《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 30. Hương vị
Advertisement
Khác với dự liệu của Vệ Kiều, buổi chiều nàng không có phát sốt, tinh thần cũng không tệ, Thập Nhất lo lắng nàng đói liền hỏi nàng có muốn ăn cơm hay không, Vệ Kiều phất tay, để Thập Nhất xuống lầu lấy cho mình một ly nước nóng lên, sau một hồi bận rộn, thân ảnh gầy gò ra ra vào vào ở trong phòng, Vệ Kiều bỗng nhiên phát hiện ra, trong phòng có thêm người, cũng không phải là chán ghét như vậy.
Nàng kỳ thật không có tính khiết phích, chỉ là xưa nay thích yên tĩnh, cũng có thể bởi vì thân thể có vấn đề, không muốn để cho người khác cận thân, liền dứt khoát nói là có tính khiết phích, để cho người khác đối với bản thân nhượng bộ lui binh, dần dần, đến cả người giúp việc đều biết nàng có tính khiết phích, người giúp việc lúc trước, ngoại trừ Trương mụ, những người khác ngay cả phòng của nàng cũng chưa từng bước vào.
Vệ Kiều nhìn ra được, Thập Nhất đã biết mình không có tính khiết phích, nhưng mà nàng nhẫn nhịn không nói, cũng đúng, nếu quả thật là người có tính khiết phích, làm sao có thể đem thảm của bản thân đắp cho nàng khi nàng ngủ quên, làm sao có thể nhiều lần tiếp nhận sự tiếp xúc của nàng, cho dù là sinh bệnh, người có tính khiết phích cũng sẽ chịu không được.
Cho nên nếu Thập Nhất đã biết, nàng cũng không cảm thấy kỳ quái, chỉ là đứa nhỏ này chưa từng hỏi qua, Thập Nhất vốn là như vậy, trừ khi cần thiết, nàng sẽ không vượt quá giới hạn
Vệ Kiều suy nghĩ lung tung một lát liền nhận ra Thập Nhất đã đem nước nóng lên đến, nàng đặt trên tủ đầu giường, nói: "Còn nóng, ngài chờ một chút lại uống."
"Ân." Một lời đáp lại không nhẹ không nặng, Vệ Kiều bắt đầu xem tư liệu đặt trên giường, tuy rằng Thập Nhất chưa từng chạm qua những thứ này, nhưng mà dựa theo trình tự nàng nói lúc trước, tài liệu đã được sắp xếp thật tốt đặt ở cùng một chỗ, Vệ Kiều liếc nhìn Thập Nhất, khóe môi nhếch nhẹ, cuối cùng cái gì cũng không nói, cúi đầu.
Thập Nhất không biết hiện tại sức khỏe của nàng thế nào, Vệ Kiều không có yêu cầu nàng rời khỏi, nàng liền ngồi xuống cái ghế bên giường, không có chuyện gì làm, nàng liền chăm chú mà nhìn Vệ Kiều.
Làn da trắng đến gần như trong suốt, vừa mới ngủ dậy, mái tóc dài cũng không có trật tự, mà là nhu thuận xõa tung ở sau lưng, có vài lọn tóc rủ xuống ở trước ngực, đáp lên trên văn kiện, thỉnh thoảng nàng lại vén ra sau tai, thần sắc đạm đạm.
"Sau này có tính toán gì không?" Ngay khi Thập Nhất đang chăm chú nhìn Vệ Kiều, trong phòng đột ngột vang lên thanh âm, Thập Nhất hoàn hồn, nghe đến câu hỏi của Vệ Kiều.
Sau này có tính toán gì không?
Thập Nhất liền bối rối, ban đầu khi rời khỏi Vương gia, nàng đã nghĩ mong có thể có một nơi để an thân, không cần lang bạc kỳ hồ liền tốt, nhưng mà sau khi đến Vệ gia, nàng đi ngoài một vài lần, liền phát hiện mình đối thế giới này thật quá xa lạ, lạ lẫm đến mức có chút sợ hãi, cho nên nàng thành thật lắc đầu: "Không có tính toán gì."
