《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 8
Advertisement
Cuối cùng Thẩm Ninh Hinh vẫn là bưng chén rượu đi qua chỗ Khâu Diệc Bạch.
Người ở bộ phận buôn bán ngoại mậu không ít, đầy một cái bàn lớn thật lớn, nàng là người mới tới, cho nên ngồi ở vị trí ngoài cùng.
Cách Khâu Diệc Bạch rất xa.
Lúc này không khí đang rất high, kính rượu đã đi được mấy vòng, vòng kính rượu mới vừa qua đi, mọi người đều đang dùng bữa nói chuyện phiếm, cho nên có người sẽ nhìn nàng.
Trừ bỏ mấy đồng sự vừa rồi, hổ giấy Khâu Diệc Bạch liền nhìn chằm chằm vào nàng.
Toàn bộ hành trình Thẩm Ninh Hinh đều bị nàng nhìn chằm chằm, cảm giác còn chưa uống rượu bước chân bên dưới cũng đã bắt đầu mềm nhũn.
"Khâu tổng."
Nàng đi đến trước mặt Khâu Diệc Bạch đứng yên, mắt hạnh tròn tròn chuyển một cái, thực ngoan ngoãn cười rộ lên, "Ta kính ngài một ly."
Vừa dứt lời, Khâu Diệc Bạch đột nhiên bưng lên chén rượu cùng nàng đụng một cái.
Dùng sức lực còn rất lớn, rượu trong ly của Thẩm Ninh Hinh đều bị nàng đánh bay một nửa.
Thật sinh khí nha?
Thẩm Ninh Hinh sửng sốt, sợ nàng trong lòng không thoải mái, vội vàng mở miệng muốn cùng nàng xin lỗi: "Thực xin lỗi Khâu tổng, ta không phải cố ý......"
Lời còn chưa nói xong, liền thấy Khâu Diệc Bạch đột nhiên trầm mặc không lên tiếng hướng về phía nàng dựa sát vào một chút.
Giống như thì thầm, dùng âm lượng chỉ có hai người bọn nàng mới có thể nghe được.
"Thẩm Ninh Hinh ngươi không am hiểu uống rượu phải không?"
"Cho nên mới không tới kính ta?"
Thanh âm rất nhỏ, phía sau còn mang theo ngữ khí trợ từ, nửa phần trêu chọc, nửa phần câu nhân.
Thẩm Ninh Hinh sửng sốt, thực mau đối diện với tầm mắt của nàng.
Đôi con ngươi bị mùi rượu bao phủ mông lung, lúc này lại nhàn nhạt quang mang, đẹp đến mức làm người khó thở.
Thẩm Ninh Hinh trầm mặc một lát, muốn nói điều gì đó thế nhưng lại không thể nói ra thành lời.
Khâu Diệc Bạch đã trước một bước tiếp lời, ngồi ở chỗ đó giống như thực không cao hứng giáo dục nàng: "Không am hiểu cũng phải tới kính một ly, nếu không sẽ bị mọi người cảm thấy không tốt, ta cũng sẽ sinh khí."
"Bất quá ta nhớ kỹ tửu lượng của ngươi không hảo." Sau một lúc lâu, nàng bỗng nhiên lại nói.
"Nếu lần sau ngươi còn tới kính rượu, chúng ta có thể lại dùng loại phương pháp này."
Đây là đang bảo vệ nàng.
Thời điểm ý thức được điểm này, gương mặt Thẩm Ninh Hinh có chút nóng lên.
"Ngài cũng uống ít một chút đi." Nàng dừng một chút, hạ giọng cũng muốn khuyên Khâu Diệc Bạch một câu, "Ta thấy ngài giống như có điểm say......"
Lời này vừa nói ra, Khâu Diệc Bạch tức khắc liền có chút không vui.
"Ngươi mới say." Nàng lắc đầu, cực kỳ bất mãn nói câu, "Cho dù tất cả mọi người trên bàn này say, ta cũng chưa say."
"Ngươi quá coi thường ta." Nàng xua tay, không đợi Thẩm Ninh Hinh nói chuyện liền đem nàng đẩy đi.
Sau đó tự mình lại rót một ly rượu, ăn một miếng uống một ngụm, ăn một miếng uống một ngụm.
Advertisement
"......"
Vả mặt cũng thật nhanh.
Bữa cơm này ăn gần hai giờ đồng hồ, khi tan tiệc mọi người đều có điểm say.
Bất quá Khâu Diệc Bạch là người say lợi hại nhất.
