《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 38
Advertisement
Thẩm Ninh Hinh không giống với Khâu Diệc Bạch, cho dù có uống nhiều rượu cũng không đến mức không nhớ được gì, trừ bỏ có chút choáng váng, suy nghĩ có chút phiêu phiêu ra, còn lại vẫn tính là bình thường.
Thẩm Ninh Hinh thà rằng mình không bình thường, nàng tình nguyện chính mình không phản ứng như vậy.
Bản lĩnh của nàng là có bao nhiêu lớn a, một bên lôi kéo mặt của tiểu khóc bao một bên vui vẻ......
Cảm xúc khẩn trương tức khắc đánh úp lại đây, xấu hổ đến mức nàng thật muốn giả bộ chính mình đã uống say té xỉu ngay tại chỗ.
Bất quá khẳng định là không thể thực hiện được.
Giương mắt lên nhìn, gương mặt đang bị nàng lôi kéo của Khâu Diệc Bạch lúc này đều đã đen lại.
Tuy không nói chuyện cũng không nhúc nhích, nhưng ánh mắt kia lại giống như có thể giết người, trong chốc lát nhìn Khương Duyệt cách đó không xa, trong chốc lát lại nhìn Thẩm Ninh Hinh, mày nhăn môi cũng dùng sức mím chặt.
Giống như sắp tức chết rồi.
"......"
Sau một lúc lâu, Thẩm Ninh Hinh không dám nhìn thẳng chỉ có thể cúi đầu.
Hôm nay nàng uống có chút nhiều, đầu óc chậm chạp không như ngày thường, qua một hồi lâu suy nghĩ vẫn chưa nghĩ ra được biện pháp giải quyết.
Thật vất vả mới hoàn hoãn lại, Khương Duyệt ở phía sau nguyên bản còn đang ngồi yên đột nhiên đi lại đây.
Người này hôm nay mặc rất ít.
Gió đêm quá lạnh, thổi đến toàn thân nàng đều run rẩy, nguyên bản có thể dựa sát vào Thẩm Ninh Hinh lại không thấy đâu, Khương Duyệt thật sự chịu không nổi, dứt khoát đứng lên tự mình đi tìm nàng.
Vừa nhấc mắt lên, liền thấy Thẩm Ninh Hinh đang đứng ở phía trước cách đó không xa, bên cạnh còn có một nữ nhân chưa từng gặp qua.
Bộ dạng của hai người giống như thực thân mật, một người dùng hai tay để trên bả vai người kia, người kia lại dùng tay đặt ở trên mặt đối phương.
Đang chơi cái trò gì vậy nha?
Vẻ mặt của Khương Duyệt ngốc ra, nghiên cứu một chút không hiểu nổi, dứt khoát lảo đảo đi qua nghiêng đầu nhìn nhìn.
Qua một lát còn có điểm tò mò, vì thế liền duỗi tay đánh vào cánh tay của Thẩm Ninh Hinh một cái, hạ giọng hỏi: "Ai đây?"
Nghe ngữ khí giống như cường đạo thổ phỉ.
Thẩm Ninh Hinh trong lòng khổ không thể tả, muốn nói là cấp trên, lại sợ chính mình có vẻ quá mức thanh tỉnh ngày sau sẽ bị Khâu Diệc Bạch ghi hận.
Đang nghĩ ngợi có nên dùng mặt khác danh từ để thay thế hay không, thì Khương Duyệt ở một bên lại nói chuyện.
"Nàng lớn lên thật là đẹp mắt a." Nàng nói, gật gật đầu tỏ vẻ khẳng định đối với Khâu Diệc Bạch, "Đây là lần đầu tiên ta thấy một người đẹp như vậy."
Ta cũng là lần đầu tiên nghe thấy ngươi sau khi uống say không có nói mê sảng.
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy nhẹ nhàng thở ra, nghĩ dù sao đây cũng là khích lệ, Khâu Diệc Bạch khẳng định sẽ thích nghe, vì thế liền hùa theo Khương Duyệt nói nói : "Đúng đúng, ngươi nói quá đúng."