Advertisement
Vệ Kiều nghiêng đầu nhìn nàng, ngũ quan dưới ánh dương quang mờ ảo liền trở nên thâm sâu, ánh mắt tĩnh mịch, không có tính toán gì, đối với nàng mà nói, là một chuyện tốt, như vậy nàng có thể tiếp nhận đề nghị của mình, sinh một đứa nhỏ, nửa đời sau hưởng thụ phú quý.
Nhưng mà cố tình, trong lòng nàng bắt đầu có những mâu thuẫn với ý nghĩ này.
Nghĩ đến thời gian đứa nhỏ ở cùng Thập Nhị, bất quá là vài ngày ngắn ngủn, nàng liền đã đặt ở trong lòng, huống chi là hài tử hoài thai mười tháng, nàng làm sao có thể không nhớ thương?
Lúc trước nàng nói có tình cảm với Thập Nhất chính là nhẫn tâm đối với người kia, nhưng bây giờ lại cảm thấy, để cho Thập Nhất mang thai sinh con, cũng là chuyện nhẫn tâm.
Suy nghĩ lo lắng quá nhiều thật sự là không được, Vệ Kiều lại bắt đầu đau đầu rồi, nàng mở miệng nới: "Không có việc gì ngươi liền đi ra ngoài trước đi."
Thập Nhất nhu thuận đứng lên, suy nghĩ lại nói: "Ngày mai ngài có hội nghị rất quan trọng sao?"
Vệ Kiều cười: "Ân?"
Thập Nhất cúi đầu nhìn vào đôi mắt Vệ Kiều nói: "Ta nghĩ, ta nghĩ, ta trong nhà cũng không có chuyện gì làm, thân thể ngài không quá tốt, ta muốn cùng ngài đi công ty, ngài cảm thấy có thể không?"
Nàng là lo lắng Vệ Kiều sẽ đột ngột phát sinh chuyện gì, tựa như tại chỗ thú y hôm nay, tốt xấu gì nàng cũng có thể giúp được chút việc, dù sao hiện tại người biết rõ v sinh bệnh, cũng không có bao nhiêu người.
Vệ Kiều liếc nhìn nàng một cái thật sâu, không đáp ứng cũng không phản đối, chỉ nói: "Đi ra ngoài trước đi."
Thập Nhất không dám làm trái ý nàng, cúi đầu đi ra ngoài.
Cánh cửa khép lại, Vệ Kiều tựa vào đầu giường, đưa tay vuốt vuốt huyệt thái dương, trong đầu vẫn là chưa thể xóa nhòa hình ảnh Thập Nhất tựa trên kính xe nói lời tạm biệt với Thập Nhị, có lẽ sau này khi đưa người kia rời khỏi Vệ gia, người kia cũng là tư thái như thế, có lẽ, sẽ khóc càng thêm lợi hại, nghĩ đến đây Vệ Kiều liền đột nhiên cảm thấy phiền lòng, nàng cúi đầu tiếp tục xem tài liệu, nhưng một chữ cũng không xem vào.
Thập Nhất vừa ra khỏi cửa trở lại phòng của mình, trái lo phải nghĩ vẫn là tìm bằng hữu duy nhất để nói chuyện
Thập Nhất: 【 Đỗ tiểu thư, ngươi có ở đây không? 】
Đỗ Nguyệt Minh rất nhanh mà trả lời nàng: 【 cái gì Đỗ tiểu thư, gọi ta Nguyệt Minh là được rồi. 】
Thập Nhất cắn môi: 【 Nguyệt Minh tiểu thư. 】
Đỗ Nguyệt Minh: 【 lại gọi tiểu thư ta liền tức giận a! 】
Thập Nhất đành phải đánh chữ: 【 Nguyệt Minh. 】
Đỗ Nguyệt Minh: 【 ngoan, có chuyện gì? Muốn gặp Ti Ti? Ta bây giờ không có ở nhà. 】
Thập Nhất mím môi, nhanh chóng trả lời: 【 không phải, ta chính là muốn hỏi một chút, ngươi có biện pháp gì để người ta trở nên thông minh hay không. 】
Đỗ Nguyệt Minh: 【... 】
Thập Nhất nhìn thấy đáp lại tin nhắn của nàng là một hồi im lặng tuyệt đối liền có chút lúng túng, sau đó Đỗ Nguyệt Minh gọi điện thoại đến: "Thập Nhất, ngươi là đang trêu đùa ta sao?"
