《|1827| Showbiz》Chap 12
Advertisement
Vốn theo dự định ban đầu, khi kết thúc buổi quay, Tsuna sẽ đến nơi tổ chức liên hoan với đoàn làm phim luôn. Tuy nhiên, chẳng hiểu vì sao mà điện thoại của cậu để ở đâu mất, tìm mãi chẳng thấy.
"Mọi người đi trước rồi tôi sẽ đến sau nhé. Tôi tìm điện thoại xong sẽ đến ngay."
Thật ra, Tsuna cũng có hơi xấu bụng nghĩ thế này, tìm xong điện thoại thì cậu sẽ về nhà luôn rồi sau đó nhắn tin lấy cớ sau. Dù sao thì Hibari cũng đã đi cùng bọn họ, có cậu hay không cũng đâu có ảnh hưởng gì.
Có điều, người tính không bằng trời tính, Tsuna tính không bằng Hibari tính.
Khi Tsuna tìm được điện thoại và te tởn ra bên ngoài thì đã thấy có người chờ sẵn. Và người đó lại chẳng phải ai khác ngoài cái tên đáng ghét – Hibari.
"H-Hibari-san, anh chưa đi ạ?" Tsuna lúng túng gãi má hỏi anh.
"Tôi sợ cậu lạc đường nên chờ ở đây." Mặt Hibari vẫn lạnh nhạt như vậy, nhưng Tsuna có cảm giác ánh mắt của anh như đang cười cậu.
"Haha... Vậy mình đi thôi nhỉ. Để tôi kêu xe." Chẳng đợi Tsuna hành động, Hibari đã lên tiếng.
"Cậu đi với tôi là được."
Bởi vì trước đó khá lúng túng nên Tsuna đã không để ý rằng, ở bên cạnh Hibari là một chiếc xe mô-tô phân khối lớn, và anh thì đang đứng tựa vào nó.
Trước khi Tsuna kịp phản ứng gì, cậu thấy Hibari đã ngồi trên xe và ra hiệu cho cậu đến ngồi ở sau anh.
Sau một hồi đắn đo, Tsuna cuối cùng vẫn chẳng thể làm gì khác ngoài ngoan ngoãn lên xe.
Khi ngồi trên xe, cậu cảm thấy cực kì mất tự nhiên, chân tay chẳng biết bám víu vào đâu. Hibari cũng chẳng nói gì, chỉ khởi động xe và bất ngờ lao vút đi, khiến Tsuna hét lên một tiếng "HIEEE" và ngay lập tức, hai cánh tay tự động ôm chặt lấy anh.
Advertisement
Ở đằng sau Tsuna thì sợ hãi đến vậy, còn Hibari ở đằng trước thì nhếch khóe môi cười cực kỳ thỏa mãn. Nếu như Tsuna nhìn thấy vẻ mặt ấy của Hibari thì có lẽ sẽ đấm anh ta một trận mất.
_______________
Quãng đường đi cùng Hibari vừa rồi có lẽ là quãng đường đáng sợ nhất cuộc đời Tsuna. Đó là lần đầu tiên mà cậu ngồi xe mô-tô và cậu đã không hề biết, ngồi xe mô-tô lại có thể kinh hoàng đến vậy.
Bởi vì có sự tham gia của Hibari nên đạo diễn rất hào phóng mà tổ chức tiệc ở một khách sạn và nó không gần trường quay cho lắm. Nghĩa là Tsuna phải chịu tra tấn hơn ba mươi phút.
Khi tới nơi, Tsuna tưởng chừng như mất một nửa linh hồn. Dù đã dừng xe được một lúc mà cậu vẫn chưa thể bình tĩnh được. Thậm chí, mũ trên đầu được Hibari tháo ra cho mà cũng không hề biết. Cho đến khi, một giọng nói trầm thấp, có mang theo một chút ý cười, tiến vào tai cậu.
"Có cần tôi bế cậu xuống không?"
Lúc này, Tsuna mới hồi hồn và luống cuống xuống xe. Tuy nhiên, vì chưa lấy lại bình tĩnh nên bước chân của cậu có phần lảo đảo, loạng choạng như sắp ngã đến nơi. Thấy thế, Hibari chẳng hề nề hà mà tiến tới đỡ cậu.
"Cẩn thận." Giọng của anh gần sát, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở vấn vít nơi tai Tsuna, khiến mặt cậu ngay lập tức trở nên đỏ rực.
"Cám ơn anh..." Cậu vừa nói vừa cố tránh ra khỏi vòng tay của anh. "Tôi không sao, có thể tự đi được."
