《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 23
Advertisement
Xe chạy hơn một giờ, không biết như thế nào đột nhiên Khâu Diệc Bạch tỉnh lại.
Thẩm Ninh Hinh từ đầu đến giờ vẫn chưa ngủ, thoáng thấy nàng cử động, cơn buồn ngủ cứ thế trực tiếp bay đi hai phần ba.
Cho nên nàng dứt khoát không ngủ tiếp, mà bắt đầu theo bản năng dùng dư quang quan sát người này đến tột cùng sẽ làm cái gì.
Nàng thấy Khâu Diệc Bạch đầu tiên là nhỏ giọng ngáp một cái, rũ đầu thanh tỉnh một lát, sau đó lại đưa tay vào trong túi công văn, bắt lấy mấy phần văn kiện bắt đầu xem.
Trạng thái thực nghiêm túc, chính là bộ dạng thường ngày ở văn phòng mà nàng thường xuyên nhìn thấy.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế còn rất bội phục, trong lòng nghĩ người này ngay cả ra ngoài chơi, công tác vẫn như cũ không có rời thân.
Còn chưa bội phục được bao lâu, đột nhiên nghe thấy một tiếng ọt ọt vang lên ở bên tai.
Thời gian còn khá dài, ước chừng cũng phải ba giây sau mới vang xong.
Thẩm Ninh Hinh nghe tiếng liền sửng sốt, theo bản năng chuyển đầu qua, sau đó lại thấy Khâu Diệc Bạch vội duỗi tay ra che kín bụng của chính mình.
"......" Như thế nào, ngươi này còn ngủ đến đói bụng nha.
Nhìn thấy xấu hổ được giấu ở đáy mắt của nàng, Thẩm Ninh Hinh đột nhiên có chút muốn cười.
Vì lần này đi ra ngoài, sáng sớm trợ lý Hàn đã mua đủ các loại đồ ăn vặt, lúc này toàn bộ đều đặt ở đằng trước của xe buýt, ai muốn ăn trực tiếp đi lấy là được.
Bên trong nào là khoai lát, nào là bánh mì, còn có cả kẹo, nhóm tiểu hài tử rất thích thú, tới tới lui lui hết chuyến này đến chuyến khác.
Nhưng số lượng người lớn đi lấy lại rất ít.
Bất quá Thẩm Ninh Hinh cũng không để ý vấn đề đó, thật sự sợ tiểu khóc bao bị đói lả, liền dứt khoát đem túi ở trên đùi để qua một bên, đang muốn đứng dậy giúp nàng đi lấy chút đồ ăn trở về.
Còn chưa động, đột nhiên Khâu Diệc Bạch ở một bên nghiêng mình hướng sát lại bên nàng.
"Làm sao vậy Khâu tổng?" Thẩm Ninh Hinh thấy thế vội vàng hỏi.
"Thẩm Ninh Hinh." Khâu Diệc Bạch thanh thanh giọng nói, bày ra một bộ dạng nghiêm trang hỏi, "Ngươi ăn sáng chưa?"
Nghe giống như là đang quan tâm cấp dưới.
Nhưng Thẩm Ninh Hinh lại có thể đọc hiểu ý tưởng chân thật trong nội tâm của nàng.
Đây là biến tướng kêu nàng đi lấy đồ ăn vặt nha.
Cũng không biết như thế nào, đột nhiên Thẩm Ninh Hinh có điểm muốn chọc nàng.
"Ăn." Vì thế nàng liền vội vàng gật đầu ứng câu, "Làm sao vậy?"
"Nga." Khâu Diệc Bạch nghe vậy biểu tình tức khắc liền thay đổi, sau đó có điểm không vui một lần nữa ngồi ngay ngắn lại, "Không có việc gì, ta chỉ hỏi một chút thôi."
Vừa nói xong, phỏng chừng là bị đói khó chịu, vì thế lại vặn ra chai nước mang theo bên mình, ùng ục ùng ục uống mấy ngụm nước.