Thẩm Ninh Hinh đưa ánh mắt nhìn, thấy nàng đang dùng tay đỡ đầu ngồi tại chỗ thất thần không biết đang suy nghĩ cái gì, thân thể còn thường thường khẽ lay động vài cái.
"Ta đi gọi xe thuê cho Khâu tổng." Trợ lý Hàn thấy thế thở dài, móc di động ra một bên lay một bên ngẩng đầu nói, "Mọi người cũng mau đi tìm xe thuê đi, hoặc là liên hệ người nhà trực tiếp tới đón."
(Theo mình được biết ở bên Trung Quốc có dịch vụ xe thuê đưa người say về nhà, ở bên đó quản lý việc uống rượu rất nghiêm, nếu tài xế đã uống rượu mà vẫn lái xe, một khi bị bắt sẽ bị tịch thu và tiêu hủy bằng lái)
"Được rồi."
Mọi người gật đầu, vựng vựng hồ hồ cúi đầu cầm di động gọi điện thoại.
Trợ lý Hàn gọi di động một lát, lúc sau đứng lên đi đến trước mặt Khâu Diệc Bạch, "Khâu tổng ngài còn đứng lên được không?"
"Đương nhiên." Khâu Diệc Bạch theo tiếng nhíu mày, mơ mơ màng màng đáp lại nàng.
"Có thể đứng lên liền hảo." Trợ lý Hàn gật gật đầu, mở miệng dặn dò nói, "Một lát nữa xe liền tới, ngài đợi một chút."
"Có lẽ ta không thể đi cùng ngài." Sau đó nàng lại nói, "Trong nhà đột nhiên có chút việc."
Hôm nay Khâu Diệc Bạch thật sự là say đến lợi hại.
Trợ lý Hàn nói xong mấy câu kia, đột nhiên vẫn cảm thấy không yên lòng, sau đó ngẩng đầu lên muốn hỏi một chút mấy đồng sự kia có thể tiện đường cùng Khâu Diệc Bạch đi một đoạn đường hay không.
Chưa kịp mở miệng, Thẩm Ninh Hinh đột nhiên thò qua tới.
"Trợ lý Hàn." Nàng nói, khóe miệng cong cong, thanh tuyến mềm mại, "Ta đã từng ở phụ cận nhà ta ngẫu nhiên gặp phải Khâu tổng vài lần, hẳn là cách nhà nàng ở không xa."
"Nếu thuận tiện, ta bồi Khâu tổng cùng nhau trở về."
Thật sự là bất đắc dĩ.
Trên mặt Thẩm Ninh Hinh mang theo nụ cười, nhưng trong lòng đã sớm hoảng loạn không ra bộ dáng gì rồi.
Vừa rồi lúc tiệc sắp kết thúc, thời điểm mọi người đang thu thập đồ đạc, Khương Duyệt lại phát liên tiếp kêu gọi nàng bỏ phiếu.
Lúc này vừa lúc nàng không có việc gì làm, liền tiện tay điểm vào bỏ phiếu, sau đó liền chú ý tới Khâu Diệc Bạch không biết lúc nào đã phát trạng thái mới trên Weibo.
Nội dung rất đơn giản, liền một câu ——
Tửu lượng của ta giống như giảm xuống, sinh khí.
Phía sau còn mang theo cái biểu tình QAQ.
Thẩm Ninh Hinh mồ hôi lạnh đều mau xuất ra.
Nàng sợ Khâu Diệc Bạch uống đến say mèm, ở trước mặt các đồng sự khác không cẩn thận lại khóc lóc, nghe thấy trợ lý Hàn nói, vội vàng tiến lại gần chủ động xin ra trận muốn đưa Khâu Diệc Bạch về nhà.
"Có thể thì có thể." Trợ lý Hàn nói, "Chính là có chút phiền toái ngươi."
"Không có việc gì." Thẩm Ninh Hinh cười cười, "Tiện đường mà, không có gì phiền toái."
Advertisement
"Vậy được rồi." Trợ lý Hàn theo tiếng gật gật đầu.
Từ sau lần gặp gỡ ở quán bar lần đó, ấn tượng của trợ lý Hàn đối với Thẩm Ninh Hinh vẫn luôn rất tốt, cảm thấy nàng là một đứa nhỏ hiểu lễ phép lại có nhãn lực.
Lần này thấy nàng khăng khăng muốn đưa, cũng yên tâm đem Khâu Diệc Bạch giao cho nàng.
