《[BHTT - EDIT - HOÀN] Tổng Tài Nàng Luôn Là Khóc Chít Chít》Chương 64
Advertisement
Hai người ấn định hôn lễ vào ngày cuối cùng của thàng mười.
Tuyển xong hai thân áo cưới xinh đẹp, ấn định được phong cách trang hoàng cho nhà mới, cũng đã phát thiệp mời cho Mạnh Dao các nàng.
Ngay cả nơi muốn đi hai người cũng đã chọn lựa cẩn thận, là New Zealand lãng mạn lại mỹ lệ.
Vì thế Khâu Diệc Bạch cố ý xin nghỉ mấy ngày.
Phải biết rằng người này từ trước đến nay luôn lấy công tác làm trọng, chưa từng xin nghỉ một thời gian dài như vậy.
Đối với việc này mọi người trong văn phòng đều khá tò mò, nói bóng nói gió hỏi thăm cộng thêm bát quái mấy ngày, tổng cảm giác Khâu Diệc Bạch hẳn là muốn đi kết hôn.
Ngươi xem a, trên ngón áp út của nàng không biết từ khi nào lại nhiều thêm một cái nhẫn.
Phía trên còn có một viên kim cương rất to, thiết kế đặc biệt lãng mạn, vừa nhìn liền biết là cầu hôn nhẫn.
Mọi người không khỏi sinh ra tò mò đối với vị đối tượng chưa từng gặp mặt này của Khâu Diệc Bạch, thời điểm đang suy đoán hừng hực khí thế, đột nhiên phát hiện Thẩm Ninh Hinh cũng mang một cái nhẫn cầu hôn.
Vừa hỏi quả thực cũng là muốn đi kết hôn, số ngày xin nghỉ cũng giống y như Khâu Diệc Bạch.
Trùng hợp như vậy sao!
Tất cả mọi người trong văn phòng đều sợ ngây người.
Trừ bỏ Triệu tỷ.
Nàng lập tức liền hiểu rõ chuyện này là như thế nào.
Dù sao không chỉ một lần nàng nhìn thấy hai người nhìn nhau cười, không riêng gì ý cười thực ngọt, ngay cả gương mặt cũng đỏ bừng, đáy mắt tràn đầy nhu tình mật ý.
Thời gian dài dần dần nàng liền minh bạch, đây còn không phải là biểu hiện của những người yêu mới có sao.
Tuy nói...... Đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc với tính yêu đồng tính, nhưng ngoài ý muốn nàng lại không cảm thấy bài xích.
Ngược lại còn có điểm cảm động, bởi vì cả hai đều là tiểu cô nương tốt, ở bên nhau sau này khẳng định sẽ thay đổi hảo.
Vì thế trước khi Thẩm Ninh Hinh tan tầm liền cố ý trộm đưa bao lì xì cho nàng.
Triệu tỷ trải qua sóng to gió lớn vạn năm bất biến trên mặt cũng ngoài ý muốn mang theo điểm vui mừng cùng thẹn thùng, chúc phúc Thẩm Ninh Hinh cùng Khâu Diệc Bạch nhất định phải hảo hảo, hai người cùng nhau kết bạn đồng hành.
Đời này nàng cũng chưa từng nói qua lời buồn nôn như thế bao giờ, bản thân còn có điểm không thích ứng, nhưng thời điểm nhìn đến đáy mắt phiếm nước mắt của tiểu Thẩm tâm lại mềm mềm, dứt khoát duỗi tay vỗ vỗ lên vai người nọ.
Tình cảnh hài hòa như người một nhà.
Sau đó liền nhận được một tấm thiệp mời cùng lời mời tràn đầy thành ý của Thẩm Ninh Hinh: "Triệu tỷ cũng phải tới nha, đi lại cùng ăn ở là chúng ta chi trả, ngài có thể tới liền hảo."
"Hảo." Triệu tỷ theo tiếng cảm động gật đầu, "Trường hợp long trọng như vậy ta cũng muốn nhìn một chút."
Thẩm Ninh Hinh nghe được liền cười cong đôi mắt.
Muôn vàn cảm khái cuối cùng biến thành một câu: "Triệu tỷ, cảm ơn ngài."
Advertisement
Thu được ấm áp cùng chúc phúc đây.
Mấy ngày kế tiếp, Khâu Diệc Bạch cùng Thẩm Ninh Hinh vẫn luôn trong trạng thái chuẩn bị hôn lễ.
Đương nhiên cũng có hảo hảo hưởng thụ kỳ nghỉ, cùng nhau ăn cơm, xem điện ảnh, đi dạo công viên, mỗi ngày đều qua rất vui vẻ.