Advertisement
"Làm, làm sao vậy?" Thập Nhất đột nhiên bị chất vấn liền có chút ngỡ ngàng, khi mở miệng giọng nói không khỏi càng thêm cẩn thận, Đỗ Nguyệt Minh nghe ra sự sợ hãi trong thanh âm của nàng liền cười nói: "Không có, ta nghĩ ngươi đang trêu đùa ta a, tại sao bỗng nhiên ngươi lại hỏi vấn đề này?"
Thập Nhất không biết giải thích chuyện này thế nào, đành phải nói: "Không có gì, ta liền cảm thấy mình rất ngốc, cái gì cũng không biết."
Đỗ Nguyệt Minh vốn là muốn an ủi đôi câu nhưng khi nghĩ đến ngay cả cách dùng điện thoại cơ bản nhất nàng cũng không biết, liền không khỏi dâng lên lòng hiếu kỳ, hỏi: "Thập Nhất, ngươi có người nhà sao?"
Thập Nhất trả lời dứt khoát lại lưu loát: "Không có a."
Tuy rằng Đỗ Nguyệt Minh đa chuẩn bị sẵn sàng, nhưng hô hấp vẫn là nghẽn lại: "Ngươi là, cô nhi sao?"
Thập Nhất nghe được hai chữ này cũng không có bất kỳ cảm giác gì không ổn, thanh âm lanh lảnh: "Ân."
Ngược lại Đỗ Nguyệt Minh liền khó chịu, nàng lại hỏi Thập Nhất vài câu về những chuyện trước kia, lần đầu tiên Thập Nhất có bằng hữu, liền tri vô bất ngôn*, ngoại trừ chuyện trước kia bị đổ oan là kẻ trộm, những chuyện khác đều nói ra bảy tám phần cho Đỗ Nguyệt Minh, phía bên kia hít mũi một cái: "Thập Nhất, ngươi quá thảm rồi."
(*Biết cái gì nói cái đó)
Thập Nhất chưa bao giờ nghĩ như vậy, nàng có thể gặp được bà bà, có thể sống sót, bây giờ lại có thể gặp được Vệ Kiều, còn có người bằng hữu như Đỗ Nguyệt Minh, nàng cảm thấy mình rất may mắn, Đỗ Nguyệt Minh lại thô thanh âm mà nói: "May mắn cái rắm, ngươi hẳn là nên gặp ta sớm hơn một chút."
Sau đó nàng nghĩ đến tính cách vô lại của mình, nếu như sớm gặp Thập Nhất, có thể chính là đem người ta kéo lên giường, hai tháng sau liền kết thúc a, khi đó Thập Nhất lại càng là đáng thương. Nàng lắc đầu: "Được rồi, ngươi vẫn là nên gặp Phật gia kia trước liền tốt hơn."
Thập Nhất nghe thấy cách xưng hô của nàng đối với Vệ Kiều liền nở nụ cười: "Tại sao lại là Phật gia?"
"Ha, đó là tên hiệu của nàng thời còn đi học." Đỗ Nguyệt Minh nói xong liền nhắc đến những chuyện của Vệ Kiều khi còn đi học, Thập Nhất nghe rất nghiêm túc, còn tưởng tượng ra những tình cảnh cụ thể, giờ khắc này Vệ Kiều đối với nàng mới có loại cảm giác chân thật, không có cao cao tại thượng như vậy, không có khoảng cách xa như vậy, dường như ở ngay bên cạnh nàng, có thể chạm tay đến.
