《[BHTT/Edit/Hoàn] Sở vị ái tình Đạo diễn cùng Ca sĩ》Chương 10
Advertisement
Xe vừa tiến vào cổng lớn Y gia, Thủy Nhạc liền thấy Giang bá đang đứng trước cổng nhìn xung quanh, hiển hiên là đang đợi cô và Y Ân, vội vàng mở cửa xe xuống, để Y Ân một mình lái xe vào.
Giang bá là lão quản gia của Y gia, hầu hạ ở Y gia nhiều năm, vô luận già trẻ lớn bé ở Y gia đều gọi ông một tiếng Giang bá. Giang bá làm người kính cẩn an phận, bình thường bất cẩn ngôn tiếu, duy chỉ những lúc đối mặt với Thủy Nhạc, Y Ân mới biểu lộ từ ái quan tâm không hề giữ lại.
Y Ân hạ cửa kính xuống, ngoan ngoãn hô một tiếng: "Giang bá ~"
"Y Ân thiếu gia, Nhạc Nhạc tiểu thư, hai người đã về!" Trong giới giải trí mọi người đều cho rằng "Y Ân" là một cái tên phiên âm tiếng anh, bình thường khi gọi tên Y Ân thường đọc thành phiên âm tiếng Anh, nhưng ít người biết, Y Ân, kỳ thật là tiểu thiếu gia của Y gia. Đương nhiên, một thiếu gia của Y gia lại làm người đại diện trong giới giải trí, quả thật không thể tưởng tượng.
"Giang bá, thời tiết lạnh thế này không nên ra ngoài nha, lão nhân gia phải có tự giác bảo vệ sức khỏe bản thân!"
Giang bá nhẹ giọng quát: "Không lớn không nhỏ!" Rõ ràng lại mang theo ý cười.
"Hắc hắc ~" Thủy Nhạc lấy lòng khoác tay Giang bá, một già một trẻ chậm rãi đi vào tiền viện không người.
Y lão gia không thích náo nhiệt, bốn vị thiếu gia tiểu thư của Y gia sau khi thành gia lập thất đều dọn ra ngoài, nhà cũ to như vậy bình thường đều không có bao nhiêu người, chỉ có ngày lễ tết mới náo nhiệt một chút, các vị thiếu gia tiểu thư lúc này mới trở về một lần. Sau này người thừa kế ưu tú nhất Y gia cũng là người con được lão gia yêu thương nhất, con cả Y Thành Đông cùng vợ bỏ mình trong một vụ tai nạn máy bay, lưu lại tiểu thiếu gia Y Ân chỉ mới mười bốn tuổi, lão gia đau lòng rất nhiều không khỏi phá lệ yêu thương, liền mang anh về nhà cũ, tự mình nuôi nấng.
Mà Thủy Nhạc, đối với người Y gia, quả thật là không biết đột nhiên từ đâu chui ra. Trong một lần gia tộc tụ hội, một cô nhóc đột ngột xuất hiện trên bàn cơm, mang theo vẻ đạm mạc không hợp tuổi. Giang bá cung kính gọi một tiếng "Nhạc Nhạc tiểu thư", nghiễm nhiên trở thành một vị tiểu chủ nhân khác của nhà cũ Y gia.
Việc như vậy trong đại gia tộc dạng này, sẽ dẫn đến những phản ứng dây chuyền gì có thể nghĩ. Y Khả Nhi chỉ là người biểu hiện nông cạn nhất trong đó. Cho nên sau khi Thủy Nhạc trưởng thành liền không tham gia những tiệc tụ hội như thế nữa, cô vốn cũng không phải người Y gia. Lão gia cũng không nói gì, chỉ là sau này mười lăm tháng giêng hằng năm, trên bàn cơm nhà cũ Y gia, chỉ còn bốn người.
"Giang bá, mười lăm tháng giêng ông nội muốn đi nơi nào a, bình thường năm mới không phải đều ở trong nhà sao?" Thủy Nhạc hạ giọng lén lút hỏi, giống như đây là một bí mật quan trọng.
Advertisement
"Đi phía nam, gặp vài vị chiến hữu già lúc trước." Trong một giây không thể phát hiện Giang bá có chút ngập ngừng sau đó lại bình thường trở lại.
