《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 43
Advertisement
Có trời mới biết lúc Khâu Diệc Bạch mở miệng thổ lộ câu nói này có bao nhiêu khó khăn.
Thẩm Ninh Hinh thiếu chút nữa không phản ứng kịp, phát ngốc trong chớp mắt, lúc này mới vội vàng gật gật đầu.
Thật sự sợ tiểu khóc bao sẽ vì thẹn thùng mà thu hồi câu nói vừa rồi, vì thế trực tiếp chặt đứt đường lui của nàng.
Nhìn vào mắt nàng, mang theo ý cười nhẹ giọng trả lời: "Được."
Vừa nói xong, khẩn trương nơi đáy mắt của Khâu Diệc Bạch liền tiêu tán đi vài phần, thân thể vừa rồi còn căng chặt cũng dần dần thả lỏng.
Chẳng qua mặt lại càng hồng, nước mắt vẫn như cũ không ngăn lại được, theo động tác gật đầu lạch cạch lạch cạch rơi xuống.
Đến cuối cùng ngay cả phong thư tình bị nàng nhéo kia cũng ướt, vết mực bị thấm ướt loang lỗ, ngay cả ngón tay cũng bị cọ đen vài chỗ.
Cố tình nàng lại không phát giác được, vẫn muốn lau lau lên trên mặt.
Thời khắc mấu chốt vẫn là Thẩm Ninh Hinh ngăn cản lại, mới không để nàng làm trò trước mặt mình biểu diễn một màn như thế nào gọi là nhanh chóng biến thành tiểu hoa miêu.
Thẩm Ninh Hinh vừa buồn cười lại vừa đau lòng, dứt khoát cúi đầu từ trong bao nhỏ lấy khăn giấy ra giúp nàng lau nước mắt một chút.
Miệng cũng không nhàn rỗi, vừa lừa lại vừa gạt đem thư tình thu vào tay.
Nói là quá ướt muốn giúp Khâu Diệc Bạch xử lý, kỳ thật là trộm bỏ vào trong túi tiền.
Dù sao, đây cũng là thư tình mà Khâu Diệc Bạch đã dành cả đêm để viết cho mình.
Nhất định phải hảo hảo trân quý mới được.
Không xem liền mệt.
Qua một lúc lâu sau, lúc này Khâu Diệc Bạch cuối cùng cũng ngừng nước mắt.
Mắt nhìn Thẩm Ninh Hinh, phỏng chừng là cảm thấy ngượng ngùng, vì thế liền theo bản năng không dám nhìn nữa.
Nhưng ngoài miệng vẫn luôn nhắc mãi, nói ta vừa rồi không phải khóc, chỉ là phản ứng sinh lý thôi.
"Cho dù là ai ở thời điểm thổ lộ cũng sẽ lưu nước mắt." Nàng nói, thanh âm đè nặng, mày nhăn lại, ngữ khí nghe rất nghiêm trang, "Này là cùng một đạo lý với việc lúc thái hành tây sẽ khóc nhè."
Thẩm Ninh Hinh: "......"
Lần đầu tiên nàng nghe được một lời giải thích như vậy.
Không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười, dưới đáy lòng trộm cười nhạo Khâu Diệc Bạch một hồi lâu.
Nhưng ngoài miệng không có phản bác, nói phải phải phải, đêm đó ta hướng ngài thổ lộ cũng trộm khóc đây.
Vừa dứt lời, sắc mặt của Khâu Diệc Bạch tức khắc liền tốt lên.
Có lẽ là cảm thấy chính mình tìm về được chút mặt mũi, tầm mắt trốn tránh cuối cùng cũng thu hồi lại, nhìn Thẩm Ninh Hinh, sau một lúc lâu lại vươn tay về phía trước.
Thẩm Ninh Hinh khó hiểu: "Làm gì?"
Khâu Diệc Bạch không nói lời nào, biệt nữu lại khẩn trương nắm lấy tay nàng, sau khi nắm chặt còn lắc lắc vài cái.