Thuận miệng khách sáo vài câu, trợ lý Hàn chân trước vừa đi, sau lưng xe thuê cũng vừa tới.
Thẩm Ninh Hinh cùng đồng sự còn lại nói xong lời từ biệt, nâng Khâu Diệc Bạch dậy đi ra ngoài, thời điểm vừa mới đi tới cửa liền nghe thấy Khâu Diệc Bạch khụt khịt.
Trong lòng nàng liền thất kinh, theo bản năng nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện biểu tình của Khâu Diệc Bạch đúng là có chút không thích hợp.
Môi cũng khẽ nhếch, lẩm bẩm không biết muốn nói cái gì.
Muốn chuyện xấu!
Thẩm Ninh Hinh bị hù chết, vội vàng duỗi tay che miệng nàng lại.
Thậm chí ôn nhu như hống tiểu hài tử mà hống nàng: "Ngoan a, ngoan a......"
Vừa khuyên lại vừa hống, sau một lúc lâu Khâu Diệc Bạch thật đúng là không có động tĩnh gì nữa.
Thẩm Ninh Hinh thở phào một hơi, vội vàng mang nàng lên xe.
Lái xe là một vị tiểu tỷ tỷ, kỹ thuật lái tốt, không nhiều lời lắm, chỉ chốc lát sau liền lôi kéo hai người tới nơi cần tới rồi.
Trước đó trợ lý Hàn đã trả tiền rồi, cùng tiểu tỷ tỷ nói cảm tạ, Thẩm Ninh Hinh dựa theo địa chỉ trợ lý Hàn cung cấp đỡ Khâu Diệc Bạch lên lầu.
Tuy nói người này đã say, nhưng Thẩm Ninh Hinh phát hiện nàng giống như vẫn nhận thức được nhà của mình, vừa mới đỡ nàng vào cửa tiểu khu, Khâu Diệc Bạch thực mau liền tránh thoát khỏi gông cùm xiềng xích của nàng, cũng không quay đầu lại mà đi nhanh về phía trước.
Thẩm Ninh Hinh chỉ có thể chạy nhanh đuổi theo, một đường đuổi theo nàng tới cửa nhà.
Khâu Diệc Bạch quay đầu nhìn nàng một cái, một lát sau lại cúi đầu, nhập mật mã cửa phòng trộm.
Còn rất có ý thức phòng trộm......
Thẩm Ninh Hinh cạn lời.
Cửa rất nhanh liền mở ra, trang hoàng tinh xảo đập vào tầm nhìn.
Thẩm Ninh Hinh giương mắt nhìn nhìn, còn chưa kịp cảm thán kinh ngạc Khâu Diệc Bạch đã bước nhanh trở về phòng ngủ.
"......."
Sợ nàng bởi vì uống quá nhiều rượu sẽ không thoải mái, Thẩm Ninh Hinh đứng ở cửa trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn nhấc chân đi vào theo, muốn nấu canh giải rượu cho nàng.
Vừa mới tìm được phòng bếp, còn chưa kịp nghiên cứu rõ ràng nguyên liệu nấu ăn đặt ở chỗ nào, liền thấy Khâu Diệc Bạch xách theo quần áo tắm rửa vào toilet.
Tiếng nước giằng co hơn mười phút, lúc sau cửa mở ra, Khâu Diệc Bạch lại đi nhanh hướng về phòng ngủ.
Thời điểm Thẩm Ninh Hinh nấu xong canh giải rượu, người đã vào ổ chăn.
Thấy vậy Thẩm Ninh Hinh quả thật muốn khóc.
Nàng lớn như vậy trước nay cũng chưa từng chiếu cố qua người khác, chứ đừng nói tới giống như Khâu Diệc Bạch đoán không ra như vậy, trong lúc nhất thời choáng váng, ngốc đứng tại chỗ không biết nên làm cái gì bây giờ.
Thẳng đến một hồi lâu sau rốt cuộc mới phản ứng, thử hỏi một câu: "Khâu tổng hiện tại ngươi mặc quần áo chưa?"
Hai người giống như đang tiến hành một màn giao dịch vậy.
Tiếng nói vừa dứt, Khâu Diệc Bạch chớp chớp mắt phân biệt trong chốc lát, cuối cùng từ trong ổ chăn vươn tay ra.
Còn hảo, còn có tay áo.
Thẩm Ninh Hinh nhẹ nhàng thở ra, sau đó bước nhanh lên trước đem canh giải rượu đưa qua.
