《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 13
Advertisement
Khâu Diệc Bạch đau răng mấy ngày sau mới hết.
Người biết chuyện này không nhiều lắm, chỉ có Thẩm Ninh Hinh cùng trợ lý Hàn, còn lại mọi người đều cho là nàng bị cảm mạo, về mặt tình cảm không thế nói chuyện cũng có thể tha thứ, tất cả đều nghĩ rằng giọng nói nàng bị ách.
Nhưng trợ lý Hàn lại rất khổ, sẽ phải thay nàng chủ trì hội nghị, thuyết trình PPT cũng là nàng nói, các loại yêu cầu của Khâu Diệc Bạch đều dựa vào nàng để truyền đi.
Không chỉ có thế, còn phải giám sát lão bản uống thuốc.
Lúc này hẳn là nên nhớ kỹ đi......
Thẩm Ninh Hinh liếc mắt nhìn túi chocolate bị nàng ném qua một bên kia, lại mở di động nhìn nàng phát biểu tình khóc chít chít ở trên Weibo, không khỏi nhẹ nhàng thở dài.
Cũng quái nàng, lúc ấy nếu như nàng nhận lấy hẳn sẽ không có những việc kế tiếp như vậy xảy ra.
Đối với hoạt động tâm lý của tiểu khóc bao này, xem ra về sau càng phải dụng tâm phỏng đoán một chút mới được.
-------------------------------------------------------------------------------------
Lại mấy ngày nữa trôi qua.
Răng của Khâu Diệc Bạch tốt rồi, tinh thần thực mau khôi phục, bắt đầu tự mình ra tay giải quyết một ít hạng mục tạm trì hoãn mấy ngày nay, cũng bắt đầu răn dạy những người không nghiêm túc công tác.
Toàn bộ buổi sáng, Thẩm Ninh Hinh đều có thể nghe được âm thanh từ trong văn phòng nàng truyền ra.
Rất hung còn rất lảnh lót.
Thế nhưng còn có điểm vui mừng là như thế nào!
Nàng lắc đầu cười khẽ, không suy nghĩ linh tinh nữa, ôm văn kiện vừa mới đóng dấu xong đi tìm trợ lý Hàn.
Nghe nói gần đây có một hộ khách muốn tới nhà xưởng bên này nhìn xem, chuyện như vậy rất nhiều, còn chưa tới cũng đã oanh tạc ở trên WeChat mấy ngày nay, kêu nàng hỗ trợ đặt khách sạn.
Đi ra ngoài phải thuận tiện, xung quanh có siêu thị lớn nhưng không được có trường học, lái xe đến nhà xưởng không được quá nửa giờ.
Ăn cơm cũng có yêu cầu, không ăn thịt heo, không ăn trứng gà, không ăn dưa chuột, không ăn rau hẹ...... Thực đơn thật dị thường.
"Ta nghĩ để cho nhà xưởng bên kia xào mấy mâm rau xanh cho bọn họ là được!" Trợ lý Hàn một bên sàng chọn khách sạn một bên thở phì phì nói.
Thật quá khó khăn.
Thẩm Ninh Hinh thật cẩn thận đặt văn kiện lên trên bàn, lại tiện tay giúp nàng tiếp ly cà phê trở về, ôn nhu an ủi vài câu, thời điểm đang chuẩn bị xoay người rời đi, đột nhiên bị trợ lý Hàn gọi lại.
"Đúng rồi tiểu Thẩm." Nàng đột nhiên mở miệng hỏi, "Ngày mai ngươi có bận gì không?"
"Ngày mai?" Thẩm Ninh Hinh nghĩ nghĩ, ngay sau đó lắc đầu, "Cũng không có việc gì."
"Không có việc gì liền hảo." Trợ lý Hàn nhẹ nhàng thở ra, sau đó lôi kéo ghế dựa hướng bên cạnh nàng đẩy qua, cười rộ lên nói, "Vậy ngươi có thể giúp ta một việc hay không?"
Thẩm Ninh Hinh: "Ân?"
Một thực tập sinh như nàng...... Có thể giúp được việc gì cho trợ lý Hàn sao?
Buổi sáng 8 giờ, Thẩm Ninh Hinh mặc tiểu váy đứng ở trước trạm xe công cộng chờ Khâu Diệc Bạch lái chiếc Maserati màu đen lại đây.
Advertisement
Đây là lần đầu tiên nàng chạy ngoài cần, khó tránh khỏi có chút khẩn trương.