Advertisement
Một hai phải ngạo kiều như vậy sao!
Thẩm Ninh Hinh thật sự không có cách nào đối với nàng, dưới đáy lòng khe khẽ thở dài, lại chuẩn bị đứng dậy.
Kết quả cũng giống như lần trước, chưa kịp động đậy, Khâu Diệc Bạch ở bên cạnh lại nghiêng qua đây.
Vẫn như cũ không chút nào để ý mở miệng hỏi nàng: "Phía trước có nhiều đồ ăn vặt như vậy, ngươi không đi lấy một ít để ăn sao, ngồi lâu trên xe như vậy hẳn là đói bụng đi?"
Nàng còn nói: "Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không chê cười ngươi."
Thẩm Ninh Hinh: "......"
Ta cảm ơn ngươi a.
"Đúng là có chút đói bụng." Nàng thở dài, rốt cuộc không tiếp tục trêu đùa tiểu khóc bao này, "Ta đang chuẩn bị đi lấy một ít trở về đâu."
Vừa dứt lời, tức khắc liền phát giác đôi mắt của Khâu Diệc Bạch giống như sáng lên.
"Vậy ngươi tiện tay cũng lấy một ít cho ta đi." Ngay sau đó liền nghe thấy nàng nói như vậy, lắc lắc văn kiện trong tay, sau đó tiếp tục cúi đầu xem, "Ta muốn hai cái bánh mì cùng một cây giăm bông."
"Bánh mì lấy vị blueberry quét hai mặt."
Còn yêu cầu không ít a.
Thẩm Ninh Hinh gật gật đầu thực mau ứng nàng, đứng dậy đi lấy đồ ăn vặt, thời điểm đi được xa xa về phía trước, theo bản năng quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Người này thế mà không xem văn kiện nữa.
Lúc này đang dùng tay chống mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, bộ dáng thực nhàn nhã, trên môi còn phá lệ mang theo một mạt cười.
Đôi mắt cũng nhẹ nhàng cong cong lên, tạo thành một độ cong nhu hòa đẹp đẽ.
A.
Hẳn là bởi vì vừa rồi thành công lừa được nàng, cho nên đang đắc ý đây.
Ngươi nhìn người này xem......
Tuy nói mọi người tập trung sớm, nhưng bởi vì ở trên đường chậm trễ quá nhiều thời gian, cho nên sau khi tới nơi chỉ đơn giản đi một vòng nhìn cảnh quan, sau đó liền đi ăn cơm.
Sau khi ăn xong, một đám người lại cùng nhau đi thăm quan trại nuôi ngựa.
Đây là địa điểm hoạt động chủ yếu của chiều nay.
Trại nuôi ngựa rất lớn, phương tiện cũng nhiều, trừ bỏ đường lớn để mọi người đi bộ cùng địa điểm chuyên môn dùng để thể nghiệm cưỡi ngựa cùng tham quan thuật cưỡi ngựa, bên ngoài là nơi biểu diễn, trên cơ bản tất cả đều là cỏ.
Xa xa khỏi bụi cỏ có thêm mấy loại nhà bạt nhỏ màu xanh, màu trắng, liếc mắt một cái nhìn lại khá có ý cảnh, thực tế phần lớn đều tương đồng với trang phục thuê.
Trừ bỏ những cái đó, còn có một ít phương tiện giải trí, xe ngựa kéo các loại, đủ để bọn nhỏ xem đến hoa mắt.
Xe vừa mới dừng lại ổn, bọn nhỏ liền giống như chim nhỏ toàn bộ chạy như bay ra ngoài, lôi kéo gia trưởng muốn chơi cái này chơi cái kia.
Thật ra Thẩm Ninh Hinh cũng không có muốn chơi cái gì, chỉ đi theo đám người một đường đi đi dừng dừng ngắm phong cảnh, sau đó lại đi về phía đông có loại trại nuôi ngựa nhỏ tìm một chỗ ngồi xuống, vây xem người lớn cùng bọn nhỏ cưỡi ngựa.
