《[BHTT] Edit - Triều tư mộ noãn - Ngư Sương》Chương 51. Chuyện xấu
Advertisement
Thập Nhất rời khỏi không lâu Vệ Kiều phát bệnh được Bùi Thiên đưa đến bệnh viện của Tô Tử Ngạn, đưa đi kịp lúc, không phát sinh ra biến cố gì lớn, khi Tô Tử Ngạn làm kiểm tra cho nàng lắc đầu nói: "Nhìn ngươi như vậy, ta có chút hối hận đã động viên ngươi nói chuyện yêu đương a."
Vệ Kiều cười: "Ta không hối hận."
Tô Tử Ngạn liếc mắt nhìn trên gương mặt thanh lãnh của nàng mang theo ý cười nhạt, ánh mắt dịu dàng, Vệ Kiều lúc trước chỉ cho người ta cảm giác sắc bén, hiện tại rất bình tĩnh mà nói, ta không hối hận.
Hắn thở dài: "Được rồi, người cũng không có ở đây, còn tú* cái gì a."
(*Thể hiện tình cảm á)
Vệ Kiều rủ mắt xuống ho khan hai tiếng, không trả lời hắn, Tô Tử Ngạn hỏi: "Thật sự không nói cho nàng?"
"Cũng không có việc gì, đừng nói." Thập Nhất chân trước vừa đi bản thân liền phát bệnh, Thập Nhất biết được nhất định sẽ liều lĩnh trở về, một tấc cũng đi theo nàng không rời, ở một khía cạnh nào đó, Thập Nhất là cố chấp giống như nàng, cũng không nghe khuyên bảo, lần này nếu không phải là Tô Tử Ngạn thiên cam đoan vạn cam đoan sẽ trông coi nàng hai năm không có việc gì, người kia cũng sẽ không an tâm rời khỏi.
Vệ Kiều nhắn tin cố nén không cho Thập Nhất biết mình phát bệnh, chỉ là hỏi nàng tình huống ở bên kia thế nào, tin nhắn thẳng đến ngày hôm sau mới có hồi âm, nói rất tốt.
Nhận được tin nhắn này lông mày Vệ Kiều khẽ cau lại, tuy rằng Thập Nhất nói chuyện càng ngày càng ít, nhưng đối với nàng sẽ không như vậy, hay là có chuyện gì khác?
Khi nàng đang suy nghĩ miên man chuẩn bị gọi điện thoại liền nhận được một bài tiểu luận lưu loát, bên trong đều là từng lời dặn dò nàng, còn có sự không đành lòng của Thập Nhất, nàng nhìn thấy những lời nhắc nhở quen thuộc trong lòng liềnthả lỏng, lần lượt hồi âm những câu hỏi của người kia.
Hai người lệch múi giờ, Thập Nhất bên này đang là đêm khuya, nàng còn chưa kịp để điện thoại xuống cửa phòng đã bị gõ vang, tiếp theo Đỗ Nguyệt Minh liền bưng cháo hoa đi vào, nhìn thấy Thập Nhất ôm điện thoại trong tay nàng tức giận nói: "Phát sốt còn xem điện thoại, thật sự không sợ mù mắt a!"
Thập Nhất mỉm cười, buổi chiều vừa tới đây nàng phát sốt cao, đưa đến bệnh viện kiểm tra mới biết làchưa hợp với phong thổ khiến cho thân thể phản ứng, Đỗ Nguyệt Minh nói thầm liền chưa từng thấy qua thân thể nào phản ứng nhanh như vậy, mà thật sự là cũng không biết làm sao với người bệnh, nàng không có cách nào lại phải bận trước bận sau, hiện tại nửa đêm biết Thập Nhất đã tỉnh còn tự mình đi ra ngoài mua cháo, chạy qua hai con đường mới mua được, nàng vừa để cháo xuống vừa nói: "Ngươi phải cám ơn hảo tâm của ta a, ta đối với ba mẹ ta cũng không có chiếu cố như vậy a. "Nàng nói xong cúi đầu, bĩu môi: "Vừa nói như vậy, sao ta lại cảm thấy bản thân thật bất hiếu a?"