Thẳng đến một ngày trước khi đi.
Đêm đó Khâu Diệc Bạch liền báo cáo với Thẩm Ninh Hinh, nói ngày mai chính mình phải đi xử lý một chút việc, khả năng là đến tối mới trở về.
"Hảo." Thẩm Ninh Hinh theo tiếng gật gật đầu, sau đó liền hôn mấy cái lên trên mặt nàng.
Không hỏi đi đâu, bởi vì tôn trọng đối phương, bởi vì tuyệt đối tín nhiệm.
Thậm chí còn đưa cho người này cái váy mà gần đây mình mới mua cho nàng, nói với nàng trên đường phải chú ý cẩn thận.
Là váy đen, vừa lúc thích hợp với hành trình của ngày mai.
Bởi vì Khâu Diệc Bạch đi thăm mộ, đi gặp nãi nãi mà nàng thích nhất.
Mua loại hoa mà nãi nãi yêu thích lúc sinh thời, cùng đồ ăn mà nãi nãi thích, đứng ở trước mộ phần giống như mọi lần cùng nàng hàn huyên thật lâu.
Nhưng bất đồng duy nhất chính là lần này không có khóc, mà là cười.
Dù sao cũng là đang kể cho nãi nãi nghe tình hình của chính mình gần đây đặc biệt hạnh phúc nha.
"Ngày đó ở trên tin nhắn ta có nói qua với ngài, cũng không biết ngài có nhận được hay không." Khâu Diệc Bạch nói như vậy, ngữ khí phóng tới thực nhẹ, đáy mắt cũng tràn đầy nhẹ nhàng cùng thoải mái, "Bất quá không thấy được cũng không quan hệ, ta lại nói với ngài một lần."
"Hiện tại ta sẽ không bao giờ cô độc nữa, có một người đặc biệt yêu ta, có cộng đồng bằng hữu thuộc về chúng ta, còn trải qua một lần sinh nhật ấn tượng đặc biệt khắc sâu."
"Hơn nữa chúng ta lập tức liền phải kết hôn, về sau nhất định sẽ hạnh phúc, ngài không cần lo lắng nữa......"
Giống như tiểu hài tử, đứng ở trước bia mộ của nãi nãi lặng lẽ nói thật lâu, đem hạnh phúc cùng vui sướng của mình nhất nhất chia sẻ với nàng.
Thẳng đến gần buổi trưa mới chuẩn bị rời đi, nhưng chưa đi được bao xa lại vội vàng quay trở lại, đứng ở trước bia mộ lại một lần nữa chia sẻ một bí mật với nãi nãi.
"Lát nữa ta muốn mua chút xương sườn về nhà." Nàng nói, đáy mắt tràn đầy ý cười, "Trở về để Hinh Hinh hầm cho ta ăn."
"Nàng nấu cơm hương vị cùng ngài không sai biệt lắm, ngài nói có trùng hợp hay không, là ta thích nhất."
Cuối cùng nói xong mới xoay người rời đi, đi ra bên ngoài lái xe thẳng đến siêu thị, mua một đống lớn xương sườn trở về, ở một khắc lúc Thẩm Ninh Hinh vừa mới mở cửa ra liền mỹ tư tư quấn lấy nàng nói buổi tối ăn xương sườn.
Đáy mắt đều sáng lấp lánh.
Làm cho Thẩm Ninh Hinh vừa bất đắc dĩ vừa muốn cười, gật gật đầu tiếp nhận xương sườn, ngoài miệng còn trêu chọc nàng vài câu: "Cẩn thận mập lên mặc áo cưới khó coi."
"Sao có thể." Vừa dứt lời Khâu Diệc Bạch tức khắc liền phản bác, "Ta thật đẹp."
Advertisement
Thẩm Ninh Hinh liếc nàng một cái: "Ta đây thì sao?"
"Càng đẹp mắt!" Khâu Diệc Bạch vội vàng gật gật đầu trả lời, thậm chí còn dựng thẳng ngón tay cái lên, giống A Cát cho nàng một cái tán thưởng, "Bạn gái của ta xinh đẹp như tiên nữ, như thế nào sẽ khó coi nha."
"Ta thích nhất."
Nếu một hai phải dù lời nói để thể hiện, hẳn là so với thích A Cát cùng xương sườn còn muốn thích hơn gấp nhiều nhiều lần.
Sẽ vẫn luôn là cái loại thích khắc vào sinh mệnh.
----------------------------------------------------------
Thực mau, hôn lễ được cử hành thuận lợi ở trong giáo đường.