Advertisement
Thuận tiện cũng nhìn một chút Khâu Diệc Bạch đang bị một đám người vây quanh.
"Khâu tổng không cảm thụ một chút cảm giác cưỡi ngựa sao?" Có người cười rộ lên hỏi nàng, "Ta vừa mới mang theo nữ nhi của ta cưỡi xong đây, chơi rất vui."
"Không được." Khâu Diệc Bạch nghe vậy nghiêm trang lắc đầu, "Ta không có cảm thấy hứng thú, các ngươi chơi là được rồi."
"Thử một chút xem, tới cũng tới rồi!" Người bên cạnh cũng phụ họa theo, "Ngài thể nghiệm một chút đi!"
Không khí thực nhiệt liệt, có người còn trực tiếp chủ động tiến lên một bước đem dây cương giao cho Khâu Diệc Bạch.
Khâu Diệc Bạch thấy thế bất đắc dĩ, chỉ có thể gật gật đầu đồng ý.
Người này giống như cũng có chứng cưỡng bách, liền thích đồ vật xinh đẹp, lúc trước thời điểm cùng Thẩm Ninh Hinh đi công viên trò chơi chơi cũng như thế, chọn ngựa không riêng gì phải sáng nhất, sừng cũng phải dài thật dài.
Lúc này cũng giống vậy, phỏng chừng là nóng lòng muốn thử qua, liền đắc ý vênh váo, trực tiếp chọn con ngựa cường tráng nhất màu lông đẹp nhất để ngồi lên, chưa kịp tạo dáng đẹp, đã bị nhân viên công tác cưỡi một con khác nắm kéo đi rồi.
Nửa vòng trước còn được, ngựa đi rất chậm.
Tới nửa vòng sau nhân viên công tác đẩy nhanh tốc độ hơn, trực tiếp vội vàng kéo ngựa trở về.
Thẩm Ninh Hinh đứng lên giương mắt nhìn, sau đó liền nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của tiểu khóc bao đang ngồi trên lưng ngựa bị xóc nảy phập phập phồng phồng, thân hình cũng cứng đờ lại, giống như đầu gỗ bị người dắt đi ở đàng kia.
Thời điểm đi xuống, chân cẳng giống như còn có điểm run rẩy.
Cảm giác giống như lúc ngồi trên xe bay lam nguyệt lúc trước vậy.
Thẩm Ninh Hinh có chút lo lắng, vội đi lên nghênh đón nàng, thậm chí còn đem vị trí của mình nhường cho nàng ngồi.
Lúc này Khâu Diệc Bạch cuối cùng mới hòa hoãn lại.
Uống chút nước, ăn thêm chút gì đó, lúc sau lại tiện tay lấy di động ra.
Động động ngón tay, tràn đầy oán niệm hướng lên trên Weibo liên tiếp phát cảm khái ——
Rõ ràng là ta không muốn cưỡi QAQ, bọn họ cứ kêu ta cưỡi!
Ngựa kia chạy cũng quá nhanh, vác vác vác!
Phổi của ta đều muốn nhảy ra ngoài!!!
Này cũng quá thảm.
Thảm đến mức Thẩm Ninh Hinh không nhịn được, quay đầu đi trộm cười nhạo nàng một hồi lâu.
Lúc sau màn biểu diễn thuật cưỡi ngựa thực xuất sắc.
Các loại động tác yêu cầu cực cao, không riêng gì bọn nhỏ vì đó mà khiếp sợ, ngay cả người lớn cũng giống vậy, sôi nổi chụp ảnh trầm trồ khen ngợi, lãng phí không ít thể lực.
Cho nên lúc sau mọi người lại cùng nhau đi nhà bạt ở phụ cận ăn cơm.
Sau khi ăn xong vẫn còn có hoạt động.