Vừa dứt lời, sắc mặt của Khâu Diệc Bạch quả nhiên tốt lên chút.
Advertisement
"Đôi mắt thật lớn, làn da thật trắng." Khương Duyệt còn đang tiếp tục.
Thẩm Ninh Hinh: "Đúng không."
"Làm ta nghĩ tới một từ." Khương Duyệt ôm tay trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng búng tay một cái, "Tiểu bạch kiểm a!"
Thẩm Ninh Hinh: "??!"
Em gái ngươi, câm miệng cho ta!
Sự thật chứng minh, vẫn không thể thả lỏng cảnh giác đối với Khương Duyệt sau khi uống say.
Thẩm Ninh Hinh nhất thời sơ sẩy không cẩn thận gây ra sai lầm to lớn, trong lòng tức khắc lộp bộp một tiếng, lại nhấc đầu lên quả nhiên Khâu Diệc Bạch đã hoàn toàn sinh khí, mày nhăn giống như chữ cái giếng (井), biểu tình lạnh băng.
Phỏng chừng là muốn chạy, nhưng thật sự lại không yên lòng cái người đã uống say ở trước mắt, rốt cuộc vẫn kiên trì không xoay người rời đi.
Chỉ là khi mở miệng, mỗi một chữ đều giống như nặn từ trong kẽ răng để nói ra, thở phì phì gọi tên nàng: "Thẩm Ninh Hinh......"
Thẩm Ninh Hinh quả thực đều mau bị dọa khóc, nghe thấy nàng gọi chính mình, cơ hồ là theo bản năng liền trả về một tiếng: "Ân!"
Sau đó mới cảm thấy co quắp cùng khẩn trương, vội vàng lại rũ mắt xuống, giống như xấu hổ không dám gặp người.
Bởi vì vừa uống rượu xong, lúc này gương mặt của nàng đỏ bừng.
Đáy mắt cũng mang theo chút mờ mịt hơi nước, bị ánh đèn màu trắng chiếu phản xạ, sáng long lanh thật xinh đẹp.
Vốn dĩ Khâu Diệc Bạch có rất nhiều lời muốn hỏi nàng.
Muốn biết nàng không phải nói không thể uống rượu sao, như thế nào hôm nay đột nhiên lại uống nhiều như vậy? Muốn biết người bên cạnh nàng là ai, như thế nào đều là những người mà nàng chưa từng thấy qua? Còn muốn biết vừa rồi hai người các nàng nói những lời đó là có ý tứ gì, cái gì mà thích thích đặc biệt thích.
Nhưng lời tới bên miệng, vô luận như thế nào cũng không nói ra được, cũng không biết là sợ hai người sẽ cãi nhau lần nữa hay là vì cái gì khác.
Cơ hồ là trầm mặc một lúc thật lâu, lúc này mới điều chỉnh tốt tâm thái.
Nhìn chằm chằm vào mặt Thẩm Ninh Hinh, cuối cùng có chút không vui lạnh giọng hỏi : "Hiện tại ngươi phải về nhà sao? Ta có thể mang ngươi về."
Lời này nói là tức giận, nhưng ý tứ trong đó lại thực ôn nhu.
Là đang quan tâm nàng, rõ ràng chính mình đã bị chọc tức không nhẹ.
Thẩm Ninh Hinh có điểm kinh ngạc, trong lòng đột nhiên có một dòng nước ấm chảy qua.
Cơ hồ là theo bản năng gật gật đầu.
Mạnh Dao các nàng vừa lúc trở về.
Nàng cùng bằng hữu trước đi lấy xe, thời điểm đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi lại thuận tay mua nước chanh.
Một chai cho bằng hữu, hai chai khác cấp cho hai con ma men đang ngây ngốc ngồi ở phía trước tiệm cơm chờ các nàng.
Nàng không có thói quen uống đồ uống, cho nên chỉ mua ba chai nước chanh.
Kết quả không nghĩ tới lại thành mua thiếu, bên cạnh Thẩm Ninh Hinh không biết như thế nào đột nhiên lại nhiều thêm một người.
