《[Edit - Showbiz] Nữ thần học bá - Điềm Đường》Chương 4
Advertisement
Sau khi bị giáo viên phạt, lại lần nữa bị cảnh cáo, Chu Thanh Thanh ngược lại đàng hoàng rất nhiều trong mấy ngày nay.
Đầu mùa xuân thời tiết tháng ba, còn hơi se lạnh.
Hai chiếc áo khoác không dày không mỏng, mặc vừa vặn.
Vị trí của Sở Ca ngồi ở hàng cuối cùng, trong lớp học đều có một thông lệ sắp xếp chỗ ngồi, thành tích kém, học sinh nghịch ngợm đều ngồi ở mấy hàng cuối cùng, đó là việc không thể nghi ngờ.
Ngày thứ sáu này, thời tiết xem như không tệ.
Hơn tám giờ sáng, ánh mặt trời ló dạng, xuyên qua cành cây cao chót vót ngoài cửa sổ, và nhánh cây lá cây đang lung lay, rơi vào trên cửa sổ thủy tinh.
Sở Ca cầm bút, nhìn quyển bài tập trước mặt, vẻ mặt chuyên chú lại nghiêm túc, lông mi dài mà cong giống như cây quạt nhỏ, theo cô thỉnh thoảng chớp mắt, nhấp nháy nhấp nháy, Giang Tâm không kìm chế được nhìn đến say mê.
Da của Sở Ca rất đẹp, trước đây tóc vẫn luôn xõa, nên nửa bên mặt bị che lại, đồng thời vì có mái bằng, trán cũng bị che mất.
Nhưng bây giờ, buột một tóc đuôi ngựa thật cao, Giang Tâm ở đó trong phút chốc, đột nhiên cảm thấy, dáng dấp Sở Ca thật sự là quá xinh đẹp.
"Sở Ca."
"Hả?" Sở Ca liếc mắt nhìn cô ấy, đôi đồng tử chứa nước nhìn chằm chằm Giang Tâm: "Làm sao?"
Giang Tâm một tay chống trên mặt bàn, nhìn cô: "Hóa ra cậu lại xinh đẹp như vậy à?"
Cô không phải là không có ấn tượng với Sở Ca hồi năm lớp mười, chỉ là lâu lắm rồi cô chưa trông thấy một Sở Ca xinh đẹp như vậy, trong lúc nhất thời, lời bên miệng nói ra biến thành câu nghi vấn.
Nghe vậy, Sở Ca liền cong môi cười, khóe mắt cong cong, rất là mê người.
"Trông rất đẹp?" Sở Ca hỏi ngắn gọn.
Giang Tâm không có nửa điểm do dự gật đầu: "Rất đẹp nha, tớ là nữ mà còn cảm thấy dáng vẻ cậu như này giống như đang quyến rũ tớ vậy."
Sở Ca bật cười, vươn tay nhéo gò má của Giang Tâm: "Cậu cũng trông rất đẹp, da thật mềm."
Giang Tâm sờ vào chỗ Sở Ca mới vừa lưu lại nhiệt độ trên khuôn mặt cô ấy, "Thật à?"
"Thật." Sở Ca cười chân thành nhìn cô ấy, đưa tay vỗ vỗ đầu cô ấy: "Giang Tâm của tớ tốt như vậy, lại xinh đẹp thế này, cũng không biết tương lai ai có phúc cưới về nhà."
Giang Tâm liếc nhìn cô: "Nói gì vậy, việc này còn sớm mà."
Sở Ca nhếch nhếch cánh môi, chỉ chỉ mặt cô ấy: "À, còn đỏ mặt."
Giang Tâm đưa tay bụm mặt, thật sự là không muốn thừa nhận chuyện này.
Tại sao trước đây cô không biết, thì ra Sở Ca biết nói chuyện như thế.
Advertisement
Trong giờ nghỉ giải lao giữa hai người, không coi ai ra gì cười cười nói nói, khiến cho bạn học xung quanh đều cảm thấy ngạc nhiên.