Thời điểm bọn họ tới vừa lúc, đụng phải biểu diễn bắn pháo hoa ở thảo nguyên một năm cử hành ba lần, lúc này cách thời gian bắt đầu biểu diễn còn hơn một giờ.
Cho nên để giết thời gian, mọi người liền ước định một lát nữa tập hợp ở quảng trường phụ cận, sau đó liền phân tán đi khắp nơi.
Tới buổi tối, nhiệt độ trong không khí đột nhiên trở nên có chút lạnh.
Thẩm Ninh Hinh đi bộ được một lát, thật sự là cảm thấy khó chịu, liền cúi đầu xuống từ cặp sách lấy ra một cái áo khoác mặc vào, sau đó lại xách theo ly nước muốn đi tiệm cơm lấy chút nước ấm.
Vừa nhấc mắt, lại thoáng thấy Khâu Diệc Bạch đang đứng ở cách đó không xa ngẩng đầu không biết đang suy nghĩ gì.
Xung quanh lại ngoài ý muốn một bóng người cũng không có.
Lúc này những bóng đèn nhỏ được thiết trí ở trong bụi cỏ toàn bộ đều đã sáng lên, tuy nói độ sáng không tính là quá mạnh, nhưng muốn thấy rõ biểu tình của một người thì lại vừa đủ.
Thẩm Ninh Hinh phát hiện, giờ này khắc này Khâu Diệc Bạch giống như không thế nào vui vẻ được.
Hoặc cũng có thể nói là, hiện tại nàng giống như rất cô độc.
Thời điểm ban ngày còn tốt, mọi người mới tới còn chưa hoàn toàn thả lỏng, hoặc ít hoặc nhiều cũng có người biết chiếu cố cảm thụ của nàng.
Hiện tại một ngày qua đi, mọi người hoàn toàn đang trong trạng thái cao hứng, tự nhiên đều chia ra mang theo đồng bạn của mình ai chơi theo ý người nấy, trong lúc nhất thời không nhớ tới Khâu Diệc Bạch cũng là chuyện hết sức bình thường.
Chính mình cũng giống như nàng lẻ loi một mình.
Làm thành một cái tổ đội đi.
Thẩm Ninh Hinh nghĩ như vậy, liền đi về phía trước hướng tới Khâu Diệc Bạch phất phất tay.
Ngoài miệng còn phải cấp đủ mặt mũi cho Khâu Diệc Bạch, nói là trời quá tối chính mình cảm thấy sợ hãi, cho nên mới muốn cùng nàng đi cùng nhau.
Quả nhiên Khâu Diệc Bạch rất hưởng thụ, lập tức liền gật gật đầu.
Nhưng trên mặt còn muốn cười nhạo nàng một phen, nói Thẩm Ninh Hinh ngươi đều đã lớn như vậy rồi còn sợ tối a.
"Đúng vậy." Thẩm Ninh Hinh cũng không muốn phản bác, ngược lại còn đáp lời nàng, "Ta rất sợ tối đây......"
Làm một bộ dạng thực xấu hổ, đáy mắt lại mang theo một mạt ý cười không dễ bị người nhận thấy được.
Khâu Diệc Bạch theo tiếng quay đầu lại nhìn nàng một cái, một lát sau ho nhẹ một tiếng, đột nhiên giơ tay hướng về phía trước chỉ chỉ nơi sáng sủa ở bên trái.
Ngữ khí so với vừa rồi càng cường ngạnh hơn một chút, nói cho nàng: "Nơi đó ta còn chưa có đi qua, nếu không đi chỗ đó nhìn xem đi."
Kỳ thật cũng là đang nhân nhượng nàng đây.
Thẩm Ninh Hinh một chút liền đã nhìn ra.
Thời điểm ý thức được việc này, Thẩm Ninh Hinh liền gật gật đầu.
Ý cười nơi đáy mắt càng sâu thêm vài phần, nhẹ giọng ứng câu: "Được nha."