Bố trí đặc biệt long trọng, dải lụa rực rỡ, ngọn nến, hoa tươi, khí cầu.
Thậm chí còn thỉnh một đội hát xướng đặc biệt ưu tú.
Tuy rằng hát như thế nào đó, một chút Thẩm Ninh Hinh cũng không nghe rõ, toàn bộ quá trình chỉ chú ý tới Khâu Diệc Bạch đang khóc.
Thời điểm dắt đi cũng đang khóc, thời điểm trao đổi nhẫn vẫn đang khóc, ngay cả thời điểm nói ta nguyện ý cũng là một bên sung sướng một bên khóc.
Chính là làm Thẩm Ninh Hinh buồn cười đến hỏng rồi.
Cũng may khóc chít chít ở trong hôn lễ là chuyện bình thường hay gặp, mọi người cũng không có cố tình lưu tâm hoặc cười nhạo.
Chỉ có Thẩm Ninh Hinh, sợ người này mất mặt, vì thế liền chủ động giải vây cho nàng.
Vẫn như cũ bắt chước cách nói của Khâu Diệc Bạch, cười rộ lên nói với nàng: "Cho dù là ai ở thời điểm kết hôn đều sẽ khóc đúng không."
Vừa dứt lời Khâu Diệc Bạch tức khắc liền gật gật đầu.
Sau đó liền duỗi tay ra dùng sức ôm lấy nàng, dán ở bên tai nàng nhỏ giọng nói một câu: "Hinh Hinh quá hiểu ta......"
"Còn có gì nữa?" Thẩm Ninh Hinh không khỏi cười cong đôi mắt.
Khâu Diệc Bạch tiếp tục nói: "Ta quá thích Hinh Hinh."
Lời này nói cực kỳ nghiêm túc.
Còn mang theo âm rung cùng khóc nức nở, truyền vào lỗ tai, làm cho hốc mắt của Thẩm Ninh Hinh cũng có chút lên men.
Nhưng trong lòng lại đặc biệt đặc biệt ngọt, giống như liên tiếp đổ vài bình mật vậy, nhấm nháp như thế nào cũng đều là ngọt.
Lưu trữ cho dư vị của quãng đời còn lại chậm rãi hảo.
Nghĩ như vậy, ý cười nơi đáy mắt của Thẩm Ninh Hinh càng sâu thêm vài phần.
Nhìn Khâu Diệc Bạch trên mặt tràn đầy hạnh phúc, sau đó liền chậm rãi nhắm mắt lại.
Chờ nàng hôn chính mình.
Cũng chờ đợi, tâm nàng cùng mình tương dán.
Trường hợp đặc biệt náo nhiệt.
Tuy rằng người ở đây không tính là nhiều, nhưng mỗi người đều là thực tâm chúc phúc, đặc biệt là Mạnh Dao các nàng, thanh âm vỗ tay hận không thể vang vọng khắp giáo đường.
Thẩm Ninh Hinh đã sớm nhìn ra ánh mắt đầy hâm mộ của Mạnh Dao, vì thế ở thời khắc ném hoa liền cố ý tìm một góc độ thật tốt ném vào Mạnh Dao.
Nàng không có trì độn như Khương Duyệt, kỳ thật nàng đã sớm ý thức được Mạnh Dao thích Lý San.
Vậy dứt khoát liền nương theo cái này mong ước một chút, đem vận may cũng chia một nửa cho nàng, hy vọng cuối cùng nàng cũng có thể đạt được hạnh phúc, hai người có thể có một kết cục càng thêm tốt đẹp.
Còn nàng cùng tiểu khóc bao, hiện tại đã thực hạnh phúc rồi.
Tin tưởng tương lai nhất định sẽ càng hạnh phúc, thẳng đến khi hai người đều già đi, cho dù đến thời điểm không đi được nữa thì vẫn như cũ nắm tay nhau nhìn nhau cười.
Tuy nói hiện tại người này vẫn còn đang khóc đây.
Bất quá cũng không có vấn đề gì, dù sao nàng vẫn nhỏ tuổi hơn so với Khâu Diệc Bạch không phải sao, đến lúc đó nhất định sẽ là một lão thái thái trẻ tuổi.
Vẫn sẽ có sức giúp nàng lau nước mắt.
Nghĩ như vậy, Thẩm Ninh Hinh liền cười ra tiếng.
Thanh âm rất đại, không cẩn thận bị người này nghe được, tức khắc lại đổi lấy một cái hôn thật sâu.