"Chính mình có thể uống không?" Nàng hỏi như vậy, trong giọng nói còn mang theo chút mềm mại không nhận thấy được.
Khâu Diệc Bạch gật gật đầu, ngồi dậy bưng canh giải rượu thổi thổi, ùng ục ùng ục uống xuống.
Uống say còn tự lập như vậy, hơn nữa cũng không khóc không nháo.
Thẩm Ninh Hinh có chút bội phục, tiểu khóc bao này vẫn là có thể.
Nhìn người một lần nữa ngoan ngoãn nằm trở về ổ chăn, Thẩm Ninh Hinh giúp nàng sửa lại chăn, sau đó liền đứng lên chuẩn bị rời đi.
"Khâu tổng ngươi ngủ đi." Nàng nói, nhẹ giọng cùng Khâu Diệc Bạch từ biệt, "Ta trở về nhà trước."
Vừa mới dứt lời, Khâu Diệc Bạch vừa mới nằm xuống đột nhiên lại một lần nữa ngồi dậy, giống như nghe không hiểu duỗi tay kéo nàng lại.
Ngón tay thon dài mềm mại nắm lấy cổ tay của nàng, chết sống cũng không buông ra.
Thẩm Ninh Hinh không biết sao lại thế này, chỉ có thể một lần nữa lặp lại lời nói vừa rồi, đổi lấy chính là Khâu Diệc Bạch càng thêm từng bước ép sát dây dưa.
Thậm chí bộ dạng độc lập vừa rồi cũng thực mau liền biến mất không thấy tăm hơi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, đột nhiên bắt đầu rớt nước mắt.
Từng viên từng viên, giống như gặp phải cái gì ủy khuất vậy.
"......?!"
Cái gì đây!
Thẩm Ninh Hinh sợ tới mức không dám động, chính mình cũng mau khóc theo.
"Khâu tổng ngươi đừng khóc a!" Nàng vội không ngừng tìm giấy khăn giúp nàng lau nước mắt, tay chân luống cuống vỗ phía sau lưng nàng an ủi một trận.
Ngữ khí cũng dần dần mang theo ý vị thỏa hiệp: "Ta không đi nữa được không, ngươi đừng khóc......"
Khâu Diệc Bạch nghe vậy chọn hạ mi.
Thật sự không đi?
"Không đi không đi." Thẩm Ninh Hinh vội vàng nói.
Khâu Diệc Bạch yên tâm, lau lau nước mắt thực mau ngừng khóc thút thít, sau đó hướng bên kia giường dịch chuyển, đằng ra một vị trí cho Thẩm Ninh Hinh.
Chính mình còn sờ soạng di động, mở Weibo ra ở trên đó gõ gõ gì đó.
Say thành như vậy còn phát Weibo.
Thẩm Ninh Hinh thở dài, vừa mới tiến lại gần liền thấy Khâu Diệc Bạch giống đề phòng nàng đem màn hình quay qua hướng khác.
Di động cũng giấu đi, không thích cho nàng xem.
Ngươi cho rằng ngươi không cho ta xem ta liền không nhìn thấy sao......
Thẩm Ninh Hinh trầm mặc một lúc lâu, đợi Khâu Diệc Bạch mân mê xong rồi mới mở Weibo ra tiến vào trang chủ của nàng.
Lần này lại không nhìn thấy tiểu biểu tình khóc QAQ quen thuộc, mà phá lệ thả một cái gương mặt tươi cười.
Phía sau còn có một câu nói ——
Lần đầu tiên đem bằng hữu ngủ lại ở nhà ta.
Có điểm vui vẻ.
Lúc này lại dùng xưng hô là bằng hữu.
Thẩm Ninh Hinh giương mắt, đối diện với ánh mắt của Khâu Diệc Bạch, rốt cuộc cũng không thấy rõ nàng đến cùng là nghĩ như thế nào.
Chỉ thấy đôi mắt nàng giống như sáng lên, sau đó duỗi tay hướng trên giường vỗ vỗ hai cái.
Giống như đang kêu nàng, ngươi nhanh lên đi lên a!
--------------------------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Thẩm Ninh Hinh: Chờ ngươi ngày mai tỉnh lại, tốt nhất đừng nghĩ đến sự tình tối ngày hôm nay...... Nếu không ngươi lại khóc.
