc ấy ngu ngốc cảm thấy không có gì, lúc này bỗng nhiên cảm thấy, tim không biết như thế nào đột nhiên lại đập chậm lại một chút.
Tay cũng theo bản năng ấn vào giao diện của Khâu Diệc Bạch, nhìn chằm chằm WeChat của nàng ấy một lúc lâu.
Đây hẳn là số di động của Khâu Diệc Bạch đi.
Nàng trầm mặc một lát, cuối cùng yên lặng mở ra danh bạ, đem dãy số kia lưu vào, sau đó lại ghi chú tên của nàng.
Nhấc mắt lên, vừa lúc tới thời gian tan tầm rồi.
"Đi đi đi!" Trong văn phòng thực nhanh khôi phục lại sức sống, mọi người quẹt thẻ xách theo túi đứng lên đi giành lấy thang máy, một đám tất cả đều chạy nhanh như bay.
Thẩm Ninh Hinh vẫn là chậm một bước, thời điểm nàng đến cửa thang máy làn sóng người thứ nhất đã đi xuống rồi.
Văn phòng của các nàng ở tầng giữa của office building, đi thang bộ kỳ thật cũng không mất bao nhiêu thời gian, nhưng hôm nay Thẩm Ninh Hinh thật sự là rất mệt, liền không suy xét đến chuyện đi thang bộ.
Cùng đồng sự một bên nói chuyện phiếm một bên chờ, thời gian thực mau qua đi, thang máy một lần nữa lên đến tầng lầu của các nàng.
Vừa mở ra, có một người đứng ở bên trong.
Tây trang quen thuộc, khuôn mặt quen thuộc, mùi hương thoang thoảng quen thuộc.
Lại là Khâu Diệc Bạch!
Thẩm Ninh Hinh thiếu chút nữa thở hắt ra một hơi.
Thang máy đều nhanh trở địa điểm giao nhau của hai người các nàng rồi.
Lúc này trong tay Khâu Diệc Bạch đang ôm mấy sấp văn kiện, nhìn dáng vẻ hẳn là mới làm xong việc từ bên ngoài trở về tăng ca.
Có giáo huấn từ lần trước, lúc này Thẩm Ninh Hinh lập tức giữ chặt đồng sự bên cạnh cùng nhau cùng nàng chào hỏi, "Khâu tổng hảo!"
"Ân." Khâu Diệc Bạch gật đầu, tầm mắt đảo qua mặt của Thẩm Ninh Hinh, thực mau dừng lại nói một câu: "Thẩm Ninh Hinh."
Đột nhiên bị nàng điểm danh, Thẩm Ninh Hinh tức khắc sửng sốt, ngay sau đó liền bắt đầu nghĩ lại chính mình có phải lại làm sai chuyện gì chọc tới nàng hay không.
Advertisement
Cũng may, Khâu Diệc Bạch không phải có ý tứ muốn hung nàng, ngữ khí nhẹ nhàng hỏi : "Sau khi tan tầm ngươi có an bài gì không?"
Không phải là muốn đem nàng lưu lại tăng ca chứ.
Thẩm Ninh Hinh ho nhẹ một tiếng, vốn định cự tuyệt, còn không chờ nàng nói chuyện liền nghe thấy Khâu Diệc Bạch bổ sung thêm một câu: "Liền chậm trễ thời gian của ngươi vài phút, giúp ta sửa sang lại văn kiện một chút."
Lời nói đều đã nói đến mức này rồi.
Thẩm Ninh Hinh không thể không nể mặt mũi mà nói cự tuyệt được, nâng đầu tầm mắt hướng lên mặt của Khâu Diệc Bạch, chậm rãi gật gật đầu.
Không biết có phải ảo giác hay không, nàng tổng cảm thấy Khâu Diệc Bạch ở bên kia giống như có vài phần nhu hòa, môi nhấp thành một đường thẳng tắp cũng chậm rãi thư hoãn.
"......"
Khâu Diệc Bạch xác thật không chậm trễ nàng bao nhiêu thời gian.
Thậm chí ngay cả giao lưu dư thừa cũng không có, chỉ nói cho nàng biết sửa sang lại văn kiện như thế nào cho xong, liền đi tới cửa sổ gọi điện thoại.
Lúc này vừa mới vào hạ, ngày cũng không quá dài, thái dương treo ở trên ngọn cây đã có xu thế nhạt đi, theo hướng cửa sổ tưới xuống một mảnh dư quang.
Vừa lúc liền bao trùm lên Khâu Diệc Bạch một phiến quang ảnh, bóng dáng mảnh khảnh dần dần kéo dài.
