《|1827| Showbiz》Chap 8
Advertisement
(Lâu lắm mới ra chap mới hi vọng các bạn không nghĩ là mình đã bỏ viết hix hix. Tiếp tục ủng hộ mình nhé hiu hiu)
************************************
Lưng Tsuna áp sát vào cánh cửa, cả người cậu vẫn còn như muốn tiếp tục lùi lại, cậu không dám ngẩng mặt lên vì người đối diện.
"X-xin anh đừng như vậy. Làm ơn hãy tránh ra đi." Cậu nhỏ giọng van lơn nhưng người kia vẫn không hề tránh ra, ngược lại, anh vươn tay, nhẹ nhàng nâng cằm của cậu lên. Dù vậy, Tsuna vẫn tiếp tục không nhìn vào người kia, mắt của cậu vẫn luôn tránh né nhìn đi nơi khác.
"Cậu... không thể cho hai ta một cơ hội sao?" Giọng người kia trầm thấp, thậm chí còn lộ ra vài phần năn nỉ khiến Tsuna ngạc nhiên ngước nhìn vào mắt anh.
Vẫn biết là không nên, nhưng Tsuna như bị cuốn sâu vào đôi mắt ấy, cậu muốn từ chối anh thật dứt khoát nhưng lại như không thoát ra được.
Người kia ghé mặt lại gần, Tsuna cũng không tránh né, khi môi của hai người còn cách nhau một centimet...
Toàn bộ phim trường bị tiếng hét bất ngờ kia làm sửng sốt. Tsuna cũng nhanh chóng thoát ra khỏi vai diễn và vội vã nhìn về phía đạo diễn. Một phần là cậu không biết vấn đề gì khiến đạo diễn phải dừng lại như vậy, một phần là cậu muốn nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của bạn diễn - người mà khỏi cần nói cũng biết là ai – Hibari Kyoya.
Thú thật, khi được hô cắt, Tsuna phần nào thở ra nhẹ nhõm. Dù đã từng có cảnh chạm môi trước đó thì cảnh hôn lần này vẫn khiến cậu cực kỳ hồi hộp. Tsuna còn mong là sẽ chẳng có thêm cảnh thân mật nào nữa ấy chứ. Mấy cảnh ôm ấp kia khiến cậu nổi hết cả da gà da vịt rồi ấy.
Không nhìn thì thôi, nhưng khi nhìn về phía đạo diễn thì cậu thấy mặt ông nổi đầy gân xanh, và người đang cầm loa hô cắt là người đứng bên cạnh ông, không phải là Rokudo Mukuro thì là ai!
'Anh ta làm cái quái gì ở đây vậy?????'
Tsuna không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Đúng là cậu thấy nhẹ nhõm khi tránh được việc không phải hôn Hibari, nhưng đằng nào cũng thế thì thà diễn một lần cho xong luôn, giờ thành ra lại phải diễn lại nguyên một đoạn.
Tsuna thở dài tiến về phía đạo diễn để xem lại cảnh diễn vừa rồi, cũng là để tránh ra khỏi Hibari. Hai người không còn đứng sát rạt như lúc quay phim nữa nhưng khoảng cách tính ra vẫn rất gần khiến Tsuna không dám thở mạnh, cả người cứ có cảm giác không được tự nhiên. Chưa kể, người bên cạnh sau khi nhìn về phía đạo diễn, chính xác hơn là Mukuro, thì tự dưng nổi sát khí khiến cậu lạnh hết cả sống lưng.
Advertisement
"Mukuro-kun! Cậu nghĩ cậu đang làm cái gì vậy!!!" Chưa đến nơi Tsuna đã nghe thấy giọng nói đầy kiềm nén của đạo diễn. 'Chắc hẳn ông ấy đang tức lắm đây.' Tsuna thầm nghĩ. Cũng đúng thôi, tự dưng có một kẻ từ đâu nhảy vào cướp loa của ông làm gián đoạn cảnh quay. Mà càng bực mình hơn là người đó lại là ngôi sao nổi tiếng khó có thể đắc tội, có muốn nổi điên cũng không thể.