"Nga..." Còn tưởng cái gì đặc biệt đâu, Thủy Nhạc có chút thất vọng. Giang bá buồn cười, chỉ dặn dò cô lúc vẽ tranh cũng không thể quên ăn cơm, hiển nhiên đối với chuyện hôm trước còn canh cánh trong lòng.
"Nhưng mà Giang bá, đó là sáng tác, sáng tác nghệ thuật nha, vạn nhất thời điểm con ăn cơm đem linh cảm cũng nuốt luôn thì sao? Nhất là món ăn bá làm ngon như vậy, thực dễ dàng mài mòn ý chí chiến đấu nha!"
"Lại ba hoa."
Vừa tiến vào đại sảnh, Thủy Nhạc liền thấy Y Ân và lão gia đã đối mặt ngồi trên sô pha, nhìn nhau không nói gì. Lão gia đưa lưng về phía Thủy Nhạc, lật xem một tờ báo, còn Y Ân ở một bên chán đến chết, vừa thấy Thủy Nhạc vào, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Y lão gia là người nghiêm túc đến gần như sắc bén, người bất cẩn ngôn tiếu như Giang bá đặt bên người ông cơ bản có thể xem như giản dị dễ gần, còn lại những thiếu gia tiểu thư của Y gia, không có một ai dám ở trước mặt ông làm nũng càng đừng nói khóc lóc om sòm. Y Ân làm đại thiếu gia mồ côi của Y gia, lại lớn lên bên cạnh lão gia, trên lý thuyết hẳn là phải có khác biệt.
Trên thực tế quả thật cũng có chút khác biệt, chính là trước khi chí hướng sự nghiệp và tính hướng của anh được xác định. Nhưng đối Y Ân mà nói, tình trạng hiện giờ đã muốn vượt xa những gì anh kỳ vọng, ngay cả tình huống "gia pháp hầu hạ sau đó kéo một chân què bị đuổi ra khỏi nhà" chuyện bi thảm như vậy anh đều đã chuẩn bị tốt tâm lý đón nhận, nhưng kết quả chỉ là quỳ ngoài cửa thư phòng mấy giờ.
Đến giờ Y Ân vẫn không biết hôm đó lúc anh quỳ gối ngoài thư phòng Thủy Nhạc đã ở bên trong nói gì với lão gia, mỗi lần hỏi lại cô, cô đều làm bộ cho qua: "Loại chuyện này, đương nhiên là trước nói lấy lí, sau động lấy tình a!" Những lúc như vậy, hỏi cái gì cũng không còn quan trọng nữa, anh chỉ có xúc động muốn đánh cô một trận.
Giang bá vừa vào nhà liền tiến vào phòng bếp, Thủy Nhạc đi đến trước mặt lão gia, cung kính gọi một tiếng: "Ông nội."
Lão gia ngẩng đầu nhìn cô một cái, buông tờ báo trong tay, ý bảo cô ngồi xuống. Thủy Nhạc đi đến cạnh Y Ân ngồi xuống, liền bị câu nói của lão gia làm sợ đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên: "Con như thế nào lại đóng phim?"
"Ông... xem?!" Thủy Nhạc cơ hồ không thể khống chế được giọng của mình, thử tưởng tượng một ông lão bước vào rạp xem phim điện ảnh do mình đóng... không dám tưởng tượng nữa... Cho nên đương nhiên là do cô suy nghĩ nhiều.
Y Ân nhịn không được cười nhạo: "Em thấy sao?" Mà lão gia, đã lười phản ứng. Thủy Nhạc cũng nhận ra suy nghĩ của mình rất ngu ngốc, ngại ngùng nói: "Không cho em đùa một chút sao..." Sau đó ý thức được lão gia còn đang chờ mình trả lời, đứng đắn nói: "Gặp được kịch bản và đạo diễn hay, còn có nhân vật thích hợp, nên đi diễn. Hiện tại đang chuẩn bị quay một bộ khác."
Advertisement
"Được rồi, không nên đóng những thứ loạn thất bát tao gì đó."
Thủy Nhạc vừa định nói vâng, đột nhiên nhớ đến nhân vật trong "Họa sĩ", chột dạ một cái, không biết cái này có thuộc về phạm trù "loạn thất bát tao" không, thế nên thốt ra: "Ông nội, loạn thất bát tao là gì?"