Mạc danh có một loại ý vị cô độc.
Thẩm Ninh Hinh thu thập xong văn kiện, thấy nàng còn chưa nói chuyện điện thoại xong, liền dứt khoát không nhúc nhích, chỉ ngồi tại chỗ nhìn chằm chằm bóng dáng của nàng mà phát ngốc.
Thẳng đến lúc này nàng mới phát hiện, kỳ thật Khâu Diệc Bạch không chỉ lớn lên đẹp, ngay cả thanh âm cũng cực kỳ dễ nghe, thanh tuyền, chỉ yên lặng lắng nghe liền cảm thấy an tâm.
Thẩm Ninh Hinh nghe nghe, không tự chủ được có chút mệt rã rời, vì thế liền ngồi tại chỗ trộm ngủ gật.
Mở mắt lại lần nữa, Khâu Diệc Bạch đã nói chuyện điện thoại xong rồi, đang đứng ở trước mặt nhìn chằm chằm nàng.
"......"
Cặp mắt kia của nàng trời sinh vốn là xinh đẹp, chỉ vì ngày thường ngồi ở trong văn phòng luôn làm một bộ dạng hung ba ba lạnh thấu xương, cho nên mới làm cho người ta không dám nhìn thẳng.
Nhưng lúc này lại bất đồng, không còn bộ dạng hung ba ba, ôn nhu lại một lần nữa trở về trong ánh mắt.
Làm người không tự giác nhớ lại ban đêm ngày đó ở siêu thị.
Thẩm Ninh Hinh sửng sốt, buồn ngủ cũng bay đi phân nửa, gương mặt xoát một cái liền đỏ.
"Ta thu thập văn kiện xong rồi." Nàng nói, "Thấy ngài còn đang gọi điện thoại, cho nên không có mở miệng gọi ngài."
"Ân." Khâu Diệc Bạch gật đầu, không nói gì nữa, tùy tay lấy những văn kiện nàng đã sửa sang lại lật xem vài lần, một lát sau lại nói, "Cũng không tệ lắm."
Là đang khen ta sao?
Thẩm Ninh Hinh trừng lớn đôi mắt, thiếu chút nữa cho rằng chính mình còn ở trong mộng.
Không phát hiện tình cảm biến hóa của nàng, Khâu Diệc Bạch xem xong văn kiện, một lần nữa trở lại bàn làm việc ngồi xuống, không liếc nhìn nàng lấy một cái, nói: "Không có chuyện gì nữa, ngươi về nhà đi."
"Hảo." Thẩm Ninh Hinh gật gật đầu, vội vàng thu thập đồ vật muốn chạy, "Khâu tổng hẹn gặp lại."
Lời còn chưa hoàn toàn nói ra hoàn chỉnh, đã thấy Khâu Diệc Bạch đột nhiên giống như nhớ tới cái gì, vẫy vẫy tay ngoắc nàng.
Lại làm cái gì nữa nha.
Thẩm Ninh Hinh chỉ có thể thành thành thật thật một lần nữa quay trở về, đứng ở trước máy tính mắt trông mong nhìn chằm chằm nàng.
"Có hứng thú đối với rượu không?" Khâu Diệc Bạch đột nhiên hỏi.
A?
Thẩm Ninh Hinh sửng sốt, suy nghĩ phát tán một trận, thực mau nhớ tới giữa trưa Khâu Diệc Bạch phát cho mình mấy cái ảnh chụp mỹ thực đó.
Mặt trên hình như ngẫu nhiên có chiếu tới tên của cửa hàng kia, gọi là Cư rượu.
Thẩm Ninh Hinh có chút vô ngữ.
Rõ ràng là chính ngươi chủ động phát cho ta, như thế nào lại thành ta cảm thấy hứng thú.
Nhưng nàng chỉ dám nghĩ ở trong lòng thôi, mặt ngoài một chút cũng không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ theo lời nói của Khâu Diệc Bạch gật đầu ứng câu " phải nha ".
Vừa dứt lời, liền thấy Khâu Diệc Bạch lấy ra một cái hộp nhỏ tinh xảo hướng trên mặt bàn phóng một cái.
"Đây là vật kỷ niệm bọn họ đưa, ta giữ lại cũng không có dùng tới, đưa cho ngươi." Nàng nói, nghiêm trang.
Nói cho hết lời, hộp cũng tùy theo mở ra, đồ vật bên trong dần dần xuất hiện ở trong tầm nhìn.
Là một......Ốc biển to đen bóng.
Giờ tan tầm cao điểm, người trên xe bus rất nhiều.