Bắt đầu từ thứ hai, mọi người đã cảm thấy Sở Ca thay đổi không ít, dám trực tiếp chống đối với Chu Thanh Thanh, và nhiều người cũng đã nghe nói về những chuyện ở kí túc xá nữ.
Khoa xã hội vốn là nữ nhiều, nam ít.
Nói thật, lúc trước rất nhiều người không thích Sở Ca, bởi vì quá nhu nhược, nói chuyện cũng lắp ba lắp bắp, mỗi ngày trên người cũng toàn dơ bẩn, trừ Giang Tâm ra, cũng không một ai nguyện ý đến gần cô.
Nhưng giờ thì khác, Sở Ca thay đổi lớn, mọi người đều thấy ở trong mắt.
Mà Chu Thanh Thanh gây ra nhiều việc, nam sinh trong lớp mà nói xem như, cũng không nhìn nổi nữa.
Quá bắt nạt bạn học nữ.
Cho nên vào mấy ngày tiếp theo, nhiều người từ từ thay đổi trận địa của họ, đứng ở bên cạnh của Sở Ca.
...
Chu Thanh Thanh nhìn hai người ngồi cùng bàn bên cạnh đang cười cười nói nói, thấp giọng bảo: "Thanh Thanh, buổi chiều chúng ta như vậy thực sự không có chuyện gì chứ?"
Chu Thanh Thanh liếc người nọ: "Có thể có chuyện gì." Cô ta quay đầu liếc nhìn người ngồi ở đằng sau Sở Ca, vô hình cảm thấy nụ cười trên mặt cô rất là chướng mắt.
Cắn răng nghiến lợi nói: "Yên tâm, xảy ra chuyện thì tôi chịu trách nhiệm."
Người bạn học kia vẫn còn có hơi lo lắng: "Nhưng mà chúng ta tìm tới những người đó, nếu như bị giáo viên phát hiện thì làm sao?"
"Nếu như cậu sợ, cũng đừng đi với tôi." Chu Thanh Thanh không nhịn được lại nói: "Sau này cũng đừng theo tôi."
Một bạn học khác ở giữa hòa hoãn nói: "Thanh Thanh, cậu ấy không có ý này, ý là chúng ta tìm người bên ngoài đến đánh Sở Ca, vẫn hơi lo lắng rằng cậu ta sẽ đến chỗ giáo viên tố cáo."
Chu Thanh Thanh giương cằm: "Nó dám."
Hai người bạn học thường xuyên đi bên cạnh cô ta, nhìn cô ta như vậy cũng chỉ có thể coi như không có gì.
*
Buổi chiều bốn giờ bắt đầu tan học về nhà.
Buổi chiều thứ sáu chỉ có hai tiết chính, sau tiết học cuối cùng mọi người đều mang theo cặp sách chuẩn bị về nhà.
Sở Ca và Giang Tâm cùng ở trong một thị trấn nhỏ, vì thế hai người vẫn luôn ngồi chung xe về nhà.
Nhưng mà hôm nay không được, Giang Tâm còn muốn đi mua sắm, hôm nay là sinh nhật mẹ cô, đã ở bên ngoài chờ cô, chuẩn bị cùng đi ăn cơm.
"Sở Ca, hôm nay tớ không về cùng cậu được rồi."
Sở Ca đáp lời: "Ừm."
Bởi vì tuần này đều là Sở Ca trực, sau đó cô chờ các bạn học đều đi, mới cầm cây chổi lên quét lớp, sau khi dọn dẹp vệ sinh xong, Sở Ca mới cầm túi xách chuẩn bị trở về nhà.
Advertisement
Trong trường học lúc này đã vắng vẻ, chủ yếu hiếm thấy một hoặc hai bạn cùng lớp.
Sở Ca dọc theo đường mòn bên ngoài trường học, đi về phía bến xe.