Advertisement
Đuôi lông mày Thập Nhất nâng lên: "Nguyệt Minh, cám ơn ngươi."
Đỗ Nguyệt Minh nghe lời cảm ơn chân thành của Thập Nhất liền nổi da gà, nàng người này chính là ăn mềm không ăn cứng, Thập Nhất không nói lời nào nàng còn có thể đùa giỡn đôi câu, hiện tại Thập Nhất vừa nói như vậy, nàng liền chống đỡ không nổi.
"Cám ơn cái gì, nhanh khỏe lại, ta là tới đi học cũng không phải là tới làm y tá a. Còn có, có muốn ta giúp ngươi liên hệ với Tam tiểu thư của ngươi hay không?"
Lúc này Thập Nhất ngẩng đầu lên: "Không cần." Nàng chậm rãi nói: "Ta không có việc gì, hiện tại đã hạ sốt, ngày mai cũng có thể đến trường, vẫn là đừng nói cho nàng."
Đỗ Nguyệt Minh hừ một tiếng: "Bạn gái tốt nhất năm."
Thập Nhất không để ý đến lời trêu chọc của nàng, nói: "Ngươi về trước đi, không còn sớm."
"Về đâu a." Đỗ Nguyệt Minh tựa người lên một giường bệnh khác: "Trường học đã đóng cửa rồi, sáng mai trở về đi, đêm nay ở lại đây nghỉ một đêm."
Nhìn bộ dạng mệt mỏi của nàng, Thập Nhất gật đầu: "Cũng tốt."
Dù sao hai người đã ngồi máy bay thật lâu, đến bên này cũng không có thời gian nghỉ ngơi, Thập Nhất còn đỡ, khi truyền nước biển còn ngủ được một chút, Đỗ Nguyệt Minh tinh lực tràn đầy, tới lúc này mới cảm thấy buồn ngủ, nàng nhắm mắt lại liền ngủ thiếp đi, nghe tiếng hít thở đều đều vang lên bên cạnh, Thập Nhất nghiêng người sang, nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩng đầu nhìn ánh trăng, vừa tới ngày đầu tiên, liền đã nhớ Vệ Kiều.
Nàng nắm chặt điện thoại, vừa rồi Vệ Kiều gởi tin nhắn tới nàng đã cẩn thân đọc qua một lần, hiện tại đêm khuya yên tĩnh, nàng lại xem qua hai lần, thẳng đến khi có chút buồn ngủ kéo tới nàng mới nhắm mắt lại nghỉ ngơi, màn hình còn chưa tối đi, hiện tên Vệ Kiều, còn có tin nhắn Vệ Kiều gởi: Chăm sóc bản thân thật tốt.
Hôm sau Thập Nhất tỉnh lại thật sớm, Đỗ Nguyệt Minh vẫn còn đang ôm chăn mà ngủ, sau khi y tá làm kiểm tra cho nàng nói không có việc gì, có thể xuất viện, nàng đứng dậy thu thập xong vật phẩm tùy thân Đỗ Nguyệt Minh mới mơ mơ màng màng mở mắt ra, hỏi: "Ngươi tỉnh rồi?"
Thập Nhất gật đầu: "Tỉnh rồi, ngươi cũng dọn dẹp đi, chúng ta phải đi thôi."
Đỗ Nguyệt Minh vừa ngáp vừa đứng dậy, vào phòng vệ sinh rửa mặt, nửa giờ sau hai người thu dọn thỏa đáng rời khỏi bệnh viện.