Cũng cảm thấy có điểm ngốc, bởi vì điểm đến của lần này không phải nhà xưởng cũng không phải khách sạn gì gì đó.
Mà là trường học ——
Trường học cũ của Khâu Diệc Bạch.
Trước kia, nàng chỉ biết thành tích học tập của Khâu Diệc Bạch đặc biệt tốt, nhưng cụ thể tốt đến cái dạng gì lại không có khái niệm đi xác minh, thẳng đến tối hôm qua sau khi nghe trợ lý Hàn nói xong, mới biết được người này đến tột cùng là cái dạng thần tiên gì.
Thi đại học, tiếng Anh toán học toàn bộ trăm điểm, viết văn cũng viết thành bài văn mẫu......Đứng đầu toàn tỉnh.
Này cũng quá lợi hại đi.
Thẩm Ninh Hinh ngạc nhiên.
Cho nên, nhiệm vụ hôm nay của nàng chính là hộ tống vị học bá này trở lại trường học cũ làm diễn thuyết.
Thực ra, chủ yếu là phụ trách mua nước chạy người chạy việc.
Đang lúc nghĩ ngợi, Khâu Diệc Bạch đã lái chiếc Maserati phi thường phong cách lại đây rồi.
Hôm nay nàng mặc một bộ tiểu âu phục thuần trắng, mặt mày trang điểm cực kỳ tinh xảo, thân hình thon thả, vòng eo rất nhỏ, cả người cực kì có khí tràng.
Vừa mở miệng, thanh âm cũng rất dễ nghe, giống như một dòng suối chảy xuôi qua vậy.
Bất quá ngữ khí lại thực hung, có điểm giật mình hỏi nàng: "Thẩm Ninh Hinh như thế nào là ngươi?"
Ngươi cho rằng ta rất muốn tới sao......
Thẩm Ninh Hinh ở trong lòng thở dài, nhưng ngoài miệng chỉ có thể thành thật giải thích: "Trợ lý Hàn lâm thời có một số việc không đi được, liền ủy thác ta lại đây."
Biết nàng khẳng định muốn bắt bẻ, vì thế liền vội vàng bổ sung một câu lấp kín miệng nàng : "Ta bảo đảm sẽ làm tốt công việc được giao, sẽ không cho ngài thêm phiền toái."
Tiếng nói vừa dứt, không khí trầm mặc vài giây.
Khâu Diệc Bạch cũng không nói gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm nàng, một lúc lâu sau nhẹ nhàng mở miệng cười nhạo một chút.
Bất động thanh sắc, Thẩm Ninh Hinh thiếu chút nữa bị nàng làm tức chết.
Tiểu khóc bao này vừa rồi là đang châm chọc chính mình đi? Đúng không!
Biết mình so đo không lại, Thẩm Ninh Hinh bất đắc dĩ, chỉ có thể thở dài bay nhanh chui vào trong xe.
Vừa mới sửa sang lại làn váy, liền nhìn thoáng qua Khâu Diệc Bạch, thấy nàng ném áo khoác qua chỗ mình.
"Váy ngắn như vậy." Nàng nói, làm bộ tùy tiện lẩm bẩm một câu, giơ tay khởi động xe, "Mới sáng sớm, ta nhìn cũng thấy lạnh."
"Nhanh đắp lên đi."
Xe rất nhanh chạy tới mục đích.
Cùng nhóm lãnh đạo bắt tay hàn huyên vài câu, mấy người cùng tiến vào hội trường chuẩn bị.
Thẩm Ninh Hinh ở phía trước sân khấu tìm được một vị trí thích hợp ngồi xuống, mở ra camera hết sức chuyên chú chuẩn bị nghe Khâu Diệc Bạch diễn thuyết.
Hội trường có người chuyên môn ghi hình, nàng không cần vì thế nhọc lòng, mở camera ra bất quá chỉ là muốn chụp chút ảnh chụp chính mình lưu lại mà thôi.
Rõ ràng đi lên diễn thuyết là Khâu Diệc Bạch, không biết vì sao lúc này nàng lại càng thêm khẩn trương.
Advertisement
Ngay cả chính mình cũng không hiểu rõ nguyên do.
Đang lúc nghĩ ngợi, đèn chiếu mở ra, Khâu Diệc Bạch chậm rãi lên sân khấu, khom lưng, mỉm cười, diễn thuyết bắt đầu.
Hoàn hoàn toàn toàn là viết xong tiến hành, thuyết minh rõ ràng lại lưu loát, nhìn lại cùng nghĩ lại quá khứ đồng thời càng có nhiều triển vọng tương lại muốn nói cho mọi người nghe, làm đến nơi đến chốn.