Nàng, rất thích cảm giác như vậy.
Hai người cũng không nhiều lời, đầu dây phía bên Đỗ Nguyệt Minh có chút nhao nhao, có thể nghe được có người đang gọi nàng, Thập Nhất không muốn để lỡ thời gian của nàng liền thoái thác có việc mà tắt điện thoại, hai người hẹn lần sau sẽ gặp mặt, Thập Nhất không có từ chối, hiện tại nàng đã xem Đỗ Nguyệt Minh là bằng hữu, cho nên liền đáp ứng: "Hảo."
Đỗ Nguyệt Minh cúp điện thoại mặt mày liền vẫn là hớn hở.
"Nguyệt Minh, có chuyện gì lại cao hứng như vậy a?"
"Có phải đã hẹn được tiểu cô nương nhà ai rồi hay không?"
"Ta thấy là có mục tiêu mới rồi a?"
Đỗ Nguyệt Minh nhìn đám tỷ muội của mình mà phất tay: "Nói bừa cái gì, kết giao một bằng hữu mới thôi."
Mọi người nhìn nàng bằng ánh mắt 'không cần nói cũng biết', Đỗ Nguyệt Minh liếc nhìn, rời khỏi buổi tụ hội.
Buổi tối Thập Nhất thấy Vệ Kiều xuống lầu ăn cơm, mặc một bộ quần áo rộng rãi thoải mái, thuần mặt mộc, sắc mặt so với lúc trước đã tốt hơn rất nhiều, hầu như nhìn không ra có gì khác thường, nàng thoáng yên tâm, ngồi ở bên cạnh Vệ Kiều ăn cơm.
Cơm chiều còn chưa ăn xong Vệ Kiều liền nhận được điện thoại, sắc mặt nàng nghiêm túc mà nói: "Thẩm tổng nói thế nào?"
"Không sao."
"Ân, chờ lát nữa ta sẽ gởi cho ngươi."
Nàng nói xong liền đứng lên, ngẩng đầu chống lại ánh mắt của Thập Nhất, đôi tròng mắt đen như mực của nàng dần dần trở nên thâm sâu, xoay người nói: "Không cần, chờ ta hai phút, Đỗ tổng bên kia đều đã nói tốt rồi sao?"
"Được rồi, giúp ta mua bộ quần áo..."
Thanh âm càng lúc càng xa, Thập Nhất nhìn thấy Vệ Kiều lên lầu hai, tiến vào gian phòng, khép cửa lại, nàng lại rủ mắt xuống tiếp tục ăn cơm.
Buổi tối khi Liễu thẩm đưa sữa lên trên tay còn cầm theo một cái túi to, nói với Thập Nhất: "Tam tiểu thư nói ta đưa cho ngài a."
Thập Nhất chớp mắt: "Là cái gì?"
Liễu thẩm cười: "Có thể là quần áo a, ngài xem thử xem."
Thập Nhất để ly sữa xuống, mở túi ra, bên trong hoàn toàn chính xác chính là quần áo, còn là một bộ trang phục công sở, màu hồng nhạt, nàng có chút khó hiểu mà cầm lấy quần áo: "Tam tiểu thư còn nói gì nữa không?"
Liễu thẩm lắc đầu: "Không có."
Thập Nhất đặt quần áo lên giường, vò đầu, đang lúc không thể hiểu thấu màn hình điện thoại liền sáng lên, hai chữ Vệ Kiều lập tức xuất hiện: Ngày mai theo ta đi công ty.
Thì ra nàng đã nghe thấy lời nói của mình, còn đồng ý, Thập Nhất liếc mắt nhìn quần áo đánh chữ đáp lại: Hảo, Tam tiểu thư.