Y Ân sắp bị đầu óc ngu ngốc của Thủy Nhạc chọc khóc, vội vàng cứu bổ nói: "Ông nội, ông không tin vào ánh mắt Nhạc Nhạc sao? Loạn thất bát tao gì đó, em ấy chướng mắt." Thủy Nhạc tự biết mình nói lỡ, ngồi một bên tán thành gật đầu liên tục.
Rốt cục, có lẽ là xuất phát từ sự tín nhiệm với Thủy Nhạc, lão gia không lại tiếp tục đề tài này. Trong lúc Thủy Nhạc đang cùng lão gia thảo luận thư pháp và tranh quốc họa phong thủy, Y Ân ý đồ trà trộn vào phòng bếp mượn cớ giúp đỡ giết thời gian, bị Giang bá chê vướng chân vướng tay đuổi ra ngoài, mãi cho đến giờ cơm mới rốt cuộc được thoả mãn mong muốn hỗ trợ Giang bá dọn vài cái đĩa, bưng đồ ăn.
Tuy chỉ mới mười một tháng giêng, nhưng bữa ăn này của Giang bá lại làm theo tiêu chuẩn ngày rằm, phong phú, đoàn viên, những gì nên có đều có. Bởi vì Thủy Nhạc nên phúc lợi ngày mồng một cũng được bù đắp trong hôm nay. Trong năm cũng chỉ có ngày này Giang bá mới bằng lòng vứt bỏ thân phận ngồi cùng bàn ăn với lão gia. Sau đó hai ông lão cùng hai đứa trẻ, đầm ấm vây quanh chiếc bàn nhỏ, giống như tất cả những gia đình bình thường mà hạnh phúc khác, vui vui vẻ vẻ ăn một bữa cơm đoàn viên, như mỗi ngày rằm tháng giêng hàng năm.
Sáng sớm hôm sau, Thủy Nhạc mơ mơ màng màng mở mắt, không rõ là do bị tiếng chim ríu rít bên ngoài hay là vì một tia nắng vụn trộm chuồng vào từ cửa sổ đánh thức, chỉ cảm thấy giờ khắc này, thời gian quá đỗi dịu dàng tựa như nó vẫn luôn như thế. Thủy Nhạc nhịn không được trở mình ôm lấy gối đầu cọ cọ, cuối cùng đem mặt chôn vào trong gối lại ngủ...
Lúc này Y Ân đã cùng lão gia tập thể dục trở về, vừa mở di động liền thấy mười mấy cuộc điện thoại gọi đến, gọi trở về, bình tĩnh nghe xong, sau đó dường như không có việc gì dạo quanh các trang mạng một lần, tiếp tục cùng lão gia ăn bữa sáng.
Sau khi ăn sáng lão gia liền rời nhà, Y Ân ngồi trên sô pha mở một cái weibo thật dài đang đứng đầu bảng xếp hạng weibo hiện nay, thành thành thực thực từng câu từng chữ đọc một lần. Sắp xếp xong mọi chuyện, Y Ân nhìn chằm chằm bóng lưng đi tới đi lui bận rộn của Giang bá, rốt cuộc nhịn không được oán giận nói: "Đã lúc nào rồi mà Nhạc Nhạc còn chưa rời giường? Giang bá nếu cứ dung túng em ấy như vậy ngày nó đó nó sẽ tạo phản!"
Giang bá ngừng tay, quay lại thân thiết nói: "Còn sớm mà, Y Ân thiếu gia cũng nghĩ ngơi thêm chút nữa đi."
Y Ân rên lên một tiếng, dưới nụ cười từ ái của Giang bá chạy lên phòng tìm Thủy Nhạc. Lúc gần đến cửa Y Ân thả nhẹ bước chân, gõ gõ cửa, nghe được tiếng Thủy Nhạc bên trong, mới xoay nắm cửa, cũng không đi vào, chỉ bày ra một tư thế thoải mái tựa lưng vào tường.
Thủy Nhạc đã dậy được một lúc, đang ngồi xếp bằng trên giường, ngơ ngác nhìn chằm chằm một chỗ nào đó trong phòng, lúc này mới quay đầu khó có thể tin nhìn Y Ân: "Em lúc ấy thế nhưng bị anh thuyết phục?!"
