《|1827| Showbiz》Chap 9
Advertisement
Chiếc fic bị quên lãng này đã ra chap mới rồi đây TT v TT
************************
Vì để quảng bá bộ phim về sau, đạo diễn đã để cho một vài nhân viên được chỉ định quay một vài cảnh hậu trường, như lúc các diễn viên đang tập thoại hay cười đùa, thậm chí là cả ăn uống trong giờ nghỉ. Và vì là diễn viên chính nên cảnh hậu trường Tsuna được góp mặt khá nhiều và nhân viên toàn bất ngờ quay lúc cậu không để ý vì họ muốn có những cảnh quay tự nhiên nhất.
Ví dụ như lúc này, Tsuna đang ngồi trên ghế, đặt cuốn thoại trên đùi và trên cái bàn trước mặt chính là một gói kẹo đã được bóc ra, nhìn có vẻ như đã vơi được nửa gói. Lọt vào trong khung hình là hình ảnh Tsuna mắt dán vào cuốn thoại và tay thì với ra gói kẹo mò mẫm mà chẳng để ý xung quanh, cứ thế, chốc chốc cậu lại bóc một viên kẹo và bỏ vào miệng thích thú nhai, đến khi gói kẹo hết mà cậu cũng chẳng biết, tay vẫn tiếp tục tìm kiếm. Nhân viên quay phim định chuyển cảnh thì một người nữa xuất hiện trong khung hình khiến cô kìm nén kích động và tìm vị trí để quay được cả hai người một cách rõ nét nhất.
Khi Tsuna đang nhíu mi vì mãi không sờ đến chiếc kẹo nào, cậu đột nhiên sờ đến một 'vật', hay nói đúng hơn là một bàn tay. Điều đó khiến Tsuna giật nảy và vội rụt tay lại như phải bỏng. Đến khi thấy chủ nhân của bàn tay ấy thì...
"Hibari-san!" Cậu ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng nhận ra trên tay của Hibari là một chiếc kẹo. Nghiêng đầu đầy tò mò, Tsuna khó hiểu nhìn anh.
Advertisement
"Cho cậu đấy. Tôi không ăn đồ ngọt."
"Ơ..."
Vốn là Tsuna không được phép nhận đồ ăn từ người khác, bởi vì Reborn đã dặn như vậy. Anh ta luôn nói rằng nhận đồ ăn từ người khác là một việc rất nguy hiểm, đặc biệt là với những người trong giới giải trí như cậu. Thế nên từ trước tới giờ, Tsuna luôn chỉ ăn đồ của chính mình mang theo và đó luôn là đồ hộp, đồ đóng gói kỹ càng để không ai có thể giở trò gì với đồ của cậu. Thật ra cậu cảm thấy Reborn có phần lo quá xa, làm gì có ai thèm hãm hại một tên vô danh tiểu tốt như cậu chứ. Mà đúng ra là còn chẳng có ai thèm quan tâm đến cậu để mà mời cậu ăn gì đó đâu...
Thế mà không ngờ, có một ngày cậu lại được hẳn Hibari Kyoya cho kẹo cơ đấy. Có điều chẳng biết là nên mừng hay nên lo đây. Nhận thì Reborn sẽ giết cậu vì dám làm trái lời anh ta, không nhận thì có khi cậu sẽ bị Hibari ghi thù. Chưa kể cậu có thể cảm nhận được toàn bộ con mắt ở trường quay đang hướng về cậu đây nè, cậu không có gan từ chối anh đâu. Tsuna nghĩ, thôi thì cứ nhận đi, còn có ăn hay không lại là chuyện khác. Và thế là cậu rụt rè đưa tay ra nhận lấy chiếc kẹo ấy.
"Cám ơn anh." Cậu miệng thì cười nhưng trong lòng thì mong anh biến nhanh đi cho cậu nhờ. Mỗi lần ở cạnh Hibari là cậu cảm thấy áp lực lắm. Ấy vậy mà cậu cười đến cứng cả miệng rồi mà Hibari vẫn chẳng chịu rời đi. Anh vẫn cứ đứng như thể đợi cậu ăn chiếc kẹo ấy. 'Thôi thì hay là cứ liều đi?' Tsuna nghĩ, và khi cậu chuẩn bị bóc viên kẹo ấy thì có một bàn tay khác nhanh chóng chộp lấy nó và trước con mắt đang tròn xoe vì ngạc nhiên của cậu, chủ nhân của bàn tay kia nhanh chóng xé vỏ kẹo và bỏ vào miệng.
Advertisement
"Xin lỗi Tsunayoshi nhé, đúng lúc tôi cảm thấy có vẻ như bị hạ đường huyết nên đã không hỏi mà ăn luôn viên kẹo của cậu. Lần khác tôi đền cho cậu sau nhé."
"Mukuro!" Ôi đối với cậu thì không sao đâu nhưng nhìn mặt của Hibari đi kìa, mặt anh trông như thể vừa mới chui lên từ địa ngục ấy. Cậu thầm cầu nguyện cho Mukuro.
"Rokudo Mukuro!" Hibari gằn giọng và Mukuro thì như một kẻ chán sống thích đổ thêm dầu vào lửa.