Hôm qua hai người liền đã tới trường, Thập Nhất vẫn có chút chưa nhớ được phương hướng, Đỗ Nguyệt Minh nhưng thật ra là bộ dạng quen thuộc, nàng trời sinh là yêu thích chạy loạn, lúc trước cũng có bằng hữu xuất thân từ Weiss, cho nên đối với ngôi trường này này cũng không lạ lẫm, nàng đưa Thập Nhất trở về phòng ngủ của trường học, ở cùng các nàng chính là một đôi tỷ muội song sinh, là người phương Tây, bình thường nói chuyện Thập Nhất căn bản đều nghe không hiểu, đương nhiên các nàng cũng nghe không hiểu Đỗ Nguyệt Minh và Thập Nhất nói cái gì, cho nên bốn người mỗi lần nói chuyện đều phải dùng tay ra hiệucả buổi, Thập Nhất còn đỡ, không thích nói chuyện, chính là Đỗ Nguyệt Minh, sắp vì kìm nén mà chết rồi.
Advertisement
Nàng thật sự cảm thấy Đỗ Nguyệt Hàn đưa nàng tới nơi này học là để chịu tội, Đỗ Nguyệt Minh chính là tính cách trời sinh mê chơi thích ồn ào, có thể tới nơi này học tập không khỏi là dụng công khắc khổ, dù sao cánh cửa Weiss thật cao, hơn nữa giá cả cũng xa xỉ, cũng không ai nguyện ý chà đạp đồng tiền a, nếu như đã tiến đến liền phải học tập tốt, cho nên Thập Nhất không có cùng nàng vui chơi, này còn chưa tính, giao tiếp với mọi người phần lớn còn khó khăn, sinh viên ở Weiss đến từ các nơi trên thế giới, ngoại ngữ của Đỗ Nguyệt Minh lại không tốt, hoa chân múa tay cả buổi người ta cũng không rõ nàng có ý gì, cho nên mới đến Weiss chưa được một tháng, Đỗ Nguyệt Minh liền ỉu xìu, thường xuyên ôm lấy cánh tay Thập Nhất nói: "Xong rồi xong rồi ta ủy khuất, ta thật ủy khuất."
Thập Nhất nghe lời của Đỗ Nguyệt Minh chỉ lắc đầu mỉm cười, cũng giống như Đỗ Nguyệt Minh, nàng tới nơi này giống như là mở ra đại môn của tân thế giới, trí thức lúc trước Nguyên Thụ dạy nàng chỉ là một góc của băng sơn, đến nơi này mới xem như là thực sự tiếp xúc đến cái gì gọi là trọng tâm, mỗi ngày thời gian học tập của nàng cũng không đủ, đừng nói là giao lưu với người khác, thường ngày nàng cũng chỉ trò chuyện cùng Đỗ Nguyệt Minh, dần dần, mọi người trong lớp đều nói nàng là băng lãnh mỹ nhân.
Người xinh đẹp, ít nói, đối xử mọi người tuy rằng hiền hòa nhưng lại luôn có chừng mực, cũng không làm thân với người khác, nàng càng vùi đầu khắc khổ học tập, mọi người đối với nàng liền càng có hứng thú, còn có vài nam nhân nói thẳng đối với nàng là có hứng thú muốn hẹn hò với nàng, khi Thập Nhất nhận được lời nói đó chỉ lắc đầu cười nhạt, nhã nhặn từ chối mà nói: "Thật có lỗi, ta có bạn gái rồi."
Bình thường nàng cùng Đỗ Nguyệt Minh đi lại rất gần, Đỗ Nguyệt Minh lại là cơ, mọi người âm thầmcho rằng các nàng là một đôi, đôi tỷ muội cùng phòng kia còn hữu ý vô ý mà tránh né các nàng, đem phòng ngủ đều nhường cho các nàng, đối với chuyện này Thập Nhất là không biết, nàng mỗi ngày ngoại trừ nơi học tập chính là phòng ngủ, hai điểm tạo thành một đường thẳng, bình thường cũng không thích cùng đồng học giao tiếp, cho nên tin tức hạn hẹp, vẫn là Đỗ Nguyệt Minh không kiềm lòng được mà đến tố khổ: "Từ khi nào ta đã trở thành bạn gái của ngươi rồi a?"