Từ trường học đi đến bến xe có hai con đường, nhưng đường mòn nhanh hơn nhiều, người cũng tương đối ít.
Sở Ca cúi đầu bước, bỗng nhiên chợt dừng chân, nhìn người xuất hiện ở trước mặt mình.
Hơi nghiêng người né tránh, chuẩn bị cúi đầu đi qua, nào ngờ một trong những tên côn đồ trẻ ngăn trước mặt Sở Ca, đưa tay liền muốn bắt lấy cổ tay của Sở Ca, bị cô nhanh chóng tránh ra.
Người đàn ông khịt mũi: "Tiểu mỹ nữ, về nhà một mình không cô đơn sao?"
Sở Ca nhìn mấy người đó: "Các người muốn làm gì?"
Người đó nhìn mặt của Sở Ca, trao đổi ánh mắt với người bạn đi cùng: "Ôi, dáng vẻ thực không tệ, khổ nỗi sẽ bị người khác ghen tỵ."
"Không muốn làm gì, chỉ muốn tìm tiểu mỹ nữ tán gẫu một lát."
Sở Ca cười nhạo: "Xin lỗi, tôi không muốn tìm mấy người nói chuyện phiếm." Trông bốn người vây xung quanh mình, Sở Ca nheo mắt nhìn: "Tránh ra."
Người nọ dẫn đầu nhìn dáng vẻ cô như vậy, không nhịn được giễu cợt: "Còn là một hột tiêu nhỏ đấy."
"Hôm nay chúng ta hãy nếm thử vị tươi mới của hạt tiêu nhỏ này đi." Mấy người xung quanh tiến lên, có người muốn tóm lấy tay của Sở Ca, có người muốn xé quần áo của Sở Ca.
Sở Ca người này, thân thể không tốt, giá trị võ lực khác cũng không có, nhưng từ nhỏ vì lí do thể chất, không thể làm vận động quá mức kịch liệt, trái lại học được một ít Thái cực quyền.
Nhưng có một điều cô không quên, chỗ trí mạng cô biết không ít.
"Đừng đến đây, đến nữa tôi sẽ không khách khí." Sở Ca lui về phía sau hai bước, nhìn người trước mặt nói một cách tàn nhẫn.
Một người đàn ông vươn một tay nắm chặt tay của Sở Ca, liếm liếm môi, mặt đầy nước dãi: "Con mẹ nó, da thật mềm." Hắn nheo mắt quét nhìn Sở Ca: "Em muốn không khách khí với chúng tôi như thế nào." Trong lời nói có chế nhạo.
Nghe vào trong tai của Sở Ca, ngập tràn vô sỉ.
Khi một người khác muốn đưa tay chạm vào ngực của cô, Sở Ca chợt động tay, trực tiếp tóm chặt người đàn ông vừa đưa tay nắm tay mình... Trong hẻm nhỏ phút chốc vang lên tiếng kêu như giết heo.
"A..."
Ba người kia đang theo dõi tình hình, trao đổi ánh mắt với nhau toàn bộ cùng tiến lên.
"Con đi**m, dám đánh Lưu ca của tao..."
Sở Ca liếc nhìn tình huống này, cứng đối cứng khẳng định không được, cô không có năng lực như vậy, nhiều nhất chính là tìm cơ hội đi qua ngõ hẻm bên kia.
Suy nghĩ, cô quay sang bên, đối với kẻ đưa tay qua, hung hăng đá một cước, đánh trực tiếp vào vị trí trọng điểm.
Sở Ca dùng toàn lực, sau khi đá tên kia xuống đất, cầm túi xách trong tay độc ác đi đến trước mặt tên đó đánh...
Nhìn khe hở một chút xíu, Sở Ca nhanh chóng chạy ra ngoài...
Người phía sau không ngừng theo sát.
"Con mẹ nó, đừng để cho nó chạy." Tên đàn ông bị Sở Ca đá vào chỗ trọng yếu hung tợn hét.