Trong miệng còn lẩm bẩm, nhỏ giọng đối với nàng nói: "Về sau ngươi chính là bạn gái của ta......"
Lời này nói đặc biệt nghiêm túc.
Ngay cả ánh mắt cũng vậy, chuyên chú cùng chân thành nhìn nàng, trên má ứng hồng đặc biệt đẹp.
Advertisement
Giống như màu chân trời ráng nắng chiều.
Chỉ liếc mắt một cái đã khiến người động tâm.
Chẳng qua, Thẩm Ninh Hinh cứ cảm thấy cảnh tượng trước mắt đặc biệt giống như đang tham gia hội đàm thương nghiệp gì gì đó......
Nào có như vậy.
Nàng khó tránh khỏi có chút buồn cười, nhưng vì lưu lại mặt mũi cho Khâu Diệc Bạch, chỉ có thể nghiêm túc cùng nàng nắm chặt một khối.
Ai ngờ nắm xong rồi người này không thả ra.
Ngược lại nâng lên một cái tay khác, hai tay duỗi về phía trước, đem tay nàng bọc lại.
Cái gì cũng không nói, nhưng biểu tình nhìn qua lại rất thoải mái, giống như tìm được bảo bối cứ như vậy phủng ở trong tay.
Lúc này mặt trời đã sắp xuống núi, chỉ còn dư lại một mảnh quang mang rụng rơi nơi chân trời.
Bao phủ ở trên người Khâu Diệc Bạch, làm cả người nàng nhìn qua phá lệ đẹp.
Đại khái trong khoảng thời gian này nàng cũng bị lăn lộn không nhẹ đi, dù sao tối hôm qua chính mình lấy thân phận là một võng hữu nhiệt tâm mới đào ra được nhiều vấn đề như vậy.
Bây giờ khẳng định sau lưng nàng còn có một đống thứ không muốn hoặc là ngượng ngùng nói ra với mình.
Chính là đem tiểu khóc bao của chúng ta khó chịu đến hỏng rồi.
Nghĩ như vậy, trong lòng Thẩm Ninh Hinh không khỏi mềm mềm theo.
Nàng dứt khoát cũng vươn tay ra, đi về phía trước vài bước nhẹ nhàng ôm lấy nàng.
Vỗ vỗ sau lưng giống như trấn an nàng, trong giọng nói cũng tràn ngập ý cười.
"Về sau chỉ giáo nhiều hơn nha." Nàng nói, "Bạn gái."
Thẳng đến khi nhìn thấy Thẩm Ninh Hinh lên lầu rồi, Khâu Diệc Bạch mới rời đi.
Chiếc Maserati màu đen chậm rãi quay đầu xoay một đường cong, lúc sau đột nhiên từ cửa sổ xe vươn bàn tay ra vẫy vẫy với nàng, lúc này mới dần dần biến mất trong màn đêm.
Thẩm Ninh Hinh nhìn chằm chằm phương hướng nàng rời đi, một hồi lâu sau mới thu hồi ánh mắt.
Không sốt ruột làm những chuyện khác, mà vội vàng ngồi xuống ở mép giường, từ trong túi móc phong thư tình kia ra.
Sau đó liền phát hiện, chữ ở bên trong cơ hồ đều bị nước mắt nhiễm đến loang lỗ cái gì cũng nhìn không thấy.
Nàng không khỏi có chút buồn bực, còn cố ý lấy kính lúp từ trong ngăn kéo ra, giống như đang nghiên cứu chậm rãi xem từng hàng từng hàng.
Nhưng đến cuối cùng cũng chỉ thấy rõ được mấy chữ.
Cái gì đẹp, cắn người, không trừ tiền, nỗ lực công tác, xương sườn, chocolate......
Nàng còn phải phát tán tư duy sắp xếp câu từ, nghĩ nghĩ phỏng chừng Khâu Diệc Bạch là đang khen nàng đẹp.
Phía sau có lẽ là nói ngươi về sau nếu lại cắn ta, ta sẽ không trừ tiền, cùng với ta sẽ nỗ lực công tác mua xương sườn cùng chocolate cho ngươi.