Mỗi một cái mỉm cười đều quá mức mỹ lệ.
Toàn bộ hành trình chụp ảnh, động tác của Thẩm Ninh Hinh cơ hồ không ngừng nghỉ.
Sau đó, lãnh đạo vốn định mời các nàng cùng đi ăn cơm.
Khâu Diệc Bạch lấy cớ công ty còn có việc mà cự tuyệt, hàn huyên vài câu xong liền lên xe, vừa mới ngồi xuống liền nhắc mãi chính mình muốn uống nước.
"Vừa rồi ở trường học như thế nào ngươi không uống?" Thẩm Ninh Hinh không khỏi bất đắc dĩ.
"Uống nước xong son môi sẽ hư." Khâu Diệc Bạch nhìn nàng, từ trong túi móc ra một tờ một trăm đồng, lắc lắc, "Mau đi, ta muốn uống trăm tuổi sơn."
(Trăm tuổi sơn là tên loại nước uống, cũng không rõ nó là nước gì, có lẽ là trà hoa quả gì đó)
Ngay cả tên thức uống cũng chọn xong rồi.
Quả nhiên thoát ly khỏi tầm mắt đại chúng, người này vẫn như cũ là tên quỷ ấu trĩ.
Thẩm Ninh Hinh lắc đầu, tiếp nhận tiền đẩy cửa xe ra đi vào siêu thị.
Dạo qua một vòng mua trăm tuổi sơn mà Khâu Diệc Bạch muốn, trả xong tiền Thẩm Ninh Hinh liền trở lại xe, vừa mới mở cửa xe liền phát hiện Khâu Diệc Bạch đang tựa lưng vào ghế ngồi ngủ rồi.
Tây trang cởi ra hai nút áo, đầu gối lên trên lưng ghế nhẹ nhàng nghiêng về hướng bên nàng, sợi tóc mềm mại dán ở trên mặt.
Bởi vì hô hấp có điểm trầm, vài sợi tóc thậm chí còn phập phồng lên xuống vài lần, giống như đang nhẹ nhàng vẫy tay với nàng.
Thực ngoan cũng thực đáng yêu.
Thẩm Ninh Hinh nhìn nàng, sợ đánh thức nàng, liền không dám động đậy.
Bộ dạng của Khâu Diệc Bạch nhìn rất mệt mỏi.
Thẩm Ninh Hinh ngừng thở dần dần tới gần, quả nhiên thấy được hai khối màu xanh nhạt ở đáy mắt của nàng.
Rõ ràng lúc trước không có rõ ràng như vậy, hẳn là bởi vì làm việc vất vả hơn nữa hai ngày qua còn bị đau răng tra tấn nữa.
Cũng quá đáng thương......
Thẩm Ninh Hinh thở dài, một lần nữa ngồi thẳng thân thể, sau đó nghiên cứu trong chốc lát, giơ tay nhẹ nhàng tắt điều hòa, sợ nàng bị lạnh cảm mạo.
Lúc này mới kiên định ngủ.
Khâu Diệc Bạch rốt cuộc vẫn không ngủ được bao lâu.
Trong công ty còn có quá nhiều sự tình chưa xong xuôi, mấy ngày nay trạng thái của nàng cũng không tốt, sợ mình sẽ ngủ quên, cho nên vẫn luôn đặt chuông báo nhắc nhở.
Âm báo là dùng tiếng gâu gâu của A Cát, chuông báo vừa vang lên, cả người tức khắc bừng tỉnh.
Chính là còn có điểm ngốc.
Phỏng chừng quên mất bên cạnh còn có người, Khâu Diệc Bạch đầu tiên là ngẩn người, sau đó đem đầu dựa vào trên tay lái mang theo khóc nức nở nhẹ giọng rầm rì hai câu: "Hảo phiền, không muốn làm việc, không muốn trở về......"
Liên tiếp rầm rì ba bốn lần, lúc sau rốt cuộc một lần nữa ngẩng đầu, thời điểm nhìn đến Thẩm Ninh Hinh đang nhìn chằm chằm chính mình, tức khắc liền cứng đờ.
Hai chữ xấu hổ viết đầy mặt.
"......"
Sợ hãi chính mình lại bị ' thương nhớ ', Thẩm Ninh Hinh vội vàng duỗi tay đưa trăm tuổi sơn lên, mở miệng dời đi lực chú ý của nàng: "Nước mua cho ngài đây."