Thẩm Ninh Hinh lên xe, xuyên qua đám người chen chúc đi về phía sau tìm được một vị trí trống liền ngồi xuống, nghẹn thở một hơi lúc này cuối cùng mới thở ra.
Nàng sửa sang lại bao nhỏ cõng trên lưng, điều chỉnh một tư thế ngồi thoải mái xong, sau đó lại từ trong hộp lấy ốc biển ra quan sát.
Thật sự là xấu.
Nàng thở dài, tới tới lui lui lặp đi lặp lại nhìn, nhìn thế nào như cũng không tin tưởng được đây sẽ là vật kỷ niệm người ta đưa.
Không phải là Khâu Diệc Bạch sau khi nướng xong ốc biển, cố ý đem cái xác trở về chọc nàng chơi đi?
Nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nàng lại thực mau phủ định cái suy đoán này.
Người ta đường đường là một cái Khâu tổng, như thế nào sẽ có tâm tư cùng thời gian đi trêu đùa nàng.
Chẳng lẽ thực sự có huyền cơ gì......
Thẩm Ninh Hinh bất đắc dĩ, chỉ có thể đem cái ốc biển kia lăn qua lộn lại nhìn mấy lần, rốt cuộc vẫn nhìn không ra có chỗ nào xuất sắc.
Đang muốn thu hồi lại, suy nghĩ đột nhiên xoay chuyển, giống như ý thức được cái gì đó.
Nàng thở sâu, thật cẩn thận cầm lấy bọt biển lót hộp, quả nhiên ở tầng thấp nhất phát hiện một chai rượu có gắn thẻ vip.
Có một loại không dám tin tưởng nảy lên trong lòng, Thẩm Ninh Hinh mở WeChat ra, nghĩ cùng Khâu Diệc Bạch xác nhận một chút chai rượu này có phải là nàng không cẩn thận đưa nhầm cho nàng hay không.
Sau đó, thực mau được kết quả ——
【 Kỳ thật uống không hợp lắm, nếu ngươi cảm thấy hứng thú, vậy đưa ngươi. 】
【 Giúp ta xử lý đi. 】
Cho nên...... Thật là cho nàng, như thế nào lại phải dùng phương thức như vậy a.
Thẩm Ninh Hinh thực nhanh gửi đi trả lời ' cảm ơn tổng tài ', sau đó tắt di động ngồi ở trên ghế nhìn chằm chằm vỏ ốc biển đen bóng kia phát ngốc.
Khâu tổng của bọn họ, nguyên lai là một người biệt nữu như vậy sao?
(Biệt nữu có khá nhiều nghĩa, như là khó chịu, kỳ cục, khó tính rồi còn cả rắc rối, rầy rà (nhất là khi nói đến quan hệ giữa 2 người trở lên). Có lẽ ý ở đây là Khẩu tổng tâm khẩu bất nhất, tức là nghĩ 1 đằng miệng nói 1 nẻo, thích che giấu ý nghĩ thật sự trong nội tâm bằng thái độ, hành động đi ngược với điều mình nghĩ.)
----------------------------------------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Khâu tổng mỹ tư tư.jpg: Để Thẩm Ninh Hinh cũng trải nghiệm một chút vui sướng của ta.
Khâu tổng bản chất là một tiểu khóc bao ngạo kiều không quá am hiểu tiếp xúc cùng người khác, hung hung đều là giả vờ QwQ
Advertisement
- In Serial15 Chapters
Now That's Entertainment(a system apoc litrpg)
Julia Crane was an experienced police officer who'd thought she'd seen it all. When the world as she knows it ends and the games begin, she realizes she hasn't seen anything yet. Follow along through this system apocalypse style litrpg novel. Contains adult language, realistic depictions of violence, and other possible triggers. I've self published a couple of other novels, but I'm new to royal road so formating and posting schedule is up in the air until I get a handle on the site.
8 91 - In Serial22 Chapters
Mistbound: Eternity
The world is said to be formed out of duality of man. Good and evil, right and wrong, light and dark. And with duality, comes conflict. A meaningless clash of ideals results in pointless wars. Azlan is wanderer who doesn't falls in either category. Tired and done with the redundant world, he lives his secluded life, hunting monstrosites for coin in the crumbling province of Mountaliya, situated in the land of Forsa. The premise follows Azlan as he explores the province, experiencing the culture and its people as they try to stand unshaken amidst a cold and unforgiving world. The story is a dark fantasy that is a balance of action and world building but most importantly, it follows the people going about their daily lives. The world has entered a state of stasis, there are no high stakes, no glory to be had, only a decaying realm of ice remains. Everyone awaits for Heaven's descent, an event prophesied to bring the world out of stasis, by granting the champion of the event a wish. Heaven Shall Descend. I wanted to write a high fantasy story that doesn't focuses too much on Magic and Swordfights, but rather interactions between people, a bit of politics and ideals. This is my first attempt at writing something this huge, please let me know if you see mistakes or any problems in general, so I can learn from them. (The cover picture is from the year 1818, "Wanderer Above the Mist" by Caspar David Friedrich). I also write Short stories set in the same shared universe. You can read them here: Dark Fantasy Short Stories.