Y Ân theo ánh mắt cô nhìn qua, nhịn không được bật cười ha ha. Đó là một bức tranh ghép cực lớn, mặt biển màu xanh đậm dưới ánh trăng bàng bạc phiếm ra ánh sáng huyền bí, xa xa nhìn qua, hình ảnh ảo diệu mê người, phảng phất muốn đem mắt người xem vây chặt vào đáy biển sâu thẳm kia. Nhưng mà cảm giác thần bí này lại duy trì không được nửa giây, bởi vì bên dưới biển sâu... thiếu một mảnh.
Một chỗ thiếu hụt rõ ràng lại đột ngột như vậy, Thủy Nhạc vốn là không có cách nào cảm thụ, nhưng lúc ấy Y Ân là đầu sỏ gây chuyên, vì trốn tránh trách nhiệm mà hoa ngôn xảo ngữ dùng hết bảy tấc lưỡi, nói cái gì mà chỗ khiếm khuyết này chính là một loại mỹ cảm, thủ pháp nghệ thuật đường nét độc đáo, đằng sau ẩn chứa ý nghĩa triết học sâu xa.
"Em hồi đó quả là non a, còn trẻ không rành thế sự, vậy mà lại để anh lừa."
Y Ân nhìn cô ôm gối đầu, tóc dài hơi hỗn loạn rủ xuống thắt lưng, nghĩ đến chuyện vừa rồi, không khỏi thu liễm tâm trạng vui đùa: "Chẳng lẽ anh nói không đúng sao?"
"Đúng. Như thế nào?"
Y Ân mở weibo vừa rồi ra, đưa điện thoại cho Thủy Nhạc, nhìn chăm chú biểu hiện trên mặt cô.
Thủy Nhạc nhận lấy chăm chú đọc, ban đầu còn hơi nhíu mày, sau đó lại bị chọc cười vài lần, cuối cùng thản nhiên hỏi Y Ân: "Chỉ vì cái này?"
Y Ân nhìn bộ dạng không thèm để ý của cô, đột nhiên có chút nóng giận, không khỏi cứng giọng chất vấn: "Em còn muốn thế nào nữa?"
Trong lúc nhất thời Thủy Nhạc không biết nên hồi đáp ra sao, âm thầm thở dài một hơi, trầm mặc vài giây, mới dịu dàng nói" "Y Ân, anh quên rồi sao, so với đa số người trên thế giới này em đều kiên cường hơn."
Advertisement
- In Serial125 Chapters
Fallout: Vault X
An original novel set in the Fallout universe, written to be accessible to all, featuring unique people and places. Vol.II. out now Fallout: Vault X tells the story of John. A vault dweller, who spent every day of his twenty five years underground. Like his father, and his father before him. Proud to live in the last remaining bastion of humanity, all that survived The Great War of the atomic age. Hidden deep below the surface of the earth, toiling under brutal conditions. Year after year, decade upon decade. All to expand into the natural cave system the Vault occupied, building for the future. However, John knew what his forefathers did not, that everything he’d been taught was a lie. After finishing school at the age of ten, John received his standard issue pipboy. An arm mounted personal computer, worn by everyone in the Vault. Used to coordinate the relentless pace of expansion, needed to work as an apprentice. To learn the craft that would be his life’s work. A noble calling to ensure a future for all that remained of the human race. A quirk of fate saw John equipped not with the crude, clunky, pipboy model his father wore. That almost everyone around him wore. His looked smaller, sleeker, finished in a jet black sheen. And capable of doing far more than its drab counterparts. The world above had been ravaged by atomic flames, yet life clung to its bones. The Red Valley fared better than most in the century since the bombs fell. The clean water and rich soil protected by rolling hills. All spared from direct strikes, for the most part. Life survived here. Trees spawned from charred ground, misshapen, green leaves turned red. Along with simple crops, grown wild at first, then cultivated by the survivors. The scavengers of the old world were inventive, hardy people. All determined to rebuild in the ruins of a world they never knew. In the decades that passed settlements emerged. They grew, spreading along the valley floor. Reclaiming the pre-war remnants of the once industrialised heartland. Salvaging the robotic wonders of a bygone age to build their walls and work their fields. To protect them in the dark of the wasteland. But such things are uncommon in this world, and the rarer something is, the greater its value. And the worth of pre-war technology had not gone unnoticed. The last, real, power in this world rested in the mechanised hands of The Brotherhood of Steel. Forged from the mortally wounded old world military. The Brotherhood used its access to the weapons made for a conflict no one won to strike out into the wastes. Men and women were equipped with advanced armour, aerial transportation, high grade weaponry. Accompanied by the training, strength, and will, to put them to use. They established chapters and set up outputs far and wide. All dedicated to a single purpose. To ensure the technology left abandoned by its long dead creators didn’t fall into the wrong hands. Namely, any hands that were not their own. This is the world John escaped into. A place of horrors brought forth from atomic fire. A place where survival meant battling against the darkness. Fighting a war each day to get to the next. And war...war never changes
8 150 - In Serial12 Chapters
A Sword Master's Travels (1)
The sword shapes the soul. The soul directs and gives the sword purpose. A traveling sword master goes between many worlds with great wanderlust.