Hẳn là như vậy đi......
Chính là quá khó khăn.
Nàng thở dài, sau một lúc lâu đột nhiên lại có chút muốn cười, tâm niệm khẽ nhúc nhích dứt khoát đi tìm một khung ảnh pha lê đem phong thư tình của Khâu Diệc Bạch kẹp ở bên trong.
Sau đó đặt chung một chỗ với ốc biển cùng tiểu thú bông.
Advertisement
Tất cả đều là hồi ức ở bên nhau của nàng cùng Khâu Diệc Bạch nha, chỉ cần nhìn liền bất giác cảm thấy vui vẻ.
Một đêm mộng đẹp.
Sau khi tiểu khóc bao thổ lộ tâm ý với nàng thoạt nhìn so với trước kia thông suốt hơn rất nhiều, sẽ chủ động gửi WeChat chúc ngủ ngon với nàng.
Thẩm Ninh Hinh vui mừng, vì thế liền phát một biểu tình A Cát dựng ngón tay cái khen nàng, sau đó còn hồi phục: "Đi ngủ sớm một chút."
Bản thân chỉ là thuận miệng khen ngợi một câu.
Không nghĩ tới lại cho Khâu Diệc Bạch sự tin tưởng lớn lao, ngay sau đó liền rời khỏi WeChat đi vào Weibo phát động thái mới ——
Ta giỏi quá! 【 A Cát tán thưởng.jpg】
Không ngủ được chạy đến Weibo tự luyến liền thôi đi, còn trộm biểu tình của nàng.
Thẩm Ninh Hinh lắc đầu, cũng không chọc thủng nàng, lại quay lại WeChat, tiếp tục phát một biểu tình mới cho nàng : 【 A Cát so tâm.jpg】
Không cần chờ lâu liền thu được hồi phục, lời lẽ còn rất chính đáng, nói với nàng ngày mai còn phải đi làm, đi ngủ sớm một chút chú ý thân thể!
Bộ dạng thoạt nhìn rất nghiêm túc.
Nếu không phải Thẩm Ninh Hinh đã biết rốt cuộc nàng là cái đức hạnh gì, chỉ sợ cũng sẽ bị lừa chẳng hay biết gì.
Chẳng qua......
Thẩm Ninh Hinh hừ lạnh một tiếng tiếp tục quay lại Weibo, quả nhiên phát hiện Khâu Diệc Bạch lại phát động thái mới ——
Tồn đồ!【 A Cát so tâm.jpg】
Thẩm Ninh Hinh quả thực dở khóc dở cười.
Một bên phóng di động xuống dưới gối một bên nhắm mắt lại, trong lòng còn cảm thán Khâu Diệc Bạch thật sự hảo ấu trĩ.
Nhưng một giây sau môi lại dương lên.
Giống như không khí cũng bởi vì nàng mà trở nên ngọt ngào.
Thực mau đến ngày hôm sau.
Tuy nói Khâu Diệc Bạch cùng nàng ở gần nhau, nhưng thời gian làm việc của hai người bất đồng, buổi sáng cơ bản không đi cùng nhau được.
Cho nên Thẩm Ninh Hinh vẫn chưa đi ké xe nàng, mà vẫn như cũ ngồi xe buýt tới công ty.
Không bao lâu sau, Khâu Diệc Bạch cũng tới.
Thoạt nhìn buổi sáng không có đi nhà xưởng, trên người ăn mặc vẫn là chế phục của Khoa Thụy.
Còn xách theo cơm sáng.
Thẩm Ninh Hinh còn tưởng rằng nàng chưa ăn, vừa định hỏi một câu, liền thấy người này tiến lên vài bước đem phần cơm sáng kia đặt ở trên bàn của nàng.
Đáy mắt mang theo ý cười, nhưng thanh âm vẫn thực nghiêm túc, nhìn vào giống như cấp trên đang quan tâm cấp dưới.