"Ngài đạo diễn à, ngài không thấy là cậu Hibari Kyoya đây diễn rất tệ sao?" Câu nhận xét của Mukuro khiến gần như tất cả mọi người nghe được trợn tròn mắt, trong đó có cả Tsuna. Tệ? Hibari diễn xuất tệ? Nói đùa. Đến Tsuna chẳng ưa gì anh ta mà còn thấy Hibari diễn tốt chết đi được khiến cậu vừa tức vừa không thể không phục. Nếu nói Hibari diễn tệ thì cậu thành cái gì đây? Rác rưởi à?
Hibari đứng ngay sau Tsuna nghe thấy câu nhận xét đó cũng chẳng tỏ vẻ gì, vẫn điềm nhiên khoanh tay. Mà khoan, sao anh ta cũng lại ra đứng cạnh cậu rồi, lại còn đứng ngay sát. Tsuna thử nhích người sang bên cạnh, ngay sau đó cũng lại thấy Hibari tiến sát lại.
'Lạy Chúa! Đồ điên này mau tránh xa tôi ra!' Nội tâm Tsuna gào thét.
Hibari nổi tiếng lạnh lùng khó gần, ghét tụ tập, ghét đám đông, nói anh ta ghét con người cũng không quá. Vậy mà từ khi diễn chung bộ phim này, chẳng hiểu thế nào mà Hibari luôn trong tầm mắt của Tsuna. Nếu không có cảnh quay chung thì không sao, còn cứ hễ hôm nào hai người có cảnh quay chung là Hibari theo sát cậu như hình với bóng vậy. Cậu cực kỳ cảm thấy áp lực đó.
"Cậu nói tệ là tệ ở chỗ nào?" Câu hỏi của đạo diễn cũng là tiếng lòng của mọi người.
"Hibari Kyoya-kun diễn cảnh tình cảm mà đôi mắt vô hồn không cảm xúc, giọng nói cũng khô cứng, quan trọng nhất là trông không hề hợp với Tsunayoshi." Câu nhận xét của Mukuro khiến Tsuna trợn trắng mắt. Cậu vô thức quay sang nhìn về phía Hibari, vì dù sao anh cũng bị nhận một đống lời nhận xét không tốt như vậy mà. Cậu cứ nghĩ Hibari sẽ tức giận vô cùng, nhưng không, anh chỉ nhìn cậu. Tsuna vội vã quay mặt đi tránh ánh nhìn của anh.
"Theo tôi," Tsuna lại nghe thấy Mukuro lên tiếng. "Để tôi diễn vai này là hợp lý hơn cả!"
Ngay khi Mukuro vừa nói xong, anh ta nhanh chóng nghiêng đầu và thành công né một cây tonfa ném thẳng về phía mình. Tonfa! Tsuna cứng ngắc quay đầu nhìn về phía Hibari, người vừa mới tấn công Mukuro.
Advertisement
Câu hỏi gây thắc mắc với Tsuna nhất lúc này: Anh ta lấy tonfa ra từ chỗ quái quỷ nào thế!
Trong khi tất cả ngạc nhiên sửng sốt thì Mukuro dường như lại có vẻ quá quen với chuyện này. Anh ta vẫn mỉm cười đầy "thân thiện".
"Oya oya, cậu thấy tôi nói không đúng sao Hibari-kun?" Chữ cuối cùng nhấn mạnh và kéo dài.
"Không chỉ câu nói của ngươi, mà cả sự tồn tại của ngươi cũng đã là sai lầm rồi."
Lại một lần nữa Tsuna bị kẹp giữa bầu không khí giương cung bạt kiếm này.
"Ồ? Tôi chỉ nói lên sự thật thôi, hơn nữa, tôi là hiện thân của sự hoàn mỹ. Và sự hoàn mỹ của tôi lại càng thích hợp hơn với bộ phim này."
"Ta sẽ cắn ngươi tới chết."
Trông Hibari như thật sự muốn lao vào cắn chết Mukuro vậy. Và trước khi trí não kịp suy nghĩ thì tay chân của Tsuna đã hành động trước, cậu nhảy vào ôm Hibari để cản anh lại.
"Làm ơn hãy dừng lại đi mà."
Hành động đột ngột của Tsuna thành công khiến Hibari dừng lại, đồng thời sát khí cũng bay biến, còn Mukuro bên kia thì há hốc mồm vì ngạc nhiên.
Ngay sau khi Tsuna ý thức được điều mà bản thân vừa làm, cậu lập tức buông Hibari ra và lao vọt ra bên ngoài. Trước khi biến mất kịp để lại một câu.