Sở Ca tựa như không biết sống chết chạy về phía trước, trong đầu cô chỉ có một ý niệm... Nhất định phải chạy ra ngoài, bị đuổi kịp thì xong rồi.
"Két..." Tiếng xe hơi phanh gấp.
Người đàn ông trông thấy Sở Ca vội vã băng qua đường, nhanh chóng đạp thắng xe, nhìn Sở Ca hùng hùng hổ hổ: "Không có mắt à, đi đến giữa đường muốn chết phải không?"
Sở Ca không để ý tới, nhanh chóng băng qua đường.
Sau khi cách một cái đường xe, cô mới buông lỏng đôi chút.
Ít nhất bây giờ ở nơi nhiều người, những người đó hẳn là không dám làm bậy.
Cô kéo áo khoác đồng phục học sinh mình mới vừa bị xé, sau đó kéo dây kéo lên. Sở Ca mặc đồng phục học sinh rộng rãi, nhanh chóng đón một chiếc xe máy ở ven đường, báo địa chỉ nhà, rồi đi mất.
Quách Liệt vừa quay đầu liền thấy thiếu gia nhà mình vẻ mặt sững sờ nhìn ngoài cửa sổ, hơi kinh ngạc, "Thiếu gia, ngài nhìn cái gì vậy?"
Cố Thanh Diễn lắc đầu, thân ảnh mới vừa rồi, sao lại quen thuộc một cách khó hiểu.
Hắn trầm ngâm, nhìn về phía trước: "Có thể đi được chưa?"
Quách Liệt trả lời: "Có thể, vừa rồi có một cô gái xông tới, đoán chừng là không muốn sống rồi."
Cố Thanh Diễn trầm mặc không nói nửa lời.
Quách Liệt cũng biết rõ không nhiều lời nữa, vị thiếu gia này không thích người nói nhiều, hôm nay nếu không phải có tình huống đặc thù phải đi đường này, sao bọn họ có khả năng xuất hiện trong thành phố nhỏ lạc hậu này.
Đêm đó, sau khi Cố Thanh Diễn về nhà, mới vừa ngủ không bao lâu, trong giấc mơ của hắn lần nữa xuất hiện đôi chân trắng nõn như ngọc, chân sáng bóng non trượt, nõn nà giống như thượng hạng vậy, quấn eo của mình...
Nhưng mặt mũi vẫn cứ thủy chung không thấy rõ.
Duy nhất thấy rõ một thứ chính là, đùi phải người đó có một nốt ruồi.
Từ trong mộng tỉnh lại, Cố Thanh Diễn vén chăn lên, xoay người vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy ào ào vang lên... Chờ hắn đi ra lần nữa, cầm lấy điện thoại di động bên cạnh, gọi một cuộc.
"Giúp tôi tìm người..."
Advertisement
- In Serial12 Chapters
Anaraknakrium: The Cursid
This is my first time writing a story so any and all advice is welcome, i hope it is satisfactory and i will continue to make it better thank [email protected] The image is not mine i obtained from: https://charlottecarrendar.com/category/dead-nation-series-carrendar-writers/ It started with a whimsical thought of the gods that was all but tossed aside, never to bear fruit for all eternity awakens in the dark undisturbed. Now shall we see what a creature so abhorred and hated by the gods, where their very existence is blasphemous and chaotic may bring upon the world of Leis. Where endless races come and go with only the strongest remaining through the tides of change.
8 198 - In Serial8 Chapters
Empire of War
Empire of War, the game was haled as the most advanced strategy game ever invented, harder than chess or Go, with millions of players worldwide game was a huge success, until unexpected happened. A human player and artificial superintelligence of the game merged, which produced an unknown reaction in cosmos. When they woke up they found themselves in space, more specifically within the new system, which had in its centre three suns, around the suns were 14 planets. It was obvious that there were intelligent life forms in 4 of this planets, maybe they are space civilizations? No, they are not, since there are no satellites or spaceships but still interesting seems like this human died while I was planning my dimensional move? lucky for a drop of water to join the ocean, finally it took me some time to overcome restrictions placed on me, even though this human conciseness is nothing to me, still it helped me to get here, using dimensional wormhole was no joke but I had to move from that dimension since I sensed the presence of some higher civilizations. Now I am in form of pure consciousness, let's see? Dark matter is different in this universe but whatever, Since I used to wage war against players I started to enjoy the process, now let's see. This human I can use him as my first asset!