Nói cho nàng: "Ăn."
Nói xong còn không đi, mà đứng tại chỗ chờ.
Thẩm Ninh Hinh giương mắt lên nhìn, tựa hồ từ biểu tình của nàng đọc ra được một mạt chờ mong.
Cho nên đây là...... Chờ nàng khen sao?
Thẩm Ninh Hinh thấy thế không khỏi muốn cười, vội vàng gật gật đầu tiếp nhận cơm sáng, cười rộ lên nói : "Cảm ơn Khâu tổng."
Dù sao cũng đang ở trong văn phòng, tuy nói lúc này xung quanh căn bản không có vài người, nhưng lúc nói chuyện vẫn phải chú ý một chút.
Bất quá một câu như vậy cũng đủ rồi.
Khâu Diệc Bạch nghe xong tâm tình tức khắc tốt đẹp, vui sướng treo lên đuôi lông mày, ngay cả bước chân xoay người quay về văn phòng so với ngày xưa cũng muốn nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Ngay sau đó liền bắt đầu thực hiện hứa hẹn của mình, nghiêm túc bắt đầu công tác.
Thẩm Ninh Hinh thấy nàng nghiêm túc như vậy, chính mình cũng chịu khích lệ cùng ủng hộ, không suy nghĩ linh tinh nữa, cũng vội vàng dấn thân vào công tác.
Cứ như vậy vội hơn hai giờ, vừa nhấc mắt lên vừa lúc nhìn thấy Khâu Diệc Bạch đi ra rót cà phê.
Chẳng qua không đi lối tắt, mà cố ý đi từ phía bên này của nàng.
Lúc đi ngang qua còn bất động thanh sắc ném một khối chocolate lên trên bàn của nàng.
Thẩm Ninh Hinh thấy thế vội vàng mở WeChat ra, động động ngón tay gõ gõ câu khích lệ : "Chocolate ăn đặc biệt ngon, cảm ơn bạn gái."
Chính là đem người khen đến vui vẻ, vì thế lại thừa dịp thời gian nghỉ trưa mau kết thúc mang hai cái trứng gà từ nhà ăn về cho nàng.
Thẩm Ninh Hinh thấy vậy liền mạc danh liên tưởng đến câu nói ——
Khâu tổng yêu, mọi lúc mọi nơi.
Tuy nói trong lòng xác thật rất ngọt ngào rất vui vẻ, nhưng nàng cũng không thể cứ luôn như vậy nha!
Vạn nhất bị người khác nhìn thấy nàng thường xuyên cho chính mình này nọ liền không tốt.
Nghĩ như vậy, Thẩm Ninh Hinh bất đắc dĩ, chỉ có thể giả vờ muốn Khâu tổng thẩm tra hợp đồng mà chui vào văn phòng, nói cho nàng không cần phiền toái như vậy, ở công ty cứ xem nàng như nhân viên bình thường là được.
Làm Khâu Diệc Bạch còn có điểm không cao hứng.
Bất quá sự thật xác thực là như vậy, nàng vô pháp cãi lại, cũng chỉ có thể từ bỏ.
Thấy nàng đồng ý, Thẩm Ninh Hinh cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, một lần nữa quay trở về bàn làm việc bắt đầu công tác.
Sau một lúc lâu đột nhiên nghĩ tới cái gì, vì thế lại vội vàng click mở Weibo của nàng.
Sau đó liền phát hiện quả nhiên chính mình lại bị khóc chít chít nhớ thương......
Cho nên, bạn gái là bạn gái, mang thù là mang thù.
Nguyên lai khóc bao của chúng ta còn công tư phân minh như vậy sao?
Thẩm Ninh Hinh vừa vô ngữ vừa muốn cười, vội vàng mở WeChat lên lại hống vài câu, sau khi đem người hống hảo mới có thể tiếp tục chuyên tâm công tác.
Liền như vậy vội vàng đến giờ tan tầm buổi tối.
Khâu Diệc Bạch vừa đi công tác trở về, có không ít công việc tồn đọng chưa xử lý hoàn thành, đương nhiên muốn lưu lại tiếp tục.