Thậm chí còn nghe người này hỏi nàng: "Hinh Hinh ngươi đang cười cái gì nha?"
"Vui vẻ mà thôi." Thẩm Ninh Hinh nói, "Cho dù là ai ở thời điểm cùng bạn gái đứng trên lễ đường đều sẽ cười, lại nói ngoan ngoãn nhà ta xinh đẹp như vậy mỹ lệ như vậy......"
Phi thường thiệt tình thực lòng khen khen.
Biểu tình trên mặt cũng thực chân thành, làm Khâu Diệc Bạch tức khắc liền đỏ mặt.
Sau đó liền gạt gạt nước mắt ngừng khóc thút thít, học theo Thẩm Ninh Hinh cùng nhau ha ha hai tiếng.
Hơn nữa bổ sung thêm một câu khen khen càng ngọt ngào : "Hinh Hinh cũng vậy, ta siêu ái Hinh Hinh."
Đáng yêu muốn chết.
Hôn lễ tiến hành thẳng đến chạng vạng mới kết thúc.
Hai người đặt khách sạn ven biển, vị trí không tồi, từ cửa sổ sát đất nhìn ra bên ngoài có thể nhìn thấy một mảnh sóng nước lóng lánh đặc biệt mỹ lệ.
Thật sự là làm nhân tâm động đậy không thôi.
Thẩm Ninh Hinh đứng ở trước cửa sổ nhìn cảnh sắc bên ngoài một lát, đang chuẩn bị bỏ đi áo cưới thay sang quần áo thoải mái.
Kết quả còn chưa kịp làm gì, Khâu Diệc Bạch đột nhiên ngăn cản nàng một chút.
Vừa chuyển đầu, thực mau liền phát hiện người này không biết từ nơi nào biến ra trương giấy dài thật dài, biểu tình phi thường nghiêm túc đứng ở trước mặt nàng.
Nhìn dáng vẻ hẳn là lại viết thư cho nàng.
Thẩm Ninh Hinh tức khắc liền gợi lên khóe miệng, dứt khoát giống như thường ngày, kéo ra một cái ghế dựa đoan đoan chính chính ngồi xuống, mặt mang tươi cười nghe Khâu Diệc Bạch đọc thư cho mình.
Mở đầu đều có thể đoán được ——
【 Thẩm Ninh Hinh nữ sĩ thân ái. 】
"Ân, có ta." Thẩm Ninh Hinh cười gật đầu, nàng nói một câu chính mình liền ứng một câu, nghiêm túc nghe xong một bức thư tràn đầy chân tình.
Đang chuẩn bị cho Khâu Diệc Bạch một cái hôn coi như đáp lại, lại thấy người này chủ động nhích lại gần.
Đem lá thư kia thật cẩn thận gấp lại cất đi, sau đó nhìn vào mắt của Thẩm Ninh Hinh, trịnh trọng nói với nàng: "Đây là một lần cuối cùng ta gọi ngươi là Thẩm Ninh Hinh nữ sĩ."
Thẩm Ninh Hinh nghe vậy liền hỏi lại: "Vì cái gì nha?"
Vừa dứt lời liền thấy đáy mắt của người nọ tức khắc liền sáng lên.
Khóe miệng cũng nhẹ nhàng gợi lên, nắm lấy tay của Thẩm Ninh Hinh, ở ban đêm yên tĩnh, trước phong cảnh mỹ lệ chậm rãi hôn lên môi nàng.
Sau đó, nghe được một câu nỉ non tuy rằng rất nhỏ, nhưng lại cực kỳ chân thành : "Bởi vì từ nay về sau ngươi chính là lão bà của ta, cũng là người yêu, người nhà, sẽ là thân nhân làm bạn cả đời."
"Ta sẽ vẫn luôn vẫn luôn đối tốt với ngươi."
Bởi vì quá mức khẩn trương, hô hấp cùng nhịp tim đều theo bản năng tăng nhanh hơn vài phần.
Lời nói mang theo vụng về dễ nghe cùng ngọt ngào, như nổ tung ở bên tai, làm người nghe thấy liền bất giác mà gợi lên khóe miệng, vì thế dứt khoát lại hôn lên nàng một lần, trao đổi nụ hôn nóng.
Cùng với...... Khóa chết một viên tâm tràn đầy tình yêu của đối phương, một viên tâm vô cùng chân thành.
—— Chính văn xong.
Mị cảm thấy bài Yêu một chút này rồi hợp với Hinh Hinh và Khâu khóc bao.