"Xin phép cho tôi nghỉ năm phút thưa đạo diễn!"
___________________________
Sau khi bình tĩnh, Tsuna trở lại nơi quay phim, ở đó đã không còn bóng dáng của Mukuro nữa, có vẻ như anh ta đã bị lôi đi. Cậu cũng lo lắng nhìn xung quanh để xem có thấy Hibari không và dường như Hibari cũng đã trở về phòng nghỉ của anh.
Nghĩ lại, Tsuna tự hỏi tại sao cậu lại có thể dễ dàng mất bình tĩnh bởi bất cứ điều gì liên quan đến Hibari như vậy nhỉ. Như vừa rồi, tại sao cậu lại phải bỏ chạy cơ chứ, cậu có làm gì sai hay bất bình thường đâu.
Nhất định là bởi vì cậu ghét tên đó quá nên mới như vậy. Tốt hơn hết là cậu nên mặc kệ tên Hibari đó cho nhẹ nợ. Sẽ thật là rắc rối nếu cậu cứ bị phân tâm như vậy, cậu sẽ làm chậm trễ tiến độ của đoàn mất.
Nhưng có vẻ như Tsuna đã đánh giá thấp sự ảnh hưởng của Hibari tới cậu.
Cảnh hôn chính là cảnh quay cuối cùng của ngày hôm nay và Tsuna chưa từng nghĩ rằng, một người có khí chất lạnh lùng có phần ngang ngược của Hibari lại có nụ hôn nhẹ nhàng đến thế, dù chỉ là vì đóng phim.
Nếu không tính lần chạm môi trước đó, thì đây thật sự là nụ hôn đầu của Tsuna, một nụ hôn theo đúng nghĩa.
Nó quá đỗi dịu dàng, khiến Tsuna như bị cuốn vào, mê muội. Tới mức khi đã kết thúc, Tsuna mãi không thể hoàn hồn.
'Tất cả chỉ vì đóng phim mà thôi.' Cậu cố gắng tự nhủ bản thân như vậy.
___________________________
Bộ phim trước khi bấm máy đã tổ chức một buổi họp báo và đã thu hút được một lượng lớn người quan tâm.
Nguyên tác của bộ phim vốn là một tác phẩm nổi tiếng trên mạng, nhưng trên hết, khiến mọi người sục sôi hơn cả là bởi vì diễn viên chính tham gia. Đúng vậy, là bởi vì Hibari Kyoya.
Từ khi bước chân vào giới điện ảnh, Hibari hoàn toàn không tham gia phim dài tập nữa, và ngay cả đóng phim điện ảnh Hibari cũng không đóng phim tình cảm. Vậy mà lần này, anh bất ngờ tham gia vào một bộ phim dài tập, thể loại tình cảm học đường, và trên hết lại là phim shounen-ai.
Với những người hâm mộ của nguyên tác, hầu hết đều rất hài lòng với dàn diễn viên, ngay cả khi Tsuna không phải là diễn viên nổi tiếng nhưng ai cũng biết nhân vật mà cậu vào vai ấy chính là lấy hình tượng từ cậu. Còn Hibari thì họ lại càng hơn cả hài lòng, nếu để nói ra ưu điểm thì ba ngày ba đêm cũng không hết.
Về phía người hâm mộ của Hibari thì lại có một lượng lớn rất không hài lòng. Họ hâm mộ anh vì những bộ phim hành động của anh cùng với đó là anh không đóng phim tình cảm nên họ có cảm giác thần tượng của mình sẽ không bị vấy bẩn, sẽ luôn luôn thuộc về người hâm mộ mà không thuộc về bất kì ai. Việc thần tượng của họ đột ngột đóng một bộ phim tình cảm nam nam khiến họ không thể chịu đựng được. Họ cảm thấy thần tượng của họ như bị kéo thấp đẳng cấp xuống. Một diễn viên điện ảnh đi đóng phim truyền hình thương mại rẻ tiền thì ra thể thống gì? Và diễn viên đóng cặp lại là một diễn viên hạng ba không có danh tiếng càng không thể chấp nhận được.
Và thế là Tsuna bên cạnh việc nổi tiếng hơn, cũng thu về thêm một đống antifan.
Tsuna có cảm giác, sau tất cả, người hứng chịu đau khổ luôn là cậu.