Có vẻ như cũng nhận ra sự xấu hổ của Tsuna, Hibari cũng không tiếp tục làm khó cậu. Anh từ từ buông cậu ra nhưng vẫn đảm bảo cậu sẽ không bị ngã.
Advertisement
"Cậu chờ ở đây, tôi đi đỗ xe."
"Vâng."
Quả thật, Hibari rời đi một lúc như vậy thật sự giúp Tsuna bình tĩnh lại hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, cậu luôn được Reborn gọi là một kẻ thu hút rắc rối. Và tất nhiên, chỉ đứng chờ Hibari thôi cũng có rắc rối tìm tới cậu.
"Bé con đứng ở đây làm gì thế?" Một giọng nói lọt vào tai Tsuna. Và qua giọng nói ấy, Tsuna có thể nói rằng, người đàn ông đó đã uống không ít rượu.
Ngay khi nghe thấy giọng nói ấy, Tsuna đã cảm thấy có điều không ổn và đã muốn lờ nó đi. Và tất nhiên là cậu chẳng được như ý.
"Thôi nào, đừng lờ anh như vậy chứ." Người đàn ông với điệu cười nham nhở tiến dần về phía Tsuna.
Giọng điệu khiến cậu không tự chủ mà rùng mình. Trước đó, Tsuna nó liếc qua và rõ ràng đó là một người đàn ông già có khi còn hơn cả bố cậu, vậy mà dám xưng "anh", không thấy ngượng mồm chắc. Tsuna yên lặng bước cách xa người đàn ông đó.
Có vẻ như thái độ của Tsuna cộng với hơi men đã khiến gã mất kiên nhẫn. Gã không nói nữa mà trực tiếp dùng hành động, thô lỗ túm lấy cánh tay của cậu.
Đến lúc này, cậu không thể tiếp tục làm ngơ.
"Ông làm cái gì đấy, buông tay tôi ra." Cậu cố gắng giằng tay ra khỏi tay của gã.
"Thôi đi, đừng có giả vờ. Nhãi con đứng ở đây để tìm khách chứ gì. Đi với ta thì sẽ không cần phải tìm ai nữa. Ta sẽ trả rất nhiều."
Cái quái...? Ông ta nghĩ cậu là gì chứ? Gã đàn ông vừa nói vừa cố lôi kéo cậu vào khách sạn. Tsuna cảm thấy cực kỳ phiền phức và tức giận. Khi cậu chuẩn bị dùng đòn gạt chân gã ta, thì
"ỐI!"
Gã đàn ông đột ngột hét lớn và Tsuna ngạc nhiên khi thấy gã ngã sõng soài ra đất. Cậu còn chưa kịp làm gì mà?
Khi nhìn thấy Hibari đứng cạnh gã, Tsuna tự hỏi, liệu có khi nào là Hibari làm điều đó.
Trông anh lúc này thật sự đáng sợ khiến cậu run rẩy.
"Ta sẽ cắn ngươi đến chết." Dường như Hibari sẽ thật sự giết chết gã đàn ông kia.
Sự việc nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người xung quanh, và ngay lập tức, có một số người đã nhận ra Hibari.
Tsuna hoàn toàn không muốn anh gặp rắc rối vì cậu. Thế nên, nhanh như chớp, cậu chạy tới ôm lấy tay Hibari và vội vã kéo anh vào khách sạn. Hibari vì ngạc nhiên mà cũng quên cả ý định của bản thân trước đó và cũng bước theo cậu. Một vài người có ý muốn đuổi theo nhưng không kịp bởi Tsuna phản ứng quá nhanh khiến họ bị mất dấu tức thì.
______________
Khi Tsuna và Hibari tiến vào phòng, toàn bộ con mắt của mọi người trong đoàn làm phim đổ dồn về phía họ.
Có vài cô gái muốn tiến đến gần Hibari nhưng họ lại không dám, chỉ đành chuyển hướng sang lôi kéo Tsuna, vì cậu đi đâu, anh sẽ đi theo đó.
Không ngờ, buổi liên hoan tối ấy, vậy mà lại hài hòa đến bất ngờ.
Còn sóng gió gì, thì cũng là chuyện của ngày hôm sau...