8 159 - In Serial7 Chapters
Glitch
I always dreamed of being one of the Awakened, one of the heroes that fights back the Insanity on his own terms. They’re always pictured driving the newest cars, wearing the latest clothes, using the best gene-mods and implants. They’re supposed to be more than just human. At least, that’s what I thought until I Awakened. Now my life is a mess of corporate intrigue, shifty politics, cyberzombies and at least one group of revolutionaries whose ideas are sounding better every day. I never wanted to be the punk that brought the system down, but the temptation to just glitch out is growing by the minute. Glitch is a Cyberpunk LitRPG set in a near future where some people are given abilities that allow them to do things that no normal human could ever do. This fiction is written, maintained and owned by Edgar Malboeuf. Copyright 2018
8 230 - In Serial115 Chapters
New Poetry Book
Well this is my new Poetry book so I hope you enjoy
8 250 - In Serial15 Chapters
Shard
Wherever you go, whether it be be a bustling metropolis or wild and untamed lands, sentients of every race and creed have some sort of belief in the supernatural. Every culture has stories of mighty beings, incomprehensible in both nature and noticeably, malice. Though many once wished for these stories to be true, they eventually lost much of the significance they once held; yet, the people who told the tales in the first place left them there as lessons. Vital lessons, and more importantly, warnings. Because even though humanity and it's allies had taken to the heavens and prospered like never before, their actions had caused sleeping dragons to stir. Across the universe, a bitter war between mortal and spiritual forces is being waged. Humanity now faces extinction, and if we don't play our cards right, extinction is all but certain. But even though their adversaries have veritable gods among them, humanity still has a few tricks up it's sleeve...
8 176 - In Serial5 Chapters
Quý nữ tướng sư - Hồng Trần Huyễn
Nàng là lánh đời huyền môn chưởng môn nhân.Nàng võ thuật truyền thống Trung Quốc Vô Song, thôi diễn thiên cơ, biết trước phúc họa.Thục liêu, nàng hoành gặp tai kiếp sổ, sống lại tới rồi hiện đại nữ tử Khương Trầm Ngư trên người.Làm lánh đời thiên tài sống lại làm một cái bị người vứt bỏ, bình thường đáng thương nữ tử, tái vừa mở mắt, gió nổi mây phun.*Hắn là cao quý Mẫn gia thiếu gia, tiếng tăm lừng lẫy, tà mị nếu như hồ.Hắn mắt cao hơn đầu, đối danh viện quý nữ làm như không thấy, lại duy độc đối nàng tình có chú ý.Thế nhân giai không nhìn hảo hai người, hắn chích cười yếu ớt: "Ta từ trước đến nay thực thật tinh mắt, như thế biết nàng, cũng chỉ có ta."*Chung có một ngày, thương giới, chính giới, quân giới, giang hồ nhân của nàng thiệp nhập đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.Nàng thượng ngưỡng xem thiên tượng, hạ nhìn xuống địa lý, cấp này thế đạo huyền thuật giới mang đến thật lớn đánh sâu vào.Thả xem nàng, bàn tay trắng nõn thiên thiên, vũ phúc vân trở mình, như thế nào trở thành thời đại nhân vật chính.Lại nhìn hắn, thường bạn nàng tả hữu, như thế nào bắt được giai nhân phương tâm.Này văn 1v1, nam cường nữ cường, thể xác và tinh thần sạch sẽ, thích văn.
8 190