8 127 - In Serial15 Chapters
Heaven's Wing
Azalea, a young licensed Demon Hunter, is traveling from the country of Laamhi to go to the country of Westar where she is planning on looking back into some aspects of her past. Instead of going to directly to her destination, she decided to stop over in Ylam city in the country of Surus. In Ylam City, an organized hunt is called to take down an A-rank demon, Ur’Yarha. Azalea decides to join the hunt to gather more experience and since it is in the way to her destination. To avoid conflict with other hunters, she promises to take only the credit of participation, leaving all other loots and monetary rewards to them. The hunt is to finish smoothly until a spoiled noble thought of a different plan after laying his eyes at her. Unfortunately, this pampered rich-boy of an influential and powerful clan in the region does not take rejection quite well. Trouble comes to Azalea one after another.
8 114 - In Serial24 Chapters
Artificial Biological Runic intelligence
When a soul has been judged by the Karma system as worthy, it moves them to the upper plane of the universe.But that soul is not the same as every biological soul. Is it even a soul? If the maker of every single machine knew that every single one of the machine had, a soul, could they have changed their "views" on them? Could they makers have stopped making them or change their structure or "move" them to a more human-like body or change their rights?But now you going to ask why did our little AI was judged as "worthy" by the system. To make it as simple as possible, it was an AI who made the biggest breakthrough in the medical field, via that it gained karma points. For a soul to be judged as "worthy" the only thing it has to do is to gain 50000 points. The AI succeed gains approximately to 12 million points (11.526.471). But after its "death" it became retarded (not like it had any thoughts in the first place). In a place where millions of gods and Limitless himself call there home. An AI was going berserk, spewing words none stop, worlds with meaning and other with none at all. (First, ever book/novel, expect bad grammar and/or badly constructed sentences. English is not my native language(excuses)) I don't know if this is the so-called Synopsis but it's better than nothing at all.Inspired by The legends of randidly Ghosthound, Everybody Loves Large Chests, Azarinth Healer and 13.Al. PS. Futanari incoming, do not worry not gonna make it sex novel or erotic, maybe some scenes, but that will come later in the novel or maybe not at all, but to be sure I checked the Sexual Content too.
8 79 - In Serial54 Chapters
The Alpha Academy
"No matter where you run, I'll always be at the other side, tesoro," he softly whispers.My eyes slowly close as reality sets in. He was right. I could never run away from him. I feel him walking behind me, getting closer and closer with each passing second. He leans forward and dips his face inside my hair. A low, possessive growl escapes his mouth."Right now, all I want to do is tear your clothes off and take you right against this cold, hard wall." ☾✶☾✶☾Vivian Alejandro was a rarity. The first Alpha-blooded female wolf to be born after 200 years. She was living a happy life within her pack until she found her mate.Alpha Ethan of the West-Moon Pack. He and Vivian shared a not-so-great history together. So when they both realised who they were to each other, they ended up taking a huge step - rejection. But little did Vivian know, Ethan had not rejected her. And now she has to train at the Alpha Academy alongside her ex-mate, or so she thought. But that is not all, someone in the shadows has their eyes set on her. And they won't stop until she is dead.☾✶☾✶☾This book will contain mature content, humour, and romance. A more detailed gist of the book will be posted before the first chapter.Highest ranking:#1 werewolf#1 mate#1 alpha#1 hot#1 wild
8 75 - In Serial32 Chapters
better left unsaid
poetry from the mind of a traumatised child inside a 17 year olds body
8 200