Lớn lên khá xinh đẹp, vóc người cũng cao, một thân tây trang có vẻ khí chất rất hảo, nhìn qua rõ ràng là một nhân vật lai lịch không nhỏ.
Advertisement
Bất quá không biết là chuyện như thế nào, nàng tổng cảm thấy đáy mắt của người này giống như mang theo địch ý, đặc biệt là sau khi nhìn thấy nàng xuất hiện.
Đây là sao a?
Mạnh Dao có điểm ngốc, trong lúc nhất thời không rõ tình huống, nhìn nước chanh trong tay, một lát sau nhấc chân đi về phía trước.
Một chai đưa cho Thẩm Ninh Hinh, một chai khác dứt khoát đưa cho Khâu Diệc Bạch.
Trên mặt cũng cười rộ lên, hữu hảo nói : "Bằng hữu của Hinh Hinh sao? Là ngẫu nhiên gặp phải hay là tới đón nàng, vừa lúc ta vừa mới mua nước chanh, cùng nhau uống chút đi?"
Hinh Hinh? Lại còn nước chanh?
Khâu Diệc Bạch tức khắc không vui, rũ mắt xuống đi nhìn ba chai nước chanh trong tay nàng, một lát sau lắc lắc đầu.
Cũng không biểu hiện ra tâm tư khó chịu của chính mình ra ngoài, ngược lại còn công thức hoá cười cười, nói : "Không cần, các ngươi uống đi, mỗi người một lọ vừa đủ."
"Thẩm Ninh Hinh lát nữa ta tự mua cho nàng."
Hai chữ tự mua kia còn nói rất nặng.
Thẩm Ninh Hinh đã nhận ra khác thường, ngay sau đó liền quay đầu lại nhìn chằm chằm sườn mặt của Khâu Diệc Bạch, có cảm giác ngày hôm nay nàng có điểm bất đồng.
Nói sinh khí, lúc này lại không giống, nói cao hứng, càng không thể, tuy nói giờ này khắc này nàng đang cười, nhưng đáy mắt vẫn lạnh băng như cũ.
Chẳng lẽ là......
Thẩm Ninh Hinh dùng đầu óc có chút mơ hồ nghĩ nghĩ, một lát sau có điểm không xác định đưa ra một kết luận.
Nàng không phải là đang ghen tị đó chứ?!
Khâu Diệc Bạch muốn mang Thẩm Ninh Hinh đi, thái độ thực rõ ràng.
Mạnh Dao không giống Khương Duyệt thần kinh thô, tuy nói chỉ vừa mới tiếp xúc cùng Khâu Diệc Bạch trong chốc lát, nhưng đã nhạy bén nhận ra cái gì đó rồi.
Vì thế liền gật gật đầu lấy cớ chính mình cùng bằng hữu lát nữa còn có việc phải làm, trực tiếp đem Thẩm Ninh Hinh phó thác cho Khâu Diệc Bạch chiếu cố.
Đám người Mạnh Dao nhanh chóng lái xe rời đi.
Hôm nay Khương Duyệt cùng Thẩm Ninh Hinh chơi rất vui, thời điểm đi còn không chịu, thừa dịp xe đang quay đầu còn vịn cửa sổ kêu gọi Thẩm Ninh Hinh.
"Qua hai ngày lại ước a Hinh Hinh!" Nàng nói, thanh âm siêu lớn siêu vang dội, "Chờ có thời gian chúng ta lại nói rốt cuộc có bao nhiêu thích......"
Còn chưa nói xong, đã bị Mạnh Dao một phen ấn trở về, sau đó ngay cả cửa sổ cũng đóng lại.
Thật sự là náo nhiệt a.
Thẩm Ninh Hinh nhìn các nàng đùa giỡn, vốn dĩ có chút muốn cười, mới vừa câu môi hướng lên trên, đột nhiên nhớ tới đứng bên cạnh mình còn có một tiểu khóc bao đang thở phì phì, vì thế lại vội vàng thu liễm lại.