Thẩm Ninh Hinh cũng theo bản năng ở lại một hồi lâu, bản thân là muốn bồi nàng.
Chẳng qua Khâu Diệc Bạch không chịu, vừa thấy người khác đều đã đi rồi chỉ còn lại nàng vẫn chưa đi, vì thế liền ra lệnh cưỡng chế nàng mau mau về nhà.
Thẩm Ninh Hinh ngoan cố không lại nàng, lại sợ chọc người này xu lông, chỉ có thể gật gật đầu đồng ý.
Sau đó liền cõng lên bọc nhỏ của mình cùng Khâu Diệc Bạch nói tạm biệt rồi mới xoay người rời đi, một đường đi đến trạm chờ.
Nguyên bản chỉ là trong lúc vô tình quay đầu lại nhìn, ai ngờ vừa chuyển mặt lại phát hiện Khâu Diệc Bạch đang đứng ở phía sau nàng.
Không cầm túi công văn cũng không cầm theo chìa khóa xe, không giống như về nhà, mà giống như cố ý một đường cùng đi ra.
Hẳn là dùng một thang máy khác, đi đường cũng nhẹ, Thẩm Ninh Hinh căn bản không nghe thấy bất luận động tĩnh gì.
Nàng có điểm ngốc, vội vàng giương mắt nhìn nàng mở miệng dò hỏi: "Làm sao vậy, như thế nào đột nhiên cùng xuống dưới?"
Biết người này không mấy vui vẻ, cho nên thanh âm theo bản năng phóng nhẹ đi rất nhiều, ngữ khí nghe còn đặc biệt ôn nhu.
Đối phó với tiểu khóc bao hai tuổi rưỡi chỉ có thể như vậy.
Quả nhiên, vừa nói xong đáy mắt không vui của Khâu Diệc Bạch tức khắc tiêu tán đi không ít.
Giương mắt hướng xung quanh nhìn một vòng, một lát sau đột nhiên cúi người xuống nhẹ nhàng ôm lấy nàng.
Thậm chí còn mở miệng, nhỏ giọng nói với nàng: "Hiện tại trời sắp tối rồi, người trong công ty đã sớm đi rồi, xung quanh một người cũng không có, không ai nhìn thấy, có thể ôm một chút đi?"
Hung ba ba, giống như đang cùng nàng giận dỗi, nhưng động tác đem nàng ôm vào trong ngực lại rất ôn nhu.
Làm Thẩm Ninh Hinh không tự giác liền đỏ mặt.
Tim đập đột nhiên cũng gia tốc, nâng tay sờ sờ phía sau lưng nàng, cảm than nguyên lai tiểu khóc bao còn có một mặt dính người như vậy.
Là bởi vì không có cảm giác an toàn sao?
Không biết như thế nào, trong lòng Thẩm Ninh Hinh đột nhiên có nơi nho nhỏ nào đó đau một chút.
Nâng tay sờ sờ nàng, sau một lúc lâu lại nhẹ nhàng cười.
Môi cũng khẽ mở, tiến đến bên vành tai của nàng hôn nhẹ một chút.
Thuận tiện nói với nàng: "Đương nhiên có thể, ngay cả hôn hôn cũng có thể."
"Bạn gái của ta siêu đáng yêu"
Advertisement
- In Serial36 Chapters
UnFamiliar
Lily Arvensdaughter is a teenager with a lot of problems. The only commoner in an academy normally reserved for royalty and nobility, she's spent six months being tormented by student and staff alike. When despair drives her to make a foolish decision, her life is saved by Rine, a mysterious entity who offers to teach her how to be a powerful wizard, in exchange for signing a familiar contract with the promise of helping him escape from the prison that holds him. Rine quickly proves to be a generous friend and an effective tutor, being as knowledgable as he claims and providing training that rapidly provides incredible results. However, as time passes, it quickly becomes clear that he is far more powerful than she imagined possible, even imprisoned. As his power and influence increase with each step they take towards his liberation, Lily learns that Rine has far greater designs than simply regaining his freedom. Meanwhile, dark and dangerous forces strike from the shadows, attempting to topple the kingdom and imperil everyone that Lily loves. Can Lily afford to trust Rine, especially once she learns what he truly is? Can she afford not to as she becomes the focus of events that could doom thousands, if not millions, of lives without his aid?