"Nga." Khâu Diệc Bạch giả vờ bình tĩnh duỗi tay tiếp nhận, vặn ra uống lên mấy ngụm, sau đó ho nhẹ một tiếng vội vàng chuẩn bị khởi động xe trốn trở về.
Còn chưa kịp làm gì, Thẩm Ninh Hinh ở một bên đã lên tiếng mở miệng nói: "Khâu tổng hôm nay sự tình phải xử lý rất nhiều sao?"
Nàng như thế nào đột nhiên hỏi như vậy, Khâu Diệc Bạch thuận miệng đáp câu: "Còn được đi."
"Đều cần phải làm xong trong khoảng thời gian ngắn sao?"
"Có cái ngày mai cần thiết phải xử lý xong." Nàng nói như vậy, ngay sau đó lại nói, "Ngươi hỏi cái này làm gì?"
"Cũng không có gì." Thẩm Ninh Hinh lắc đầu, do dự một lúc lâu vẫn là đáp, "Chỉ là cảm thấy bộ dạng của ngài giống như rất mệt."
"Nếu công tác không có gì cần phải vội, tốt nhất vẫn nên cho chính mình một ngày nghỉ đi."
Nàng cảm thấy tiểu khóc bao này thật sự sẽ không biết tự chiếu cố bản thân.
Rõ ràng có rất nhiều việc có thể giao cho cấp dưới làm, lại cố tình muốn tự tay làm lấy.
Mỗi ngày đi làm tăng ca không biết ngày đêm, ngay cả răng đau đến không chịu được cũng muốn kiên trì công tác, luôn luôn không biết nghỉ ngơi.
Như vậy không được......
Giống như không nghĩ tới nàng sẽ nói như vậy đối với mình.
Khâu Diệc Bạch có điểm sững sờ, ngay cả biểu tình cực kỳ tự tin ngay tại khắc này cũng có điểm mất khống chế, một hồi lâu mới khôi phục lại bộ dạng nguyên bản.
Mày cũng hướng lên trên chọn chọn, nhẹ giọng lẩm bẩm : "Nếu như ta nghỉ, ai thay ta hoàn thành công tác đây."
"Ta có thể hỗ trợ." Tiếng nói vừa dứt, Thẩm Ninh Hinh thực mau nói.
"Chỉ cần ta làm được, ngài đều có thể giao cho ta."
Không khí trầm mặc một lúc lâu, Khâu Diệc Bạch vẫn luôn không nói chuyện.
Ngay lúc Thẩm Ninh Hinh cảm thấy chính mình có lẽ sẽ bị nàng cự tuyệt, Khâu Diệc Bạch ở bên kia đột nhiên mở miệng.
Tầm mắt dời đi, bên tai có chút hồng hồng hỏi nàng : "Được đi, vậy ngươi nói phải làm cái gì đây."
Vừa mới dứt lời Thẩm Ninh Hinh liền cười.
Nàng nhìn qua Weibo của Khâu Diệc Bạch, hai ngày trước người này vừa mới phát tin tức về một công viên trò chơi, chắc là thật sự muốn đi, vì thế liền nói ra.
Khâu Diệc Bạch nghe xong thực mau lắc đầu: "Không được, đó là nơi chỉ có tiểu hài tử mới có thể đi, ta mới không đi đâu."
"Cũng có người lớn sẽ đi nha." Liền biết nàng sẽ nói như vậy, Thẩm Ninh Hinh tiếp tục vừa đe dọa vừa dụ dỗ, "Nơi đó gần đây mới thêm rất nhiều phương tiện giải trí mới đây, bánh kem ăn cũng rất ngon, ngẫu nhiên sẽ có người biểu diễn......"
Nàng nói rất nhiều, Khâu Diệc Bạch quả nhiên càng ngày càng tâm động, nhưng trên mặt vẫn đang làm giá, hỏi lại nàng: "Ngươi liền muốn đi như vậy sao?"
Đúng đúng đúng, là ta muốn đi.
Thẩm Ninh Hinh cười rộ lên, thực nhanh gật đầu, đôi mắt cong cong nói : "Cảm ơn Khâu tổng."
Lời này vừa nói ra, Khâu Diệc Bạch biết không còn biện pháp cự tuyệt.
Sau một lúc lâu, người này cuối cùng gật gật đầu: "Nhưng nói trước, ta đây là đang nhân nhượng ngươi."
"Loại địa phương ấu trĩ này ta mới không muốn đi."