Advertisement
- In Serial46 Chapters
Bear Station
Janus is a junior college student who wants nothing more than to prove himself. The world has undergone great changes; humanity has moved below ground in an effort to survive. But, tensions are mounting. Levels and statistics now govern everyday life. Mankind has adapted to their new circumstances, using the System to replace the technology they lost. A semblance of normalcy has finally settled on the people below ground. But threats continue to loom from the surface. Janus finally gets his shot for greatness. A strange skill he received as a child has caught the eye of a legendary delver — an explorer who braves the depths of dungeons in search of glory. Follow Janus as he navigates a hostile and unforgiving world. Will he rise from the furnace of his trials tempered and prepared for even greater hardships?
8 171 - In Serial38 Chapters
Different World along with One Piece System
BlueMoon Continent there are many different types of elements that people cultivate. Chris is a fan of One Piece, he is the self proclaimed Number One fan. A single wish caused Chris to be thrown into another world with an exchange system that had all the One Piece qualities. You’re the number one cultivator? I’m the King of the Pirates! You have an army of 1000 men? I have a fleet of 10000 Pirates! You have 100 high class beauties at your side? I have… ok, you beat me there! ------------ This work of fiction is just for me to have fun with. I don't have any goals for this, just something I want to do. From the title, you can tell that this is highly inspired by In a Different World with Naurto System. But also from One Piece as well. Casually written, just made for fun. Read along, don't expect anything, just enjoy. Lots of spelling/grammar mistakes, but i'm not bothered about it. Don't care too much about it, not a professional nor trying to be one. Written for fun.
8 254 - In Serial14 Chapters
An Artificer's Ambition
Namar Brandy is a talented young smith who dreams of expanding his father's business in search of fame and fortune. Upon discovering his potential for magic at the Coming of Ages ceremony he sets off towards the academy in an attempt to improve his craft. The success he finds garners the attention of the merchants, the nobility and the other talented young mages, some harboring malicious intentions. Barlor Brown is a farmer's son, destined for a life of endless monotony. After discovering an immense potential for magic he joins the academy to avoid the life of a farmer. Fascinated with the new world, he works towards the life of an explorer and charting it's vast expanses, regardless of what horrors lie in wait. So, for those of you who might've already read The Artificer, I'm trying to redo it. (Yes, after only about five chapters.) mostly because I was really unhappy with it. So to anyone reading this, I wouldn't expect quality or quantity. Any crtiticism would be appreciated. And thank you to anyone who bothers to read through my crap.
8 151 - In Serial26 Chapters
Duck Around and Find Out
Flap never wanted to be anything more than a pond duck. He was perfectly happy with his life of mating, migrating, and eating fish. But all that changed when a spacefaring race of war-crazed giant chickens confused him for Earth's greatest gladiator, all on account of a sketchy lease deal from a few million years prior. Now Flap is Earth's Champion, unwittingly wrapped up in a high stakes conflict almost as old as time itself. Armed with a real dumbass of an artificial intelligence, a brain full of pop culture mush, and a hybrid body courtesy of an Academy Award-winning actor, Flap now has all the tools he needs to prevail in the bloody contest. The only question is whether he can learn to use them to save the Galaxy before his implant drives him nuts. Duck Around and Find Out is an absurd adventure across space and pond featuring GameLit elements, more movie and tv references than you can shake a stick at, and a cast of anthropomorphic animals that would make a furry cream their pants. Do you like ducks? And do you like space? Are you also a weirdo? If you answered yes to all three, this just might be the story for you. So if you're brave enough, Duck Around and Find Out.
8 153 - In Serial34 Chapters
Void [Nightmare X Reader]
Y/N is the Guardian of nothingness. The shrub with flowers that she protects is home to all things that are considered to be nothing.When a walk in the woods allows her to make a new friend,a problem arises from the shadows. As Y/N tries to find balance between the protecting her plant and Nightmare a margin of error disrupts peace between feelings. Destruction and despair have plaguaged her once beautiful home because of this. How will Y/n help revert things to how they once were before.Slow burnish, on going nightmare x readerNot edited, cause most of this is written on the fly.Update monthly cause uninspired and school.Highest rankings:#1 dreamtale#1 Negativity#1 nightmarex reader#1 Sansxreader#1 nothing#1 passive#1 balance#1 Nightmare#1sans
8 403 - In Serial10 Chapters
desire | lucas sinclair
y/n is on the hawkins volleyball team, she is a pretty, popular, and smart girl. she's friends with the popular basketball player, lucas sinclair. she wants to be friends with lucas's friends, but they won't let her join their party. how will everything work out with y/n?----- she/her pronouns for y/n- contains language and violence ----#2 - lucassinclairxreader #8 - lucassinclair----
8 115