Mắt nhìn Khâu Diệc Bạch, một lúc lâu sau thử gọi tên nàng một tiếng.
"Khâu tổng." Nàng nói, trong thanh âm mang theo lấy lòng, "Chúng ta trở về đi?"
Tuy rằng uống say, nhưng vẫn còn nhớ rất rõ nàng.
Khâu Diệc Bạch nghe vậy tâm tình hơi chút tốt lên, lúc này mới gật đầu.
Hai người thực mau ngồi trở lại trong xe, xe chạy nhanh như bay ở trên đường cái, ý tứ giống như một chút cũng không muốn dừng lại.
Ban đầu Thẩm Ninh Hinh chỉ ngồi ở ghế phụ phát ngốc, thẳng đến khi sắp về đến nhà đột nhiên nhớ tới cái gì đó.
Nói mua nước chanh mà?
Khâu Diệc Bạch không phải nói muốn tự mua nước chanh cho nàng sao?
"Khâu tổng......" Nàng dừng một chút, thừa dịp Khâu Diệc Bạch đang chờ đèn xanh đèn đỏ duỗi tay kéo kéo góc áo nàng, "Không phải nói muốn mua nước chanh sao?"
Nếu đặt ở ngày thường chắc chắn nàng sẽ không hỏi, sẽ không lớn mật như vậy, sợ đem Khâu Diệc Bạch còn đang tức giận, chọc đến càng không vui.
Nhưng lúc này lại không giống, rượu vào thêm cam đảm, bất tri bất giác lá gan của Thẩm Ninh Hinh phì lớn lên.
Dám mở miệng hỏi, thanh âm cũng không nhỏ, ánh mắt còn hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm vào Khâu Diệc Bạch.
Trong giọng nói thậm chí còn mang theo ý ngọt cùng làm nũng mà chính mình cũng không ý thức được.
Khâu Diệc Bạch nghe được theo bản năng sửng sốt.
Nghiêng đầu nhìn nàng, một lúc lâu sau không biết nhớ tới cái gì, liền tức giận nói : "Không có nước chanh, không cho mua!"
Còn đang sinh khí a?
Vậy được đi, không có liền không có đi.
Thẩm Ninh Hinh theo tiếng gật gật đầu, không nói gì nữa, tuy nói có điểm thất vọng, nhưng vẫn thành thành thật thật lại một lần nữa ngồi thẳng thân thể.
Không nhìn Khâu Diệc Bạch nữa, cho nên tự nhiên cũng sẽ không chú ý tới Khâu Diệc Bạch đang nhìn nàng.
Năm phút sau, hai người cuối cùng cũng tới nhà của Thẩm Ninh Hinh.
Bởi vì uống lên chút rượu, lúc này Thẩm Ninh Hinh đã bắt đầu mệt mỏi.
Khâu Diệc Bạch cũng biết nàng buồn ngủ, liền trực tiếp đỡ nàng lên trên giường, hung ba ba một bên kéo chăn cho nàng một bên kêu nàng nằm hảo.
Làm xong tất cả đột nhiên lại xoay thân, không biết muốn đi đâu.
Thẩm Ninh Hinh còn tưởng rằng nàng phải đi, theo bản năng muốn mở miệng hỏi một chút, nhưng lời tới bên miệng lại bởi vì quá mức buồn ngủ, cuối cùng vẫn không nói ra, chỉ có thể mắt trông mong nhìn Khâu Diệc Bạch rời đi.
Một lát sau, chính mình cũng mơ mơ màng màng ngủ mất.
Thậm chí còn mơ một giấc mộng, mơ thấy Khâu Diệc Bạch kỳ thật không có đi, lúc này đang đứng ở trong phòng bếp nấu canh giải rượu cho nàng.
Người này trước nay chưa từng làm qua cơm, ngay cả nấu canh cũng phải lên trên mạng tra công thức mới được.
Chuẩn bị cũng rất vụng về, trong chốc lát tìm không thấy tài liệu, trong chốc lát lại đổ quá nhiều nước, qua một hồi lâu rốt cuộc mới thu phục được hết tất cả.