Advertisement
- In Serial779 Chapters
The Silly Alchemist
In my previous life, I had been ordinary all my life. When I reincarnate, this time, I want to find a family which has authority, power and money! I want to become a prodigal son! A prodigal who has authority, power and money! Yep, it would be great if there were some lackeys who followed behind me too. I want to squander money, I want to be a prodigal son! [I want to let the world confront a surging tide – an Alchemist Surging Tide!] Introduction by staff: Ye Lang was a person who wanted to live an ordinary life, but alas, life kicked him to the curb after giving him some candy. In his next life, Ye Lang doesn’t want to be ordinary anymore, he wants to do what he hasn’t been able to: Squander money like his life depends on it! This is a novel that tries to avoid the regular xianxia clichés. So if you are tired of the clichés and the arrogant MC’s, then this is definitely the novel for you.
8 345 - In Serial10 Chapters
Transdimensional Apprentice
when a conjuration Archmagis apprentices continue to disappoint him with deadly results. he decides to craft a spell. a spell to summon to him a apprentice that shall be worthy of his teachings and that should not disappoint him. Little does he know that the one who is the best fit is a Dungeon Master extraordinaire . . . . at least when it comes to pen and paper. when Jax Dammerung gets summoned, he learns quite a few things, more then half of them painful. Will this college going Super Geek who has constantly been fascinated with the unknown and fantasy rise to the top? or will he succumb as so many other hopefuls before him have?
8 144 - In Serial15 Chapters
Player’s Fall: NPC Takeover
Following a guild of Gankers who only saw the ingame virtual world as their own personal play ground for their own dark ambitions the players of a popular MMORPG have been played by an unexpected soure, the NPCs themselves! Having cut them off from their own world the NPCs now hunt players down in an attempt to eliminate them from their own fantasy world. Hounded by forces from all sides the players must now find somewhere safe and perhaps find a way back home or takeover.
8 146 - In Serial56 Chapters
Fantasy World
Spencer Underwood has little realistic hope of escaping his paraplegic, bullied, and friendless high school existence. At least until he and three classmates are unrealistically transported to Nibiru, a legendary fantasy world ruled by mythological gods and inhabited by strange races and nightmarish monsters. Spence can walk again, which is good considering he will have to use his online fantasy role-playing game experience to lead the dysfunctional party on the gods’ quest and summon the courage to finally stand up to Trey, his worst bully from school. Success means survival and earning respect and acceptance, especially from Morgan, his attractive but snarky Goth classmate. But Spence discovers Nibiru is more a world of science fiction than fantasy, and they are just unwitting pawns in a deadly scheme of the gods. If completing the quest doesn’t result in their return to Earth, the party may have to do the unthinkable and challenge the gods themselves. (The novel is complete at 56 chapters, so feel free to jump in without fear of it fizzling out in a premature demise.)
8 121 - In Serial38 Chapters
Deity's Fragments [Paused]
[participant in the Royal Road Writathon challenge] After a spatial distortion, the planet Earth awakens, causing changes in its surface and its living beings. This awakening allowed humans to gain powers and fight against the animals that evolved. But this was not the only thing humans would have to face. After the awakening, the earth opened up to the universe allowing humans to contact other races and dimensions. Zack is a boy who awakens his power and pursues his dream, even if that means destroying others' dreams.---------------------------------------------- Hi, this is my first novel; I'm using translation and grammatically to do this novel because my language is Spanish, so if you see any mistakes, please tell me. I am still gaining inspiration so that the update will be a bit slow. I would appreciate any support and suggestions on the novel! The image is not mine. It is free from copyright but credits to its author either way.
8 187 - In Serial18 Chapters
YOUNG BLOOD ( A. SKYWALKER ) [1]
❝are you an angel?❞ ❝do you say that to all the girls you meet?❞ episode i : the phantom menace( cover template by @estreIIas ) jess © 2016
8 128