Advertisement
- In Serial47 Chapters
Path of the Dominator
Demneh is finally content with life. Despite being a reviled beast Tamer, and living in the lowest dredges on the very edge of humanity, he has finally achieved his dream. He will be able to move his parents to safety in the nearby human settlement, but first he needs to complete one well paying job for a group of adventurers seeking something in the Wilds. Of course, nothing goes to plan. Demneh, with the help of his companion Ina, will have to contend with powerful beasts and even more terrifying humans. The path Demneh's life has taken thus far will change, and he will walk a new Path. The Path of the Dominator. Author's Note: This story is currently on hiatus. Glossary (work-in-progress)
8 89 - In Serial7 Chapters
Descendants of Cosmia
Reefa, Wellor, Rozo and Auri are four teenagers trying to get through life living in a village surrounded by the barren sands of the Hariq Desert; a village isolated from the walls of the 9 Monarchs of Cosmia. The world that lies beyond the walls involves the social segregation between humans and Haaras. Haaras are people with the ability to control elements of water, air and earth, whilst humans cannot obtain this power at all. Reefa had always thought of herself to be a human with no type of elemental wielding. However, after many reoccurences throughout her childhood in which she hears the voices of people that speak in the future, she has doubts about who she really is inside. The same phenomenon happens when she is 15 years-old, but this time the voices she hears alerts her of a future attack that will happen to the people of her village. When the time had come, Reefa and her friends escape their predicament and travel to the east towards the land of dragons known as Tetranazia. Bearing in mind the last words her aunt told her with a heavy heart, she must protect her friends from the dangers ahead and venture into the walls to search for the answers of the attack. This is an original English light novel (OELN). There will be several visuals of characters and world-building as you read this novel. The story's genre is mainly Shonen-influenced Josei and Fantasy. Do note that the story is slow-paced in development, so it might not be to your liking. I'll be updating 2 new chapters every month on the 25th (SGT).(I'm doing it monthly because I have to consider the pile of college workload I have (;_;) and I'll need extra time on drawing the illustrations) Occasionally, I'll do Bonus Releases, where I release more than 2 chapter in the next monthly update Feel free to give me feedback on my story. I will very much appreciate it! (ノ´∀`) I created this story on Scribble Hub, so you can also check it out over at their platform.
8 215 - In Serial10 Chapters
I will not be eaten
Litchi is your ordinary Royal Road addict. She can’t resist the call of a new chapter even when she needs to work. Because of too many new responsibilities she promises one week without reading. Sadly, she cracks in three days, because of an Azarinth Healer notification. Taking out her phone she starts avidly reading. It’s just a small promise, she will try it another time. Nothing should happen. Say that to the goblin that tries to eat your face, Litchi! You should keep your promise! She was used to food jokes on her name but it seems that this time her destiny is to be eaten. ---- Hello future reader! I didn’t find a new good isekai so why not create my own? I am an RR addict and amateur writer (in French) and today I decided to publish a story. You will have my eternal gratitude for any advice or constructive comments on the story! One of my objectives is to have developed characters, duo or trio make a fantastic way to character growth. So, I will try to create a deep relationship between a few of them. The first few chapters have a lot of combat, but other characters will soon arrive. Those first few chapters are made to build tension and create Litchi's first motivations. This story has the plot written to the end and important characters already shaped. This story is short in comparison to the majority of RR fantasy stories. Update every two days until I have no more chapters in my pocket. Average chapter length: 2200 words Warning: The grammar can be bad, IMPORTANT CHARACTERS CAN (Will) DIE, contain philosophical conversation as the characters stumble upon morals dilemmas. I hope I will see you soon in the comments and thank you in advance for reading Litchi’s journey. Have a nice day! :)
8 141 - In Serial9 Chapters
I became the God of my own world - volume 1
A 17-year-old meets a tragic death and finds himself in a strange dimension that grants him powers to become a God of his own fantasy world of swords and sorcery.#Superpowers #magic #angel #dragon #vampire #overpowered #adventure #isekai #anime #kingdombuilding
8 201 - In Serial125 Chapters
The Princess's Feathers
The Dragon captures the Princess. The brave knight appears to save her and slays the Dragon. Wooed by his gallantry, they both live happily ever after. I'm certain you've heard a variation of this tired fable countless times before. Real life isn't so idyllic, though. Far stranger, I've recently discovered! I'm a Princess too — at least, I used to be. While exploring the countryside a terrible event occurred and my life was plunged into danger. But instead of being captured by a Dragon, I turned into one! Acting on my draconic instincts I was able to defend myself and save my life. Wonderful! Now there's just one large, fire breathing problem: How do I turn back to normal? Um, I didn't ask for any of this, you know? I'm the Princess! I have a Kingdom to run, I can't be a Dragon! Why did this happen to me? And what am I going to do about it? A fantasy novel with dragons, anthropomorphic characters, and hand-drawn illustrations! Expect some slice of life before delving into adventure after Princess Asha transforms in this chapter. Updating Mondays for the month of August. Character Profiles: toyhou.se
8 152 - In Serial1170 Chapters
The Ultimate Quote Book
Bring on the quotes!!I'll write quotes from books, people, movies, songs......whatever else.I hope you like it!!I take submission quotes, so message me!!! :D
8 184