8 99 - In Serial193 Chapters
God Must Be Lazy He Allowed a Cultivation Anomaly
Once there was a wisp of soul, and the universe was not happy with its arrival. ---------------------------- One day, cultivators from Lower Plane arrived on earth and sacrificed the souls of more than 7 billion people to power a Formation creating a temporary spatial portal for their escape. The remaining inhabitants decided to foil their plans and a man volunteered to detonate himself at the center of the Formation causing him to be reborn with fragmented memories. This is a Sci-Fi novel set in Xianxia world. English is not my primary language. It is tremendously appreciated if you share it and even more for people bothering to leave a comment should they find it bad.
8 186 - In Serial38 Chapters
Worthless (jeff the killer x fem reader)
Kidnaped at 12 I'v lived at slender mansion for four years now. I work and maintain the grounds during the days while the creepypasta sleep. Ingrained in my head over the years:"I (Y/N) am worthless"
8 219 - In Serial12 Chapters
Fantasy World Adventures
He spent a long time relaxing. "I actually came to this world through the game" Shenhuo "? Where is this mainland Lasvia? Does this person have the same name as me?" Nishizawa's idea is very surprising. Not long ago, he also challenged the world ’s newest leader, the demon lord, with members of the guild in the "Blaze". Their mastery of human strategy, together with Nize, the first legal god in all activities, eventually grinded foreign monarchs into residual blood. However, the power of aliens exceeds their imagination. When the aliens were about to die, almost everyone got lost in a few seconds. In the end, only Nishizawa survived. At the time, Nishizawa and the alien monarchs were bloody ruins. In fact, Nishizawa still wanted to defeat the alien monarch, but I do n’t know what happened. The world collapsed suddenly, as if the end of the world had come, and then he came here. At first, he thought the system was damaged, but he didn't expect to break into the game world.
8 137 - In Serial55 Chapters
I Hate You Master
A man, relentlessly pressed into training since a young age to be an elite mage, is forced to face the cruel reality that he just does not have what it takes to achieve that goal. After being thrown out by his father, the arch mage, he turns to the one option left. He becomes a demi-human tamer and sets out to gather resources to continue his studies.Also, he's a cold and calculating jerk who sees those Demi-Humans as simple trained animals, as is the custom in that part of the world. Enjoy!Mature Content Warning: This story features the purchase and sale of cute girls, and the use of said girls as gladiators for spectators. Concepts such as sexual enslavement and general disinterest in civil rights abound.
8 376 - In Serial12 Chapters
How a lame loner's life is not like normal dudes
Are you a loner? If you ask me I have to say yes. And it has nothing to do with the plot. The summary is going to be messy so please bear. *The Summary* Join the adventure of our MC Akito. Who's a Japanese 2nd Year High School student going throuh with an unusual problem. And that is the writer has not casted him in a good narrative story. The MC is going through serious depression and anxiety due to this and he doesn't even know what's going to happen with him in the near future. And of course this won't be narrated in the story because the author is a lazy hobo who has no will to write. *Lame unimportant information* *Please skip this part* Its a story of a character who happens to be the character of a writer. And that writer by the way is the character of another story. Basically its a story of that guy. And here the main character happens to be me (the main character here. I'm narrating the story for your information.). And its kind of sad that its a comedy rather than gruesome action fantasy or virtual reality story. But its an uncommon story which you'll never hear about or will never see be famous for some lame reasons. By the way the author doesn't even have any aspiration to imrpove his grammar so whack him for his terrible excuse of grammar. And also be prepared to wash your eyes with bleach after reading it. Bleach is gonna clean your eyes ;)
8 142