"Oya oya, không lẽ Hibari của chúng ta cũng muốn viên kẹo ấy, hay để tôi ói ra trả cậu nhé?" Tsuna muốn toát mồ hôi thay gã. Và tại sao mà Mukuro luôn có mặt đúng lúc thế nhỉ? Lần nào cũng thế, cứ mỗi khi cậu gặp lúng túng khó xử là gã lại nhảy vào và dù vô tình hay cố ý thì cũng đã giúp cậu, bằng cách này hay cách khác. Có điều, hãy tự mình bảo trọng nhé Mukuro, bởi vì.
"Ta sẽ cắn ngươi tới chết." Hibari buông ra một câu nói và sau đó là màn rượt đuổi của vị diễn viên điện ảnh phim hành động nổi tiếng nhất cùng ca sĩ nhạc pop hàng đầu khắp trường quay...
Advertisement
- In Serial6 Chapters
A Game of Villains
Top-rated Russian Dystopian LitRPG Series is now available on Amazon.They lied, they lie, they will lie. This world is built on deception. Vasily entered the store that fateful evening and became involved in a life-or-death game arranged by a mysterious creature. He survived, but instead of being on Earth, he now appeared to be in a different world, with other people who had passed a similarly deadly test. Some made it through by using force, some by using their cunning… Everyone has their own story, but they all have one thing in common — there are no good people among them. The world of Karik turned out to be akin to a game. In it, one can level up, grow stronger, even resurrect in case of failure. But if one makes a mistake of believing the wrong person, they will die for good. Will the magic that Vasily needs to conceal, or maybe his patron, who seems incapable of telling the truth, help him? Who can say?
8 174 - In Serial32 Chapters
The Ballad of Tears
The Shadow looked at what they did, and saw and loved, and feared. And the Shadow shivered, and the world shivered with them. And then they said:‘I will be one with what I made, but promise me, father, promise to look after this world. Let no evil touch it.’And the father gave his word to the child he loved the most.He failed.Before the dawn of time, a god gave themselves to protect this world. Their name and form are lost to history. Only the Regent remembers but the last person the Regent talked to, was the very First Vandrainor – a being more legend than legit: She rallied the forces of the continent to fight against the darkness that threatened to take over the world for the Unknown.Wonders were lost in this war. The giants are gone now, the Green Mountains fell in the wrath of the gods –But the twospirits, the Vandrainor of Old, they are still there. And as humanity’s strength weakens, they are called to the Dead Mountains, driven by mystery, prophecy even.To face a long lost foe – and answer the last question: How important are warriors – if there is no war? This is my first fiction and I'm kind of learning my way around here.Currently, I upload a new chapter every Wednesday (Around 16pm CEST).When I split a chapter into parts, there are usually more uploads a week but the new chapter will always start on the next Wednesday. (I am still playing around with the uploading rhythm, and whether to break up chapters in the first place).
8 226 - In Serial12 Chapters
Questioning the Basic
As children grew up to became adult, they learnt to accept reality and the law of physic who governed them. Fascinated by fairy tales and role-playing game since it were ever told. A person partake great length in defying the revered, most-holy, and absolute truth of """"Science"""" in dreaming to become a Wizard verself. True, you could simply put glowing phosphorus to illuminate your hand, but how fun it would be if your very hand could glow by itself? Isn't magic just a perfectly controlled fusion and fission?
8 108 - In Serial8 Chapters
Mindfulness
"Mindfulness? What do you mean Bradley?" I was speechless and I wasn't able to comprehend."You already know Stef, you can understand it by the way I look at you, I'm completely aware of what I feel, we have families and I have a daughter, but nothing will take me away from you. You are my Zweisamkeit, you know what I mean?" I looked at him, he was smiling and it was the best smile in the entire world. and I started to laugh. "I don't speak German Bradley, you know." "This word describes the self-imposed isolation of a couple in love. Their togetherness creates a kind of loneliness around the two of them. And you, you are the only one who makes me feel like this. I can't let you go and I have to tell you, I love you Stefani, more than the word can say, more than anything, I'm in love with you from the first day I met you at your home, you were smiling with your blonde hair messed up, and when you started to sing, I saw heaven. I use this world, Mindfulness because I'm aware of my feeling from the first time." He started to get closer to me and...
8 153 - In Serial17 Chapters
The Angel Anbu
When Naruto was no older than three years old, the villagers beat him to with an inch of his life. The Anbu, Dog, (Kakashi) found him and took him to the Hokage. As he was getting there, Dog saw that Naruto painfully grew a pair of white wings that were bloody from the process of growing them. Dog cleaned the blood and took him to the Hokage. Dog has personally trained Naruto, and he became an Anbu at the age of five. He became Anbu captain at the age of seven and Anbu commander at age ten. All through out his period of growth, Dog was always his right-hand man. The only Anbu, besides the Hokage, whose seen his face. Whenever he gets a mission, people know to be wary of the Bloody Angel.
8 127 - In Serial12 Chapters
"I'm a slut for you Daddy" Demon time😈
8 182