Rõ ràng chờ mong cùng hưng phấn nơi đáy mắt đều không dấu được......
--------------------------------------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Hinh Hinh cùng Khâu tổng thật sự đều là người hảo ôn nhu a, khóc khóc QAQ
Advertisement
-
In Serial279 Chapters
Onward To Providence
Pylo was a woman of trade and travel! She had set out for a life of adventure and exchange with strange new life. She would make deals and exchanges with new fools and new civilizations. She would boldly swindle like no one had swindled before.
8 174 -
In Serial31 Chapters
Primordial Dimensions
„Finally“ he thought, stepping through the spatial membrane, into the vast and dangerous `Primordial Dimension` where life and death are infinitely close. Having lived a rather short first life that ended unexpectedly, Shane found himself in the body of a newborn baby, within a strange foreign world. Terrifying existences with all kinds of abilities inhabit the planet, caused by the Primordial Dimension´s appearance. Even though humanity was on the brink of extinction, the Primordial Dimensions provided an unimaginable opportunity to reach higher realms, while imminently threatening them with the possibility to be conquered by unknown races. But who would have thought that the destructive and cruel Primordial Dimension where monstrous existences emerged from, would one day become humanity´s ray of hope? Follow Shane Suro on his journey through the vast Primordial Dimensions where he learns about freedom, friendship, cruelty, and betrayal.-->If you want to read more, go check out webnovel.com
8 94 -
In Serial55 Chapters
World tag#001
When you wake up and you are told you are dead and in the process of reincarnation, do you believe it's a dream, a hoax or the truth? Talking with a self declared God, who apparently doesn't care at all, spring much more questions than answers, so the adventure begin.This is my first attempt (highlight on attempt) to write and I'm not a native speaker, so sorry in advance for any mistake and hope it will be interesting.The cover and the, hopefully, future maps are generated by: topps.diku.dk/torbenm/maps.msp
8 124 -
In Serial9 Chapters
Survival Games series - Book 1 - A Place Unlike Home
Aliens are real. And they like to play games. More like, they like to see primitive species play the games they create. Survival games! Anara is just your average young adult who has been selected randomly along with a hundred homo-sapiens from Earth as a player. Now either she survives to get to the next level or dies on strange sub-terrestrial grounds. What awaits all the different types of people in the game? Is it death? Is it love? Or is it the aliens themselves?
8 156 -
In Serial12 Chapters
My Life As A Superhero Slash Supervillain
James Jude Jamison is experiencing something a bit odd. He was sitting quietly at his computer desk, playing some kind of RPG, he couldn't which one, although the fate of the universe rests on him remembering which (Oh well, it had to end sometime). So, anyway, suddenly, out of nowhere, he got a bit of a headachne, his nose started to bleed, he then proceeded to make a mess in the family room at the computer room. His mom shouted at him, then he died. Then he woke up. He was reborn. Only he had a UI screen suddenly at the edge of his vision. What the hell. He was meant to have some cool powers, like lazers that shot out of his nipples, maybe some mad dancing skills. He would finally be able to speak to girls without laughing in their faces. Sigh. So this is his story, of how he couldn't decide which career prospect appealed to him more. So he decides to give both being a hero and a villain a go. What could go wrong? *** Edit: 2017.06.18 - 03:08 am EST - JJ seems to have buggered off somewhere without telling me where he went. So I am going to have to piece together this story back from the start with the fragments that he gave me. I will leave the original chapters up, but I will be renaming them so they are obvious if new readers don't want to read them. I am currently trying to write chapter one anew. It will feature new reasons of why JJ starts with the villainous lifestyle first, and the reasons of why he is granted the power he was given. If JJ does come back, I will inform you thusly. Then it will be decision of writing from where he left off or telling him to go choke on his own c**k. If I do decide to take the story up, then it will be a decision of to split the stories in two, and if to keep my version alive and concurrent. Thanks.
8 176 -
In Serial39 Chapters
Cold // Enhypen (엔허이픈)
Kim Jiah, have a cold personality that sometimes can make everyone scare of her, just moved in her new school because of her mom. Her mom move her to her new school and there she met 7 boys who called as Enhypen, that literally famous handsome students in the school, who also have a feeling towards her. Is she going to have a same feeling as them? If she have, who will she's gonna choose? I hope you guys enjoy reading this. There will have some part that I'm gonna change if I feel like I wanna change hehe. Sorry for that. But, Enjoy<>Start : 4/9/2022Finish : 21/9/2022
8 311