Thẩm Ninh Hinh ở trong mộng còn đang cười cười, nghĩ Khâu Diệc Bạch sao có thể sẽ hiền huệ như vậy.
Đang nghĩ ngợi, đột nhiên không biết bị ai chụp lấy bả vai.
Động tác còn rất ôn nhu, nhưng lại đủ để đánh thức nàng.
Thẩm Ninh Hinh cả kinh, theo bản năng mở bừng mắt, sau đó...... Liền phát hiện trước mắt mình thật sự có chén canh giải rượu.
Còn có Khâu Diệc Bạch đang cau mày, bộ dạng rõ ràng thực không vui, nhưng vẫn cầm muỗng nhỏ giúp nàng múc một ít đặt ở bên môi nhẹ nhàng thổi thổi.
Giống như muốn uy nàng.
Trong miệng cũng nhỏ giọng nhắc mãi gì đó, Thẩm Ninh Hinh cẩn thận nghe một chút, nghe thấy nàng nói chính là: "Không cho ngươi uống nước chanh, chỉ cho ngươi uống cái này."
"Chờ ngươi thanh tỉnh ngươi liền hối hận đi." Nàng nói, "Buổi tối không có việc gì chạy ra ngoài uống rượu, thật lợi hại a, không phải không thể uống sao......"
Lẩm nhẩm lầm nhầm nói một hồi lâu, ngạo kiều mang theo khó chịu.
Nhưng thực tế là đang vì nàng.
Thẩm Ninh Hinh nghe được, môi bất giác gợi lên cười cười.
Ngoài miệng cũng không nhịn xuống, cúi đầu uống sạch cái muỗng canh giải rượu, sau một lúc lâu đáy mắt sáng lên.
Ghé sát vào hết sức chăm chú nhìn Khâu Diệc Bạch nhẹ nhàng lắc đầu, giống như cố ý muốn chọc giận nàng, nói : "Ta mới không hối hận đâu."
Quả thật làm Khâu Diệc Bạch tức lên.
Động tác múc canh trên tay tạm dừng một chút, môi cũng khẽ mở, đang chuẩn bị phản bác.
Bất quá còn chưa kịp nói gì đột nhiên bị Thẩm Ninh Hinh kéo cổ áo.
Cũng thấy nàng dần dần sát lại gần, con ngươi sáng lấp lánh, biểu tình mang ý cười hôn lên trên môi của mình.
"??!"
Advertisement
- In Serial45 Chapters
From the System with Love: A Quick Transmigration Story
User: What's a "transmigration"?System: I believe it's another term for "world hopping".User: Oh.... but I'm not world hopping, I'm fixing timelines?System: The author thought this sounded better.User: Eh well, they're the author so...wait, who do you love?System: ???User: The title says, "With Love", so who do you love?System: Ha. Ha. Ha. The author thinks they are witty.User: So you don't love anyone?System: This system is programmed to work.User: That's not answering my question.System: ...User, about the next mission...-------- Felicia died and somehow got selected for a job fixing dimensional errors. Helping her complete her tasks is a strange machine-like being called DARS. Follow her as she makes her way through 10 different dimensions and slowly discovers the real reason behind her "selection". -------- Author's Note: This is my spoof/homage to the Quick Transmigration genre. There is an overarching story (with the main tags being: romance, slice-of-life, fantasy, and comedy) and then "level" specific stories with their own genres and tags. To get an idea of what you're in for, please read the level below. Levels will (and have!) been changed to fit my mood, but their titles/themes generally remain the same. NO UPDATE SCHEDULE (sorry). A story I write when I need a break from other works. -------- Level 1 (Completed): How to Raise a Cold CEO - Siblings, Child-to-Adult, Slice-of-Life, DramaLevel 2 (Current): The Sins of the Mother - Fictional Medieval Era, Parenthood, Tsundere, Forever AloneLevel 3: The Henchman Demands a Raise - Childhood Friends, Genius, High-school, Rags-to-Riches, SuperpowersLevel 4: Demon Lord, Repent and be Saved! - Magic, Demons, Romance, Overbearing Love InterestLevel 5: Who Needs the Female Lead? - Romance, Modern, Slice-of-Life, Doting Love Interest, TragedyLevel 6: Matchmaker, Matchmaker, What Big Teeth You Have! - Dragons, Princess, Travel, Clingy Love Interest, Time-Loop, MagicLevel 7: Evil Step-Mom Retires to Eat Melon Seeds - Doting Parent, Fictional Ancient China, Absent Father Figure, Court DramaLevel 8: Join Demon Sect Today: High Pay, Fast Promotion, Best Benefits! - Cultivation, Asian Theme, Boss, Minions, Monsters, Comedy, Black-bellied Love InterestLevel 9: Trending: #hivemindwantsyourautograph - Sci-fi, Aliens, Invasion, Misunderstandings, Ambiguous LoveLevel 10: Dogs are More than Man’s Best Friend - Magic, Slavery, Beastmen, Nobility, Riches-to-Rags, Slow Romance