Thập Nhất kinh ngạc: "Cái gì?"
Đỗ Nguyệt Minh đưa điện thoại ra: "Nhìn a, có người nhắn tin cho ta, hỏi ta có thể rời khỏi ngươi hay không, để cho nàng thượng vị."
Thập Nhất dở khóc dở cười: "Có ý tứ gì?"
Đỗ Nguyệt Minh khoa trương mà nhìn nàng: "Không phải chứ, ngươi còn không biết hiện tại mọi người đều cho rằng chúng ta là một đôi sao?" Lúc trước nàng là biết rõ, chỉ là luôn không để ở trong lòng, cũng cho rằng Thập Nhất là muốn kéo mình ra làm bia đỡ đạn, không ngờ tấm bia đỡ đạn này, hiện tại đã thật sự trúng tên rồi, lại còn có người nhắn tin khiêu khích nàng, đây quả thực —— "Ta phải đánh trả a. Tam tiểu thư không có ở đây, ta phải thề sống chết bảo vệ tiết tháo của ngươi!"
Thập Nhất bị nàng chọc cười, lắc đầu: "Vẫn là để ta làm sáng tỏ a."
Đỗ Nguyệt Minh kêu rên: "Đừng a, ta tới đây tháng ba rồi sắp bị kìm nén mà chết rồi, ngươi liền để cho ta vui vẻ một chút a."
Thập Nhất vừa sang bên này rất nhiều chuyện đều không quen, may là có Đỗ Nguyệt Minh chiếu cố nàng, bây giờ có thể thoải mái học tập như vậy, cũng là nhờ Đỗ Nguyệt Minh đang giúp nàng, cho nên Thập Nhất đối với Đỗ Nguyệt Minh thủy chung có loại cảm kích, bây giờ nghe Đỗ Nguyệt Minh nói như vậy, Thập Nhất đành phải nói: "Vậy được rồi, ngươi chớ làm loạn."
Đỗ Nguyệt Minh hướng nàng nháy mắt: "OK!"
Thập Nhất vừa nói xong chuông điện thoại đã vang lên, Đỗ Nguyệt Minh vỗ bả vai nàng: "Nói chuyện cùng Tam tiểu thư của ngươi a."
Thập Nhất cúi đầu cong môi mỉm cười, nàng cùng Vệ Kiều nói chuyện kỳ thật cũng không nhiều, thứ nhất là do lệch múi giờ, thứ hai là nàng sợ để lỡ công tác của Vệ Kiều, cho nên bình thường đều là gởi nhắn tin cho người kia, thấy người kia hồi âm là không bận, không có việc gì mới gọi điện thoại qua, chỉ là cơ hội như vậy cũng không nhiều, bởi vì nàng cũng bận rộn nhiều việc.
Sau khi điện thoại được nghe máy Thập Nhất lại hỏi: "Hôm nay đi làm kiểm tra rồi sao?"
Vệ Kiều báo cáo: "Làm rồi, Tử Ngạn nói không có vấn đề gì."
Thập Nhất thở phào: "Vậy là tốt rồi, gần đây trời lạnh ngươi mặc quần áo dày một chút..."
Mới nói đôi câu đầu bên kia truyền đến tiếng ho nhẹ, trái tim Thập Nhất nhảy dựng lên: "Ngươi bị cảm?"
Vệ Kiều kiềm nén cảm giác muốn ho khan nói: "Ân, bị cảm, không sao, Tử Ngạn đã truyền thuốc cho ta rồi."