Vệ Kiều đứng ở bên cửa sổ nhận được tin nhắn trả lời, để điện thoại xuống, ánh mắt trầm lắng.
Ngày hôm sau khí trời rất tốt, Thập Nhất mặc bộtrang phục công sở mới tinh đứng trước gương, nàng trang điểm, tóc dài cột đuôi ngựa, một thân gọn gàng chỉnh tề, Thập Nhất chưa từng nhìn thấy bản thân như vậy, có vài phần lạ lẫm, cảm giác không thật liền ập tới, bàn tay nàng không tự chủ được mà sờ lên má.
Ở trong phòng sửa soạn một hồi lâu Thập Nhất nghe thấy tiếng gõ cửa, nàng mở cửa, Liễu thẩm liền nói: "Tiểu tiểu thư, Tam tiểu thư đang chờ ngài ăn điểm tâm."
Bà nói xong dò xét mà nhìn Thập Nhất, cười nói: "Ngài mặc như vậy, nhìn rất đẹp."
Thập Nhất mất tự nhiên cúi đầu cười cười, đi theo sau Liễu thẩm đếnphòng ăn, Vệ Kiều liếc mắt nhìn, chỉ cảm thấy đôi mắt tỏa sáng, làn da Thập Nhất vốn đã rất trắng, tiểu tây trang màu hồng nhạt bên trong là áo sơ mi trắng, càng làm nổi bật lên làn da trắng mịn như ngọc của nàng, kiểu dáng tiểu tây trang rất tốt, vai hẹp eo nhỏ, chọnsố nhỏ nhất, Thập Nhất mặc vào rất vừa vặn, tuy rằng không có đường cong lồi lõm, nhưng lại rất tinh tế thanh lịch, Thập Nhất bị nhìn chăm chú có chút không được tự nhiên, liền mỉm cười với Vệ Kiều.
Vệ Kiều rủ mắtxuống: "Tới đây ngồi, ăn sáng đi."
Thập Nhất nhu thuận ngồi xuống bên cạnh nàng, sau khi ăn xong bữa sáng Bùi Thiên cũng vừa đến, hắn nhìn thấytrang phục của Thập Nhất cũng là giật mình, nhưng cũng không có hỏi nhiều, nói với Vệ Kiều: "Tam tiểu thư, xe đã chuẩn bị xong."
Vệ Kiều mở miệng: "Thập Nhất, đi thôi."
Thập Nhất đi theo sau lưng Vệ Kiều, khi sắp lên xe Vệ Kiều nói: "Đợi một chút."
Nàng mở túi xách lấy ra một cái bình nhỏ, phun hai cái lên người Thập Nhất, tiến sát đến một chút ngửi ngửi, gật đầu: "Lên xe a."
Khi nàng đến gần Thập Nhất gần như là ngừng hô hấp, lúc nghe được câu lên xe mới vội vàng hít vào một hơi, tràn đầy mùi thơm, cùng mùi hương trên ngườiVệ Kiều, là giống nhau như đúc.
Trên người nàng bây giờ, có hương thơm của Tam tiểu thư.
Trong đầu Thập Nhất lóe lên những ý nghĩ này, nàng nhắc nhở bản thân không nên suy nghĩ miên man, chỉ là nhịp tim lại khống chế không được mà tăng nhanh thêm vài nhịp, ngay cả vành tai, cũng nhiễm lên nóng ý, giống như ánh nắng chiều, ửng đỏ.
Advertisement
- In Serial39 Chapters
Overwrite
In a future where people still work 9-5 jobs and students wrangle with their unpayable debts, virtual reality has become an everyday activity. Ryu, a typical teenage boy with not-so unique interests, is unnaturally average, and, unfortunately for him, this extends to the virtual world. However, where some would say “work harder,” Ryu says “work less,” and so he cheats. Or at least he tries.