8 172 - In Serial19 Chapters
Kage System
[System Initializing] [Updating...] [Looking for a suitable candidate] [Candidate found! Candidate found] [System Overhaul!] [Integrating System] [Integrating System Status: 1%] [Integrating System Status: 2%] [Integrating Fail!] [Restarting] [Initializing Integration Program] [Integrating System Status: 4%] [Integrating System Status: 12%] ... [Integrating System Status: 98%] [Integrating System Status: 100%] [System Integration Completed!] [System is now barely functional] [Host can now use the System!] [Congratulation! The host receive 1x Beginner's Box Random System! ] Zheng woke up by the continual noise of the voice. "Huh? what is this System thing?" *****************Special Announcements***************** Schedule Release: Probably 2 or more chapters per week. Question #1: Why so little chapters?Answer #1: I only have 2-3 hours worth of writing time per day. Question #2: Will you drop this novel?Answer #2: Of course NOT. Not to my knowledge. Question #3: Your grammar sucks! Why?Answer #3: English is my third language meaning, I'm not a native English speaker. If you want, you can help me edit my mistakes. :D (free of course) I'm happy to hear your thoughts so leave some comments and let me know what you think. Thanks for reading, I see you around. ***************************************
8 135 - In Serial14 Chapters
The Book of Rune
If you like moderately well-researched semi-medieval military logistics with some fantasy twists, and also conspiracy, and exploration, and violence, and maybe a dash of road movie, hey, Ruen just might be your thing. Plot-wise, basically there's a guy who got fired by Death, a kid with pyrotechnic tendencies, and a slave general who wouldn't mind retiring but ended up on a mass suicide mission. If you were looking for a less TL;DR version, a guy who got fired by Death meets a kid with pyrotechnic tendencies, and they try to get the guy un-fired while also trying to come to terms with death together (ooohhhh, look, I'm deep). Meanwhile a slave general does something stupid and ends up being sent on a suicide mission, and he tries to wreak havoc and save lives at the same time. The threads come together, I swear. This is a rough draft of a fantasy semi-book that I've had in the back of my head for some time. I've written a variety of short stories set in the world over the past three years, and I finally kicked myself into writing the actual story. Very much a slow work in progress. Occasional violence (okay, well, maybe more than occasional), occasional foul language.
8 194 - In Serial40 Chapters
The Nocturne Society
For the first time on Royal Road The Nocturne Society is a series of urban horror stories centered around the remains of a dissolved secret society called … you guessed it … The Nocturne Society. Thirty years ago all monsters vanished and nobody knows why. The secret society dedicated to research and containment of these supernatural threats slowly fell apart and the dark age where dangerous things unknown to men slowly became legend. Finally nobody believed in the existence of such otherworldly threats anymore. But when thirty years later a young woman is killed in Hamburg and a tentacled monster seems to be the prime suspect an aging operative is forced out of retirement and together with the tech-savvy boyfriend of the victim he must return to the shadows to hunt the monster the world does no longer believe in. The Nocturne Society contains six novels available on Amazon, with another one in pre-sale. The Nocturne Society Series There are No Monsters Wormking Leviathan Let them burn Worst Case Scenarios The Secret Friend Mother (pre-sale)
8 112 - In Serial12 Chapters
An Average American in A High-school Academy Anime
An American versed in narrative tropes and more than mildly acquainted with anime wakes up in a completely different bed than the one he went to bed in. Now he has to scramble to understand where he is, what's going on, and hope to God he isn't in a relationship drama. I don't expect this to be good or well-received, but I have plenty of time this quarantine, so I'll try to get a chapter of 4000-10000 words out every one or two weeks. (haha) Please let me know how it can be improved. I'm an avid reader of fiction, but I've never really fallen down a rabbit hole so hard that I can name all tropes and settings and such by heart. I'm not sure if this will be effective satire, so I preemptively apologize. Inspired by: "My Life is Not a Manga, or maybe..." by EO Tenkey and "The Simulacrum" by Eganthale. Check them out if you want probably better stories than this one.
8 149