Advertisement
- In Serial39 Chapters
A World Forgotten
***This story will contain lite-litrpg elements, mainly character pages and a town page. There will also be settlement building and adventuring, missteps and achievements. But one thing it definitely won’t have is a harem. Nor will it have an overpowered MC. Contains mild cursing.*** ***feel free to critique my writing and offer input. This is my first venture into writing. I've always enjoyed litrpg/gamelit books. I feel like I write how I talk, so it may be a little different. You won't hurt my feelings if you see something wrong or out of place! *** ***What follows is a condensed part of chapter 1. Enjoy!*** Drew Cooper is thrust into a new, unfamiliar world. Waking up in his sweats and t-shirt near what seems to be a forgotten path through some woods, he struggles coming to terms that he's no longer in his apartment. As he tries to cope with his new reality, he hears a horse coming down the path. He hides behind a nearby tree dreading what may happen next. As the horse approaches, he sees a man walking next to it. The horse is burdened with packs and gear. When the man nears, Drew nearly panics. He has a large sword strapped to his waist, obviously a fighter. He continues to hide as the man slowly passes only for the man to stop a dozen meters past his hiding spot. "You may as well come out, ya know. You weren't as well hidden as you thought," the man stated matter-of-factly, letting the horse’s reins go and putting his hand on the hilt of his sword. Slowly and scared for his life, Drew raised up and walked from behind the tree. "I-I'm sorry. I wasn't planning on attacking you. I-I don't know where I am. I heard your horse and hid. I didn't know what you'd do if you saw me. I'm sorry," he nervously blurted out. A minute passed. Then two. The man seemed interested with Drew and stepped closer, eyes squinting as if trying to see something. "What's that on your shirt? Is that. What is that? Is that, Pac-man?" The man was visibly shaken while pointing at me. Looking down at his t-shirt nervously, "Yea. Yea. I woke up here a few hours ago I think. 3 maybe 4 hours. I’ve just been sitting here. Where am I? What's going on?" Drew asked. "That's not important right now," the man replied. " What's important is where you're from. What year is it?" "What year? April something 2020. Why? What's going on?" Drew continued now worried. The man was taken aback. After a few moments, he seemed to calm himself some. The man sighed and looked at Drew in earnest. "Well, I've got good news and bad news for ya. Bad news is you're not on Earth anymore. Good news is you happened to run into me and not someone else. You’re either really lucky, or it’s fate we met in these woods, and I don’t believe in luck." The man continued to walk towards Drew while talking and put out his hand. "I'm John Mitchell from St. Louis or thereabouts. You’ve got nothing to be scared of by me. Walk with me and let’s talk."
8 102 - In Serial24 Chapters
Encore, Alexandria!
In the not too distant future, the Earth's population spends most of their time inside their homes, occupying a virtual reality called the System. One day, the System goes down indefinitely. Marie Joyce used to play piano in the System and struggles now to pick up the craft in reality.
8 108 - In Serial7 Chapters
Lost and Found
My favorite story that I have written ever. It is all original. Thanks for reading!
8 167 - In Serial15 Chapters
Rock With Me (Michael Jackson X FemReader)
A story about how you the reader grew up as Michael Jackson's best friend. Will it evolve into more? You'll have to read the find out! Please enjoy and rate!!This story can also be found on Quotev under the name Fedorapool which is my account.
8 270 - In Serial8 Chapters
Tony Stark's daughter❤️
Морган Старк дочь Тони СтаркаЕй 12 летОна лишилась матери, тоесть Пеппер Потс когда ей было 5 летА остальное узнаете сами❤️
8 219 - In Serial6 Chapters
After Dark {Jonah Marshall/Adam Marshall}
TW; W33d use, bl00d, d34th, v0m!tEDIT: I HAVE BEEN INFORMED THAT TY IS NO LONGER COMFORTABLE WITH SHIPPING ADAM AND JONAH AND I WILL RESPECT THAT. I AM KEEPING THIS FIC UP SOLEY FOR THOSE WHO WISH TO KEEP READING, HOWEVER PLEASE DO BE AWARE OF HIS FEELINGS ON THE MATTER AND BE RESPECTFUL. I WILL NOT MAKE ANY MORE CONTENT REGARDING JONADAM.THANK YOU FOR READING.
8 122