8 185 - In Serial11 Chapters
Elder's Game
In a world set upon by an ancient threat, a new cycle of civilisation competes for power and resources. Amidst the games and politicking of Elder beings, the masses are unknowingly ensnared in plots and schemes that were centuries in the making. At the heart of the world’s workings lies the Tyreal Valley—a land that promises to fulfil the desires of those who seek it. As a haven for the truly strong, the path to this promise is paved more often than not in warfare and blood. To two young stragglers fighting for more than just their own fates, it is left as their only answer. But maybe that’s just what their enemies want. Magic system vaguely similar to GameLit ones (no system nor interface to help), with certain elements that are a bit more analogue. Politics, war, looming apocalypse, a tiny dash of kingdom building, and a minor bit of crafting. There is a bit of a progression element as well as both environmental and cultural exploration. The story follows two youths more directly influenced by aforementioned Elder beings than most. Neither lead cares for politics but certain situations force them into participating, forcing them to make decisions that shape their morality. Initially, the focus is on the male lead as he comes of age in an environment with little scope to change his future, only to be thrust into new circumstances that permanently kill some of his hopes. 3k words every chapter
8 107 - In Serial14 Chapters
Soulmates (Damian x Reader)
Damian and Y/N were best friends from first sight and now they stay best friends but what they both don't know is that they both like each other but they don't want to tell each other so they keep it a secret, but Ra's and Talia both knew that they were meant for each other. When Y/N went to train with Damian and came back, her two friends Ashley and Brittney would always tease her about liking him but Y/N still denied it. Damian and Y/N go through twists and turns and ups and downs but they went through it together but what will happen when things change.
8 205 - In Serial93 Chapters
He's a Student Council President(Soon To Edit)
We are wrong in the saying that the rich is for the rich and the poor is only for the poor. Because true love has no choice. True love is not based on wealth or your status in life.WARNING! -Childish era-Wrong typos and errors ahead
8 86 - In Serial96 Chapters
Never in a Million Years ✔️
She's back and better than ever. Living in Chicago for the junior Law program was a fun year of her life but Bailey-Belle couldn't be happier to be home. Just in time for senior year too. She missed her six brothers, her hometown and everyone else in it. Well... almost everyone. Caleb Kazer has been best friends with her older brothers since birth. He's the ultra smart, flirty and ever charming bad boy who has teased Belle since they could talk. He is undeniably hot and he knows it. He's arrogant, cocky and constantly teasing or antagonizing Belle. But despite all of this, she can't deny the fact that she would defend him if he were ever in trouble. She says she can't stand him, but deep down she knows things would be boring without him. Bailey 'Belle' Kalanski is this intimidatingly intelligent, fun loving spitfire of a girl that Caleb can't help but be intrigued by. He always has been, ever since they were kids. She's annoyingly stubborn and always has an answer for everything. The only things they seemingly have in common is their smarts, sarcasm and love for fun and their family. Shes the ultimate pain in his ass, but he knows that he would protect her forever, even though she really didn't need. He couldn't deny the fact that things wouldn't be the same without her.Through nightly talks and their constant bickering the two suprisingly grow closer. What happens when, to both of their confusion and dismay, feelings start to bloom?What happens when both of their worlds come crashing down around them? They say a lot can change within a year, and although Belle likes to let go of most of the turmoil that's happened througout her life, this year would definitely be impossible to forget, no matter how hard she tried. 'Never in a Million Years' is the hilarious and heartbreaking tale of Bailey-Belle Kalanski's life, full of family, friends, love and laughter.
8 224 - In Serial7 Chapters
Jump-Verse: Prelude
After the events of Prometheus' takeover of the Jump Worlds and Earth, All Jump worlds went back to normal, or as normal as they could get, anyways. But one day, A teenage boy who longs to once more see his favorite heroes uses the power of an umbras cube to make his dream come true. Not realizing the full extent of its power, he's able to fulfill his wish, but accidentally brings back some of the most feared and deadly enemies back, with some new ones too. Will he be able to help Jump's greatest heroes save the world once more, or has he just doomed the planet?
8 118