Advertisement
- In Serial305 Chapters
The Dao of Magic
Here I am, sitting on a mountain so far away from civilisation it might as well be the godforsaken arse of the world, about to ascend. Can't wait to leave this crapfest of a planet... Turns out that the higher ups decided that an unaffiliated rogue like me is too big of a risk to let run around free. Seems like this entire cultivation world is a late stage capitalist money making machine for the powers that be in the higher realms, and me stealing the good loot in front of their descendants and sect disciples noses finally pissed them off enough to take action. First, they sent all the sect masters and hidden dao protectors to off me - which failed, obviously. Heh, afterwards they simply bitch slapped me out of their universe though. That is interesting and all, but I just woke up in a valley watching some critters murder each other while trying not to freak out about how bad it smells here.Soo… where the fuck am I? Why is that deer fighting a feathery squirrel? Why am I teaching this baby rabbit saved from a cannibalistic mother how to kick beings in the face with the power of qi?Releases a couple of times a week! Come stalk me through social media and stuff:Twitter | Facebook | Instagram | Website | Discord Please check out my released books!The Dao of Magic: Book I - Amazon | AudiobookThe Dao of Magic: Book II - Amazon The Dao of Magic: Book III - AmazonSkeleton in Space: Histaff - Amazon | AudiobookSkeleton in Space: GalaxSec - Amazon Go read my other story; Skeleton in Space. I took the WriTE pledge, which means I will finish it. Or at the very least not drop it or put it on hiatus. Check here for more info.
8 502 - In Serial6 Chapters
Super Sock Knitter
Knitting Fan Mei transmigrated into a world almost exactly like her own, except for one small detail. This new world had Superpowered Socks. Join Mei as she makes her way toward ultimate sock destruction. Inspired by Card Apprentice and Master of the Trading Star Card Game Instead of a world of cards, I just used socks, to me seems more interesting
8 188 - In Serial32 Chapters
Enter into naruto verse
Ii am writing to create an enjoyable fan fiction in the naruto world. I don't own naruto and many things will be different
8 89 - In Serial17 Chapters
Healer
Molly Elisabeth Winter is twenty years old woman she is also a wolf ,living in a small cabin alone within in the white moon pack. She lost her parents two years ago when there was a rough attack. Never popular in the pack but since losing her parents she has somehow become the pack slave.she cooks, clean, washes, She is a size twenty where others find her repulsive she finds herself loving her figure. She once asked her alpha if she could leave the pack the answer She got was a no accompanied by a public beating, the only way she would get out of this pack is if She finds her mate.Austin Lee Orton is a feared alpha all over the world. He loves to see the fear in there eyes when they see him, he hasn't found his mate yet and he doesn't want to he can run his pack by himself. The only thing he cares about is making his pack stronger and more feared.
8 119 - In Serial7 Chapters
The WereLionesses Mate
She was running out of breath, but that didn't matter, all that mattered was getting away from him and proving him wrong. Branches scraped her face and her arms, her body burning hot; but cold from her sweat as the wind blew over her skin. Her pants soaked from running through the streams, her shirt ripped to shreds around her stomach from very low hanging branches. Her hair, a tumbling fiery mess of tangles, and waves slipping through the ponytail she had quickly fastened trying to tame her wild hair. Running and crawling on the ground through the forest floor, trying to get back to the camp grounds so Whhooossshhhh! All of a sudden a giant gust of wind flew past her nearly lifting her off the ground and throwing her into a tree. Where in the world did that wind come from? She thought, but she kept running like it had never happened. She jumped over a fallen log, ignoring the fact that she almost fell in the process. She zoomed past all the trees and sprinted over the roots coming out of the ground. She rounded another tree coming to a sudden halt at seeing him standing there with a drink in his hand laughing and joking. She stood there wondering how in the world he could have beaten her here; He looked at her then, He looked, well, handsome, his faced was clean shaven and his button up shirt was all unbuttoned minus the three at the bottom. She could still visibly see his bronze chest and the top of his ripped-hard abs. He walked over to her and smiled, showing all of his teeth, the smile reaching his eyes. His eyes were dark and stormy, their color was usually a nice honey brown but now his eyes looked mid-night black. They looked like they could kill a man at eighty paces, but could sweep a woman off her feet at the same time.
8 157 - In Serial54 Chapters
Growing Old
{[Warning: manga spoilers]}The students have finally graduated UA and are continuing their good work as some of the top heroes in the world. A slice of life is what you could call this. Some love, heartbreaks, and challenging situations. Live, love, and laugh is what they say.And Live, love and laugh is what they will do.But of course, there always has to be a problem or two within a happy story.~Growing Old~[A Bakudeku Fanfiction]
8 219