Kỳ thật hai ngày trước nàng đã bị cảm, chỉ là còn có thể nhịn xuống, khi gọi điện cho Thập Nhất cũng tận lực không biểu hiện ra, sáng hôm nay thức dậy đã bắt đầu ho khan, lúc này mới giấu giếm không được, nửa năm kia Thập Nhất chiếu cố nàng thật sự là quá chu đáo, không ai làm được như vậy, cho nên sau khi người kia ly khai thỉnh thoảng bị cảm mạo, vốn là chuyện thường, chỉ là Vệ Kiều sợ người kia lo lắng, liền tránh đi đề tài này, Vệ Kiều hỏi chuyện học tập của Thập Nhất, Thập Nhất nghe thanh âm của nàng hơi yếu trong lòng liền thắt lại, cố nén cảm giác không đành lòng và cảm xúc muốn quay về mà từng chữ từng câu đáp lại nàng.
"Ta bên này đều rất tốt."
Khi gần cúp điện thoại, nàng còn nói thêm: "Đúng rồi, tháng sau ta có thời gian nghỉ phép. Sinh nhật của ngươi, ta muốn trở về một chuyến, trường học đã cho phép rồi."
Để có được kỳ nghỉ phép một tuần này, nàng phải học bù thêm thật nhiều, thời gian buổi tối cơ bản đều dùng để học tập, nhịp điệu học tập ở Weiss đặc biệt nhanh, ngày thường Thập Nhất cũng có chút cố hết sức, nếu như bỏ qua chương trình học một tuần còn không biết làm sao để bổ sung, cho nên nàng nhân lúc hiện tại có thời gian, liền học bù, Vệ Kiều là biết rõ chế độ ở Weiss, Vệ Kiều cũng là từ Weiss đi ra, càng là hiểu rõ, càng là đau lòng
Vệ Kiều rũ mắt xuống, nghe đầu bên kia điện thoại vang lên thanh âm Đỗ Nguyệt Minh: "Tức chết ta rồi!"
Thập Nhất nhìn Đỗ Nguyệt Minh hấp tấp xông vào phòng ngủ, nàng nhỏ giọng nói với đầu bên kia điện thoại: "Chờ một chút, ta đi ra ngoài nói."
Vệ Kiều nghe được tiếng bước chân tiếp theo bên tai lại thanh tĩnh, nàng cười khẽ: "Làm sao vậy?"
Thập Nhất nói đơn giản qua những chuyện xảy ra trong trường, cuối cùng nói đến Đỗ Nguyệt Minh, nàng mỉm cười: "Có thể là nén nhịn sắp chết, vừa mới đi tranh cãi với người ta a."
"Tranh cãi?" Vệ Kiều suy nghĩ một chút, thật đúng là chuyện Đỗ Nguyệt Minh có thể làm ra được, đợi đến khi nàng biết rõ tiền căn hậu quả liền có chút không cười được nữa: "Tin đồn các ngươi có quan hệ?"
Sau khi Thập Nhất ra khỏi phòng ngủ tâm tình thả lỏng không ít, cũng có thể vì tháng sau có thể nhìn thấy Vệ Kiều, tâm tình nàng khoan khoái dễ chịu, lời nói cũng nhiều hơn: "Đều là nói bừa, các nàng liền thích trêu đùa."
"Vậy cũng không được." Vệ Kiều rất nghiêm trang mà nói: "Tháng sau ngươi đừng trở về."
Trái tim Thập Nhất nhảy dựng lên, cho rằng nàng tức giận, còn chưa kịp giải thích liền nghe Vệ Kiều tiếp tục nói: "Ta đến tìm ngươi."
Advertisement
- In Serial27 Chapters
System Overclock
Luna Portalla has many skills, but getting herself out of bad situations isn't one of them. She's a wanted criminal, a decent liar, a questionable planner, a technological whiz, but most importantly, a big sister. Sarah is her everything, her umbrella in a ruthless storm. But Sarah isn't afraid to speak her mind, oh no no no; people are people, words are words, and she misses Luna. Everything here sucks. Why does she have to do so much work, and why do all the bad men look like robot zombies? What is that smell? Why is there a tiger locked in a cage, and why are the beds so flippin' hard? There's only one answer: she's been kidnapped, and the only way out is back the way she came. System Overclock is a cyberpunk story told from two perspectives – the kidnapped girl and the sister who will stop at nothing to find her. COVER ART BY HWPERFIDY
8 127 - In Serial31 Chapters
Re:Cheat
After trading his own life to save a little girl Daichi Akiyama found himself in an empty space where nothing exist nothing but his consciousness, until one day a black hole appeared out of nowhere and transferred him to another world. (Thanks for reading my first story! And yes the cover and all illustrations in the story are made by me just in case you want to know.)