8 106 - In Serial23 Chapters
Incoming Chaos on the Immortal World
God's Power, a unique power of the gods that was given to human across the world in the myth. There are only 5 kinds of being with the power of the gods. Heroes, Demigods, Gods themselves, Titans, and the first being ever created, the Primordials. Now, what if all of that were to fall in the hands of a man? And what if the man got sent to the immortal-xianxia world bringing all that powers? And could qi counter god's powers? Just see them here! In this exciting adventure of the man with god's power! Ok, actually I wouldn't know if it will be exciting or not. Well, just stay tune! Not gonna make mc instantly op with all of that god's powers having fun in xianxia world, will progress gradually but not with cultivation level. All of the mc's power come from myth, not original! Don't sue me Update Schedule: Wednesday, Saturday, the rest are uncertain. If I'm bored, I will update
8 156 - In Serial12 Chapters
Fall of the Seven Kings
Hunter’s hatred for the world begins when an order is given for him to be imprisoned by the church of his hometown. It’s been seven years.. Seven years of bottled up anger will not be stopped by rusty chains and horse whips. He will watch the society which others call a blessing burn to the ground. He will rip the six kings that rule the nation off their thrones.He will show them the wrath of the fallen king.. Aziya has always loved the world she lived in; the mystery, the adventure. All of it seemed more of a dream than reality, that is until she met the woman who showed her the horrors of the world. With her personal mantra “Help everyone even if they don't deserve it; Kindness will always be repaid.”, she urges herself to better the world and sets off on a journey in order to make the world a better place. The fate of our two protagonists collide as they get closer and closer towards their personal goals. Will death and pain rule the forgotten land of Alagadda or will hope and peace prevail and shield the oblivious citizens to which they call this land their home.
8 188 - In Serial12 Chapters
Spirit Mage
A teenager dies due to an accident after leaving his school for summer break. Then certain God has given him a second chance to once again live as a human in another world where magic and sword is a normal thing. Follow his journey as he traveling the world and solve the mysteries in that world.
8 211 - In Serial77 Chapters
popee the performer oneshot (SLOW UPDATES..)
✦ ₊꒷꒦︶︶︶ ୨୧ ︶︶︶꒷꒦ෆ- hello this is a ptp ( popee the performer ) oneshots / i really like ptp and this oneshot is probably random but ill continue to update it and this might be really cringe and ooc ( out of character )If your gonna read this thank you i hope cl enjoy this book even its probably sucks but i won't think like that!✦ ₊꒷꒦︶︶︶ ୨୧ ︶︶︶꒷꒦ෆThis one shot is currently discontinued i do t feel the motivation to write anything now but then feel free to read the story ill come back soon♡But do read the rules before requesting a story i hope you enjoy reading this book goodbye and take caree( i dont own any photos here! )( i dont own any popee the performer characters) ୨୧ ━━━━━━━━━━━━━━ ୨୧
8 197 - In Serial156 Chapters
Transformers one-shots
Not the best but I like doing fanfictions in my off time. I enjoy them so I hope you will too.
8 520