8 141 - In Serial9 Chapters
Crafter's Passion (AKA Gleaners' Guild)
2038, California. Stan is doing his mandatory "volunteer" service years on a collective farm when he encounters Thousand Tales, a game that offers immortality to the super-rich. He can't afford to have his brain uploaded like those elite customers, but maybe he can turn a profit out of the game instead of just playing it. Not as a legendary swordsman or a brilliant wizard, but as a dealer in the junk no one else seems to want. If he plays his cards right, he can draw the attention of both the farm's supervisor and the game's ruling, meddling AI. Should he, though? LitRPG. Part of the world of "Thousand Tales", a novel series on Amazon, though no knowledge of it is expected. This story is around 12K words long. I'd appreciate feedback to help write a much longer version! Updates every few days. Cover art from game-icons.net, by Lorc, CC-BY. Update! This story was originally called "Gleaners' Guild". It came out on Amazon under the name "Crafter's Passion" and has many reviews there, thanks in part to the support of RR readers like you. Thanks! It even has a sequel, "Crafter's Heart".
8 109 - In Serial29 Chapters
A Master, 5 Students, and Revenge [AM5SR]
A Master, 5 Students, and Revenge Revenge is what the Master needs to attain. He took them in, gave his all in training them, but all were utter disappointments. They were a waste of resources and precious time. But, out of the blue, beneficiaries he held dear reached out, he agreed to shelter their child as they moved their settlement to the Royal Capital. 'Him,' he decided, 'he will have to be my saving grace.' He would place all his efforts on him and have him be the one to achieve his lifelong wish. However... would it all work out as he intended, even after all his previous failures? The most glaring fact was that the lad had no combat experience to speak of. No drive to gain what many would kill to learn. His most threatening aspect could be the constant improvement of his toothy attitude.Gin, the sorry sod, has no idea of his oncoming turmoils.---- @2020 Red Nuru. All rights reserved.This story is also uploaded on Webnovel and Wattpad.
8 204 - In Serial375 Chapters
Black Onyx - Forgotten Magic
A young man, no, a geeky teenager, transported to another world, where after thousands of years of slumber, magic is budding once more. With the beginning of a new magic era, new wonders are there for him to discover. New magic, mixed with old, and with his own personal touch, it is growing stronger by the day. Ancient remnants and new battlefields, old races, and magic beasts, this world has it all! The thirst for knowledge and power is driving him forward to rediscover the wonders of magic! However, a young one such as himself, would he be able to resist the intoxicating allure of newfound power? Unlikely... If you are expecting some light-hearted fantasy, this ain't it, cuz! If you are expecting the MC to be some saint, prepare to be disappointed. Though that should be quite clear from the front page. Other than that, enjoy this mess! Just opened a Discord server! Come and join!
8 220 - In Serial17 Chapters
The Legend of Fanaura : Journey
Finding out the truth about her reason to be a Fanaura, made her rage. But to whom she pointed the anger to? When the Goddess that had made her become a Fanaura has disappeared along with all her Zanjs. She must bring the Goddesses back, not just for the sake of the world but also for her own benefit. With that goal in mind, she decided to go on a JOURNEY to save the world. Even if that's mean she has to do it with a group of people from her past. Her past friends, her past foe, and once her worst nightmare. ---- This is the second book of The legend of Fanaura. If you haven't read the first book, please read it first ^^ so you won't be confused. Thank you.
8 208

